Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Ly Hôn Ông Chủ Theo Vợ Vừa Khóc Vừa Quỳ - Phó Tư Yến & Minh Khê

Chương 328: Chết rồi, tôi sẽ thu dọn xác cho anh ta

Chương trước Chương sau

Tô Niệm vội vã xuống xe, vừa th nằm trên mặt đất thì hơi sững lại lại là Tiểu Chung.

Cô đang định gọi cấp cứu, thì th Tiểu Chung gắng gượng, tập tễnh bước tới gần.

“Cô Tô, kh .”

Tô Niệm th trên kh vết thương rõ ràng, chỉ là chân vẻ kh linh hoạt. lẽ màn mưa đã làm giảm chấn động, nên ta kh bị thương quá nặng.

Cô hơi nheo mắt, lạnh lùng nói:

“Dù thế nào cũng cần kiểm tra, sẽ gọi cảnh sát để lập biên bản, tránh sau này chuyện phát sinh.”

“Cô Tô!”

Tiểu Chung đột nhiên ‘phịch’ một tiếng quỳ xuống đất.

“Cô Tô, thật sự kh . đến đây chỉ để cầu xin cô gặp tổng giám đốc Lục.”

Ánh mắt Tô Niệm vẫn nhàn nhạt, kh nói gì. Mắt Tiểu Chung đỏ hoe, nghẹn ngào nói:

“Cô Tô, tổng giám đốc Lục đã quỳ ở đó tám tiếng . Trưa nay suýt bị cảm nắng, bây giờ thì bị mưa dầm ướt sũng. Vừa còn nôn ra nhiều máu, e là kh chịu nổi nữa…”

Tiểu Chung muốn cô Tô gặp Lục, nên đương nhiên càng nói càng thảm.

Nhưng ta cũng kh hề nói dối tổng giám đốc Lục mà còn tiếp tục thế này, e là thật sự sẽ kh qua khỏi.

Giọng Tô Niệm lạnh nhạt vang lên:

“Liên quan gì đến ?”

Gương mặt Tiểu Chung thoáng cứng đờ.

Lời nói kế tiếp đều nghẹn trong cổ họng, kh thể thốt ra.

Một lúc sau, mới khàn giọng:

“Cô Tô, tổng giám đốc Lục là vì một câu nói của cô nên mới quỳ ở đó mãi như thế.”

Tô Niệm bật cười khẩy:

“Tổng giám đốc các là chó chắc? ta nói gì cũng nghe?” “……”

“Cô Tô, cô biết năm năm qua tổng giám đốc Lục sống như thế nào kh?”

Tiểu Chung nghẹn ngào:

“Trừ c việc ra, mỗi ngày đều đúng giờ về nhà chăm sóc ‘cô Tô’ kia. Cùng ngủ, cùng sống với cô , vì thế mà bị nhiễm trùng hô hấp mãn tính, dẫn đến viêm phổi nặng. Năm năm qua, đã khuyên bệnh viện vô số lần, nhưng đều từ chối. sống chỉ để tự trừng phạt …”

Nghĩ tới cuộc sống m năm qua của tổng giám đốc Lục, Tiểu Chung – luôn được xem là lạnh lùng – cũng kh cầm được nước mắt.

chưa từng th ai xem hành hạ bản thân như một kiểu giải thoát, như thể chỉ đau đớn mới khiến ta cảm th còn sống.

“Cô Tô, nói những ều này kh để cầu xin cô tha thứ, nhưng hiện tại… chỉ cô mới cứu được tổng giám đốc Lục.”

Tiểu Chung dập đầu xuống đất, tiếng "cộp cộp" vang lên. Khi ngẩng đầu lên, trán đã bê bết máu.

khóc:

“Cô Tô, xin cô, nghĩ đến những năm qua sống kh bằng chết, xin cô thương tình mà cho một cơ hội…”

“Cơ hội?”

