Sau Ly Hôn Ông Chủ Theo Vợ Vừa Khóc Vừa Quỳ - Phó Tư Yến & Minh Khê
Chương 226: Khó lựa chọn đến vậy sao?
Giọng của Minh Khê nhẹ, rõ ràng là thiếu tự tin, kh chút khí thế nào.
Cô chưa từng chủ động như vậy, cánh tay đặt bên căng cứng vì hồi hộp.
Ánh mắt Phó Tư Yến vẫn nhàn nhạt, cô nói: “Là thật thì , kh thì ?”
Cô đã gạt bỏ hết xấu hổ, dũng cảm bước ra một bước khó khăn nhất, vậy mà lại đối mặt với gương mặt lạnh nhạt của , khiến cô chút bối rối, suýt nữa muốn rút lui.
Nhưng nghĩ đến khoảnh khắc liều cứu cô, cô vẫn cố nhẫn nhịn.
Cô kh lùi bước, ánh mắt thẳng vào : “Nếu thật sự kh muốn th em, em tuyệt đối sẽ kh làm phiền.”
Đôi môi mềm mại như cánh hoa hiện ngay trước mặt, dường như vẫn còn vương hương thơm dịu nhẹ.
Phó Tư Yến kh biểu lộ cảm xúc gì, nhưng ngón tay càng siết chặt, m.á.u trong cũng dần nóng lên.
Rõ ràng chỉ là một cái chạm nhẹ, chẳng kỹ thuật gì, vậy mà vẫn suýt kh kiềm được, chỉ muốn đè cô xuống giường mà trừng phạt một trận.
Đầu lưỡi cấn lên răng sau, nhớ đến cảnh đêm qua, lòng lại lạnh ngắt, gằn giọng nói:
“Vậy em để bạn trai em ở đâu?”
Minh Khê sững , một lúc sau mới hiểu đang nói đến ai. Vừa định giải thích, đã nghe châm chọc tiếp:
“Hay là em muốn cả hai?”
Minh Khê nghẹn thở, tim như bị bóp nghẹt. Thì ra... trong mắt , cô là như thế.
Cô như quả bóng bị xì hơi, như đầu óc vừa bị dội cho tỉnh ra. Bao nhiêu dũng khí tích tụ, trong chốc lát tan biến sạch sẽ.
Giữa họ, kh chỉ một hai câu nói là thể hóa giải mọi thứ.
Minh Khê vô cùng hối hận vì vừa đã quá bốc đồng, trái tim cũng rơi xuống đáy vực.
Cô cúi đầu, chậm rãi đứng thẳng lên: “Xin lỗi, đã làm phiền .”
Nói xong, cô chỉ mong thể tàng hình, thoát khỏi nơi này trong một giây.
Nhưng khi quay , cổ tay cô bỗng bị giữ lại. Phó Tư Yến siết c.h.ặ.t t.a.y cô, ánh mắt thẳng:
“Khó lựa chọn đến thế ?”
thật sự sắp phát ên vì cô !
Chỉ muốn cô thể hiện một chút thái độ, vậy mà cũng khó đến vậy?
Dù là lời nói dối, cũng chấp nhận. Nhưng phụ nữ này thậm chí chẳng buồn nói dối để an ủi !
càng nắm chặt tay, Minh Khê đau đến mức nước mắt dâng lên, nhíu mày nói khẽ: “Em và chỉ là…”
“Rầm” một tiếng.
Cửa phòng bệnh đột ngột bị đẩy ra.
bước vào là mẹ của Phó Tư Yến – bà Văn Kỳ, theo sau là một cô gái trẻ, mái tóc dài xoăn nhẹ bu đến tận eo, mặc bộ đồ Chanel, dáng cao ráo, đường cong quyến rũ, gương mặt xinh đẹp nổi bật.
Lúc đầu Văn Kỳ kh để ý Minh Khê, vui vẻ mở lời: “Tư Yến, con xem ai về này?”
Sau đó, khi th rõ đang đứng cạnh giường là Minh Khê, bà hơi khựng lại, cười gượng: “Là Minh Khê à, con đến thăm Tư Yến ?”
Minh Khê nh chóng rút tay lại, lịch sự đáp: “Vâng ạ.”
Cả hai đều khách sáo, giữ khoảng cách, kh khí trở nên ngượng ngùng.
Lúc này, một giọng nữ th thoát vang lên:
“Chị là vợ cũ của Tư Yến đúng kh?”
Minh Khê hơi sững . biết thân phận cô kh nhiều.
Cô gái kia tiến lại, chủ động giới thiệu: “Chào chị, em tên là Ôn Dĩnh.” “Chào em.”
Ôn Dĩnh chỉ vào đàn trên giường bệnh, mỉm cười tự nhiên: “Em với Tư Yến là th mai trúc mã.”
Sắc mặt Minh Khê hơi nhạt .
Cô ít tiếp xúc với bạn bè của Phó Tư Yến, nên cũng kh biết gì về Ôn Dĩnh.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ôn Dĩnh Minh Khê, khen: “Tư Yến thật phúc, kh ngờ vợ cũ lại xinh đẹp như vậy.”
Minh Khê gượng cười đáp: “Em cũng vậy.”
Quả thật, Ôn Dĩnh đẹp, mang khí chất tiểu thư chính hiệu – khác hẳn sự giả tạo như Lâm Tuyết Vi.
