Sau Ly Hôn Ông Chủ Theo Vợ Vừa Khóc Vừa Quỳ - Phó Tư Yến & Minh Khê
Chương 254: Nói là em yêu anh đi!
Minh Khê sững .
Cô cứ nghĩ hai đã ngầm hiểu nhau, trong thỏa thuận sẽ kh động đến chuyện này.
Hơn nữa lúc đó vẻ mặt của Phó Tư Yến, khiến cô cho rằng nếu nhắc đến ều đó, nhất định sẽ bị ta cười nhạo kh thương tiếc.
Cười cô tự luyến, tự đa tình.
Phó Tư Yến vén m lọn tóc ướt dính trên mặt cô, đưa ra sau tai, môi khẽ nhếch lên:
“Đăng ký kết hôn, chính là để thuận lý thành chương mà làm em.” Nước trong bồn tắm khẽ sóng sánh tràn ra.
bước vào, đôi mắt lạnh lẽo liếc cô, hỏi dứt khoát: “Trước hay sau?”
Minh Khê sợ hãi đến mức run rẩy, muốn trốn thoát nhưng lại bị túm l mắt cá chân.
“A !”
Cô kêu lên thất th!
Sợ ngã, cô đành chống tay lên mép bồn tắm, tấm lưng trắng nõn kh chỗ che đậy càng khiến thần kinh đàn căng chặt.
Tư Yến cao hơn cô khá nhiều.
Đôi mắt tối sầm lại, một tay siết l eo cô, giọng khàn đặc: “Kh muốn chịu khổ thì ngẩng lên một chút.”
Minh Khê sợ đến tái mặt.
Cô muốn quay đầu lại, nhưng mắt cá chân bị giữ chặt, kh thể xoay .
Sợ hãi khiến toàn thân cô bắt đầu run lên. Cô nghẹn ngào hỏi:
“Phó Tư Yến, em kh muốn như vậy... Em sợ... Tại lại đối xử với em thế này?”
Giọng nói đã xen lẫn tiếng nức nở, nhưng cô vẫn cố kh khóc thành tiếng.
“Vậy tại em lại theo ta bỏ trốn?” – đàn lạnh lùng cất tiếng.
Minh Khê khóc nức nở, hơi thở bắt đầu loạn nhịp, từng giọt nước mắt rơi tí tách vào làn nước đang gợn sóng.
“Em... kh ...”
Cô cố giải thích, nhưng giọng đã nghẹn ứ lại.
Đôi mắt Tư Yến u tối, hình ảnh camera giám sát hiện rõ trong đầu – Bạc Tư Niên ôm cô từ phía sau, cô kh chút phản kháng, hai cùng lên xe.
Sau đó, dùng vệ tinh định vị mới tìm được vị trí chiếc xe.
đã lái xe bám theo phía sau, tận mắt th hai trong xe kề cận thân mật, nếu kh cản lại, e là đã xảy ra chuyện ngay trong xe .
Và còn đứa bé... Là lần trước ?
Trước khi Bạc Tư Niên ra nước ngoài chữa trị?
Khó trách ta kh chữa nữa. Thì ra là chuyện vui.
Minh Khê bấu chặt mép bồn tắm, thở dốc, khẽ nói: “Phó Tư Yến, thể... nghe em giải thích kh?” “Em thật sự kh …”
Nhưng cô kh nói nổi nữa.
Đôi mắt Tư Yến đỏ ngầu, bàn tay thô bạo, mọi lời giải thích của Minh Khê đều hóa thành tiếng van xin.
Vì bảo vệ đứa bé trong bụng, cô kh dám chọc giận , chỉ biết thuận theo...
Cả quá trình, ên cuồng đến cực độ. Đêm đó, trở nên dài dằng dặc.
Khi kết thúc, đã là nửa đêm.
Tư Yến bế cô lên giường, Minh Khê thở dốc, kh còn chút sức lực. Lúc nãy vì muốn cầu xin , cô đã nói toàn những lời ngọt ngào...
những câu, cô thậm chí kh dám nhớ lại, quá xấu hổ, quá phóng túng, quá vô liêm sỉ.