Khoé môi Tô Niệm nhếch lên giễu cợt, lạnh lùng hỏi:

“Vậy hỏi , nếu là , cho đã ép cha đến c.h.ế.t một cơ hội kh?

tha thứ cho kẻ đã khiến gia đình tan nát kh? mở lòng với đã đẩy xuống địa ngục kh?” Ba câu hỏi ngắn gọn, nhưng mỗi chữ đều như rỉ máu.

Ngay cả Tiểu Chung cũng kh nói được gì.

Những chuyện năm xưa của Tô Niệm, đều là ngoài cuộc th rõ.

thể th được sự giằng xé và áy náy của tổng giám đốc Lục, nhưng đối với trong cuộc như Tô Niệm, thứ cô chịu đựng chỉ là tuyệt vọng kh lối thoát.

Kh thể biện hộ gì hơn, Tiểu Chung chỉ biết van nài: “Cô Tô, xin cô… Dù thì đó cũng là một mạng !” Tô Niệm bật cười:

“Vậy mạng của Lục Cảnh Hành là mạng, còn mạng của nhà họ Tô chúng thì kh ?”

Lời này khiến Tiểu Chung nghẹn lời, kh thể phản bác.

Dù tổng giám đốc Lục kh trực tiếp g.i.ế.c , nhưng kết cục của cha mẹ cô Tô rõ ràng liên quan lớn đến việc từng bước dồn ép họ.

Chỉ là kh ai ngờ, cha cô Tô lại chọn cách giống như cha Lục năm xưa – nhảy lầu để kết thúc mọi chuyện.

“Trên đời này, ai cũng như nhau. Kh ai cao quý hơn ai. Đã là con , thì trả giá cho những sai lầm gây ra!”

Nói xong, Tô Niệm mở cửa xe, bước vào.

Cửa kính xe hạ xuống một chút, cô cúi mắt Tiểu Chung, giọng lạnh băng:

“Trợ lý Chung, nếu d.a.o kh đ.â.m vào chính thì mãi mãi kh biết đau đến mức nào. Năm đó đã chọn đứng , chọn im lặng, thì bây giờ làm ơn tiếp tục im lặng. Nếu còn làm m chuyện liều mạng thế này nữa, đừng trách kh khách sáo.”

Ngay khi định rời , Tô Niệm lại sực nhớ ra một câu cần chuyển lời.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Trợ lý Chung, thay nói với tổng giám đốc các : nếu ta chết, sẽ thu dọn xác cho.”

Nói xong, xe thể thao màu đỏ rực lập tức sáng đèn, gầm rú lao .

Tiểu Chung kh dám c trước xe nữa, chỉ nghiêng nhường đường, ánh đèn đỏ chói rực xa dần.

quay lại quảng trường.

Giữa màn mưa như trút, đàn vẫn quỳ thẳng như tượng.

Tiểu Chung bước gần, liền th ngón tay cái của Lục Cảnh Hành đang ấn thật sâu vào vết thương trên chân .

Vết da thịt đó đã bị nước mưa dầm cho trắng bệch. Nếu kh vẫn còn rỉ máu, tr hệt như miếng thịt c.h.ế.t trương phình.

Lúc này, Lục Cảnh Hành dường như kh còn nhận thức gì nữa, môi kh ngừng mấp máy, nhưng kh phát ra được âm th nào.

Tiểu Chung cố khẩu hình, ghép ra hai chữ: “Niệm Niệm…”

kh nhịn nổi nữa, quỳ sụp xuống đất, bật khóc: “Tổng giám đốc, xin lỗi… kh tìm được cô Tô…” đã nói dối!

Bởi kh chắc, nếu nói thật thì với tình trạng hiện tại của tổng giám đốc, liệu thể chịu đựng nổi hay kh.

“Cô kh kh tìm được…”

Lục Cảnh Hành cố gắng mấp máy môi, yếu ớt thều thào.

Tiểu Chung là do chính huấn luyện, năng lực ra hiểu rõ. Nếu Tô Niệm đã lộ diện, kh thể nào ta lại kh tìm th.