Ôn Dĩnh đưa tay ra: “ vui được gặp chị.”
Minh Khê cổ tay cô ta, trong khoảnh khắc như bị sét đánh, sắc mặt trở nên trắng bệch.
Chiếc vòng ngọc trên tay Ôn Dĩnh, chính là chiếc cô đã trả lại cho bà Văn Kỳ.
Ánh mắt Minh Khê chằm chằm vào chiếc vòng, lâu mới nhẹ nhàng bắt tay lại.
Sau đó, cô quay sang chào: “Cháu chào bác, bác cứ nói chuyện với Tư Yến , cháu xin phép về trước.”
Cô gọi là “bác”, chứ kh “dì Văn”, đã đủ cho th rõ lập trường. Văn Kỳ kh nói gì, chỉ gật đầu.
Vừa mới xoay , đã nghe Phó Tư Yến lạnh giọng gọi: “Kh được .”
Minh Khê khựng lại, nhưng vẫn bước .
Phó Tư Yến lập tức bật dậy xuống giường, nhưng vì động tác quá mạnh, đụng vào vết thương khiến cả đau đớn gần như kh đứng nổi.
Văn Kỳ lo lắng ngăn lại, quay sang ra hiệu với Ôn Dĩnh: “Tiểu Dĩnh, con ở lại với Tư Yến, dì ra tiễn Minh Khê.”
Phó Tư Yến bị giữ lại, sắc mặt tái nhợt, nghiến răng nói: “Bảo cô , vẫn chưa nói hết lời.”
Sắc mặt Văn Kỳ khẽ thay đổi, gật đầu.
Ra đến hành lang, bà đuổi theo Minh Khê, gọi:
“Minh Khê, thể nói chuyện một lát kh?” Minh Khê dừng lại, kh từ chối.
Văn Kỳ mở lời: “Chuyện của Tống Hân, dì đã biết cả .”
Vẻ mặt bà kh tốt chút nào. Nghe nói Tống Hân c.h.ế.t thê thảm. Dù bà kh thích Tống Hân, nhưng dù cũng là , cũng kh nên mất mạng như thế. Hơn nữa, Văn Mỹ Quyên còn tìm bà gây chuyện, nói nếu kh vì Tư Yến vì Minh Khê mà ép Tống Hân tới đường cùng, thì Tống Hân đã kh rơi vào kết cục .
Kết quả cuối cùng lại là một c.h.ế.t kh toàn thây.
Dù họ hàng kh thân thiết, bà cũng kh muốn mọi chuyện đến mức đổ máu.
Văn Kỳ thận trọng nói: “Tiểu Dĩnh là bạn th mai trúc mã của Tư Yến, hồi nhỏ cả hai thân thiết. Sau này con bé du học, giờ mới về. Gia đình hai bên cũng môn đăng hộ đối, nên chúng ta cũng ý định tác hợp cho hai đứa.”
Bà cố tình nhấn mạnh câu “môn đăng hộ đối”, rõ ràng đang ám chỉ ều gì đó.
Minh Khê thẳng t: “Dì gì muốn nói thì cứ nói thẳng.”
Văn Kỳ nói tiếp: “Minh Khê, lần này Tư Yến lại vì cứu con mà bị thương. Ban giám đốc bắt đầu bất mãn khi trong vòng một tháng, nó vào viện tới hai lần.”
Bà ngừng lại, thở dài: “Con đừng trách dì. Dì từng nói rõ , hy vọng hai đứa đừng gặp lại nhau nữa. Đừng để bác làm ều gì đó kh hay. Dì kh muốn trở thành xấu.”
Câu cuối cùng, ẩn chứa sự đe dọa.
Sắc mặt Minh Khê trắng bệch, tay siết chặt bên , móng tay đ.â.m sâu vào lòng bàn tay mà kh hề cảm th gì.
Thật là nực cười.
Mới kh lâu trước, bà còn nắm tay cô, nói coi cô như con gái ruột. Giờ thì ?
Chỉ một cơn gió nhẹ, tình cảm đã tan như mây khói.
Minh Khê từng hiểu cho sự lo lắng của bà, nhưng giờ... kh hiểu nổi nữa .
Tất cả là lỗi của cô ?
Tống Hân muốn g.i.ế.c cô, chẳng do Lâm Tuyết Vi xúi giục ? Mà của Lâm Tuyết Vi... chẳng cũng là Phó Tư Yến? Cô cũng là nạn nhân mà!
Minh Khê bình tĩnh nói: “Dì yên tâm, cháu vẫn giữ nguyên lời cũ – chỉ cần kh tìm cháu, cháu tuyệt đối sẽ kh chủ động đến gần.”
Dũng khí vừa , cô sẽ kh bao giờ lại lần thứ hai. Mất mặt một lần... là quá đủ .
Nhưng Văn Kỳ lại kh hài lòng với câu trả lời này. Bà hiểu con trai – bề ngoài vẻ lạnh nhạt, thực chất lại nặng tình.
Bà nói: “Thật ra dì th, con còn trẻ, nếu ra nước ngoài học tiếp thì tương lai sẽ rộng mở hơn. Con thể suy nghĩ kỹ. Nếu con đồng ý, chi phí du học bác sẽ lo.”
Minh Khê kh ngờ Văn Kỳ lại kiêng dè cô đến mức ... đến cả trong nước cũng kh muốn cô ở lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.