Cô chỉ muốn ngăn đàn này phát ên thêm nữa! Nhưng cô kh ngờ, vẫn chưa phát tiết đủ.
Sau khi lên giường, ánh mắt cô lại thay đổi.
phụ nữ vừa bị yêu thương, khuôn mặt đỏ ửng, lộ ra vẻ quyến rũ hỗn loạn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tư Yến nuốt nước bọt, lại phản ứng.
Lâu kh chạm vào Minh Khê, trận kịch liệt trong bồn tắm vừa chưa đủ để giải tỏa nỗi bức bối trong lòng .
Chỉ trong chốc lát, sắc mặt Minh Khê tái x.
Đau rát như lửa đốt, cô cảm th sắp sưng lên mất.
“Phó Tư Yến, em là bị Bạc Tư Niên bắt ... Em kh bỏ trốn cùng ta.”
Cô vội vàng giải thích, mong rằng câu nói này thể thức tỉnh chút lương tri còn sót lại trong .
Mong thể dập tắt ngọn lửa dục vọng kia.
“Đó là lý do em nghĩ ra sau ngần thời gian à?” – Giọng cười nhạt.
Minh Khê lập tức tái mặt. kh tin cô!
“Thật mà... Em kh cần thiết lừa .”
Lời giải thích nghẹn ngào của cô chỉ đổi lại cái lạnh lùng chế giễu của đàn .
Nếu kh đoạn video giám sát, lẽ đã bị cô gạt qua . “Em nói, bắt c em... em lại vui vẻ lên xe với ?”
Tư Yến giễu cợt.
đã xem đoạn ghi hình ba lần – cô kh hề chút phản kháng. Đến cả cũng kh thể tự dối lòng nữa.
Minh Khê biết lẽ đã xem camera giao th, lúc đó quả thật cô kh giãy giụa, nhưng là vì đứa bé trong bụng.
Cô , giải thích:
“ ta... uy h.i.ế.p em.”
“Uy h.i.ế.p em cái gì?” – hỏi. “...”
Cô đột ngột im lặng.
Nỗi đau mất đứa con trước đây vẫn còn mới nguyên như ngày hôm qua.
Cô đã thề, lần này dù thế nào cũng sẽ sinh con ra.
Thậm chí còn liên hệ sẵn bệnh viện phụ sản ở nước ngoài để phòng trường hợp Phó Tư Yến phát hiện.
Giữa cô và , đã chẳng còn tình cảm, chỉ còn những vết thương chồng chất.
Cô tuyệt đối kh thể giao quyền quyết định giữ hay bỏ con vào tay đàn này.
Đây là con của cô.
Cô nhất định bảo vệ. Sự im lặng , thật dài.
Phó Tư Yến bỗng bật cười – là cười lạnh. “Hết lời để nói à?”
từ tốn cởi khăn tắm, động tác chậm rãi đầy sát khí: “Kh còn thì tiếp tục nhé.”
Minh Khê kh kháng cự được, lại trở thành c cụ phát tiết của . Sau đó, bóp chặt cô, đôi mắt đỏ rực gằn từng tiếng:
“Nói em yêu , nói !”
Minh Khê cắn môi, nhất quyết kh nói.
Lúc này, cô thể còn yêu được nữa – cô chỉ còn hận mà thôi...
Cuối cùng, cô kh nhịn được nữa, bật khóc mắng : “Phó Tư Yến, là đồ khốn! hận ... hận đến chết!”
Cuối cùng, ga trải giường mới thay lại cũng kh thể dùng nữa.
Phó Tư Yến bế cô vào phòng tắm rửa sạch, sau đó hai ngủ ở phòng khách.
Minh Khê kiệt sức, nằm vật trên giường, miệng há ra thở từng nhịp khó nhọc.
Cô cảm th, sau đêm nay, bản thân kh còn là con nữa. Giống như một món đồ.
Phó Tư Yến th cô yếu ớt đáng thương, mặt lại bắt đầu đổ mồ hôi, liền l khăn muốn lau giúp cô.
Vừa mới đến gần, Minh Khê đã lùi lại, giọng vẫn mang theo âm mũi: “Đừng chạm vào ... đừng chạm vào nữa...”
Chưa có bình luận nào cho chương này.