Nhưng từ trước đến nay, Tiểu Chung chưa từng nói dối đây là lần đầu tiên. Mà Lục Cảnh Hành… cũng kh muốn truy cứu nữa.

khẽ cong môi, nở nụ cười còn khó coi hơn cả khóc. “Là cô kh muốn đến… đúng kh?”

Tiểu Chung cúi gằm đầu, nghẹn giọng:

“Tổng giám đốc, xin lỗi… kh khuyên được cô …” “Cô … nói gì?”

Mỗi lần Lục Cảnh Hành hé môi, liền m.á.u mới trào ra. Nhưng dường như kh hề th đau, vẫn gắng nói:

“Đừng gạt … kh yếu đuối vậy đâu… muốn nghe chính lời cô nói…”

Tiểu Chung kh dám lừa thêm lần nữa, đành thuật lại từng lời từng chữ của Tô Niệm.

Ba câu hỏi dồn dập như đ.â.m thẳng vào tim, dù qua lời kể cũng nghe ra được thù hận ngút trời.

Năm xưa, tuy bản hợp đồng đó do Trần Kiều ăn cắp, mang nộp. Nhưng chính đã giữ lại bản vì tư tâm.

Nếu năm đó làm theo lời Tô Niệm, hủy bản hợp đồng đó, lẽ cha cô đã kh chọn cách cực đoan đến vậy.

Nhưng lúc đó, kh còn lựa chọn.

chỉ biết dùng cưỡng ép để giữ cô ở bên .

Những năm sống ở nước ngoài, lăn lộn trên lưỡi dao, đã khiến quên mất thế nào là yêu khác.

kh biết cách thể hiện tình cảm, cũng kh học nổi cách yêu thương.

Chỉ biết chọn con đường ngắn nhất, nh nhất – ép buộc cô ở lại. Hóa ra, tất cả… đều là sai ?

Mưa lạnh như băng rơi xuống mặt, xuống tay, xuyên thấu vào tim. Nếu tất cả những gì làm đều sai thì cái gì mới là đúng?

Từ khi cha mẹ c.h.ế.t trong uất ức, kh còn ai dạy thế nào là đúng hay sai…

Hàng mi dài của Lục Cảnh Hành ướt đẫm nước mưa, giọng khàn khàn: “Chỉ vậy thôi à?”

Tiểu Chung ấp úng, kh dám thẳng .

Cuối cùng kh chịu nổi ánh sắc bén , cúi đầu, thì thầm: “Cô Tô còn nói… nếu ngài chết, cô sẽ thu dọn xác cho ngài…” Hận ý sâu đậm đến mức xuyên qua cả màn mưa.

“Khụ ”

Lục Cảnh Hành lại bắt đầu ho ra máu, từng búng m.á.u tươi từ phổi trào ra, nhuộm đỏ cả áo sơ mi.

Ngay sau đó, toàn thân co giật.

Tư thế quỳ thẳng tắp lúc đầu như núi lở đất sụp, đổ ầm xuống. “Tổng giám đốc!!!”

Tiểu Chung hoảng loạn, vội đưa tay đỡ l.

Lục Cảnh Hành cao gần 1m9, thân thể mềm nhũn lúc này càng nặng nề hơn.

Tiểu Chung gắng sức, loạng choạng nhét vào xe, lao thẳng đến bệnh viện.

Tới nơi, bác sĩ th đàn mặt trắng bệch kh chút sinh khí thì lập tức hô to:

“Mau! Đưa vào phòng cấp cứu!” Trong phòng mổ.

đàn nằm trên bàn, toàn thân co giật, miệng kh ngừng chảy máu, cảnh tượng rợn .

Bác sĩ lâm sàng chẩn đoán:

“Ho ra máu, co giật, phù chân, khó thở… khả năng là suy tim do bệnh phổi mãn tính!”

“Mau gọi nhà ký gi báo tử! Chuẩn bị cấp cứu!” Lúc này, y tá bên cạnh hốt hoảng hét lên:

“Kh ổn ! Bệnh nhân đã sốc!” Ngay sau đó… “Tíiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii”

Âm th chói tai lạnh lẽo vang lên từ máy theo dõi tim…


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...