Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Ly Hôn Ông Chủ Theo Vợ Vừa Khóc Vừa Quỳ - Phó Tư Yến & Minh Khê

Chương 332: Chú xấu xa

Chương trước Chương sau

Ôn Dĩnh dừng bước, vẻ mặt vô tội: “Kh ạ, lẽ là vừa nãy đặt tài liệu kh cẩn thận chạm vào thôi.”

Phó Tư Yến sắc mặt lạnh lùng: “ nhớ đã nói với cô trước đây, những chuyện nhỏ nhặt như gửi tài liệu kh cần cô tự làm. Nếu Phó tổng Ôn rảnh rỗi đến vậy, thể trực tiếp từ chức.”

Lời này khiến nhiệt độ trong toàn bộ văn phòng như giảm đột ngột, ngay cả hơi thở cũng lạnh lẽo.

Ngón tay Ôn Dĩnh bấm chặt vào lòng bàn tay, trên mặt vẫn giữ vẻ dịu dàng, khẽ cười nói: “Được, nhớ .”

Sau khi ra khỏi cửa.

Trên mặt cô ta kh ra biểu cảm gì, nhưng khí chất qu đột nhiên trở nên vô cùng âm lãnh.

Một nhân viên đưa tài liệu vô tình va vào cô ta, bị Ôn Dĩnh lập tức siết chặt cánh tay.

Cô ta gằn giọng: “Mắt cô để đâu vậy?”

Móng tay Ôn Dĩnh gần như bấm sâu vào cánh tay của nhân viên, khiến cô ta đau đến mức sắp khóc.

Sắc mặt nhân viên tái nhợt vì sợ hãi, liên tục xin lỗi: “Phó tổng Ôn, xin lỗi, xin lỗi…”

Trong ấn tượng, Phó tổng Ôn luôn dịu dàng, đột nhiên lại trở nên đáng sợ như vậy.

Cảm xúc của Ôn Dĩnh chỉ kéo dài một phút, đột nhiên cô ta thu tay lại, và trở lại vẻ dịu dàng, đoan trang thường ngày.

“Thôi được , lần sau chú ý hơn.”

Cô ta dặn dò một cách hòa nhã, quay rời . Chỉ để lại nhân viên đó đứng ngẩn một lúc lâu.

Cô ta gửi tài liệu xong vào phòng nghỉ vén tay áo lên kiểm tra, rõ ràng là năm dấu móng tay đỏ chót.

Cử động một chút, liền đau đến tái mặt.

Một đồng nghiệp khác bước vào th, hỏi: “Tiểu Lưu, cô bị gì vậy…”

Tiểu Lưu vừa định nói, đột nhiên nghĩ đến việc Phó tổng Ôn đã ở c ty m năm, d tiếng và sự yêu thích đều cao.

nói ra cũng kh ai tin. Thêm chuyện kh bằng bớt chuyện.

Cô ta hạ tay xuống, ấp úng nói: “Bị côn trùng cắn.” Trong xe.

Ôn Dĩnh gọi ện thoại, lạnh giọng nói: “Tìm ra Lâm Tuyết Vi cho .”

Kể từ sau sự việc hôm đó, Lâm Tuyết Vi bị m bà vợ nhà giàu liên thủ phong sát.

Lâm Tuyết Vi cũng th minh, nằm viện một lúc trực tiếp bỏ trốn, kh biết trốn ở đâu.

Các bà vợ nhà giàu tuyên bố, chỉ cần tìm th tung tích của Lâm Tuyết Vi là thưởng.

Con tiện nhân này!

Vừa ngủ với chồng họ, vừa lừa tiền của họ, chỉ cần tìm được , nhất định phế cô ta.

“Tìm được , đưa đến trước mặt .”

Cúp máy xong, cả khuôn mặt Ôn Dĩnh đều lạnh băng.

Ban đầu Lâm Tuyết Vi thể thoát khỏi sự đả kích của Phó Tư Yến, phần lớn là nhờ cô ta chỉ ểm Lâm Tuyết Vi tìm Phó Thành Sinh làm ô dù bảo vệ.

Quả nhiên Lâm Tuyết Vi vừa kể chuyện Tống Bạch cho Phó Thành Sinh nghe, Tống Bạch nh đã c.h.ế.t một cách lặng lẽ.

Còn Phó Tư Yến vì cái c.h.ế.t của Minh Khê, nản lòng thất vọng, cả suy sụp, bị Phó Thành Sinh đánh bại mà kh tốn chút sức lực nào.

Tất cả những ều này, đều nằm trong dự liệu của Ôn Dĩnh.

Cô ta muốn Phó Tư Yến cảm nhận được sự bị tấn c tứ phía, khi sa sút vô tận, sự đồng hành của cô ta mới trở nên đặc biệt quý giá, và cũng dễ dàng chiếm được trái tim đàn này.

Cô ta đã tỉ mỉ lên kế hoạch mọi thứ, th mọi chuyện sắp sáng sủa, thì phụ nữ kia lại sống sót trở về.

Mọi thứ lập tức thay đổi!

Cô ta nghĩ đến giọng ệu của Phó Tư Yến vừa , rõ ràng là muốn loại cô ta ra khỏi cuộc chơi.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Trong khoảnh khắc, lòng cô ta bất cam đến cực ểm!

Cô ta đã nhẫn nhục làm tiểu bên cạnh ta năm năm, đổi lại lại là kết quả này.

Dựa vào cái gì!

Chức vụ phó tổng này ban đầu là do mẹ Phó đích thân cầu xin cô ta làm.

Lúc đó, của Phó Tư Yến gần như bị Phó Thành Sinh đào sạch, Văn Kỳ tìm đến nhà họ Ôn cầu xin giúp đỡ.

Để nhà họ Ôn đầu tư một dự án lớn hàng trăm tỷ, do Ôn Dĩnh làm phó tổng dự án, chỉ để củng cố địa vị của Phó Tư Yến trong c ty.

Và lúc đó Văn Kỳ còn hứa hẹn, nhất định sẽ tác hợp Phó Tư Yến và Ôn Dĩnh.

Bây giờ Phó Tư Yến đã lật lại muốn đá cô ta ra! Trên đời này, chuyện tốt như vậy ?

Mắt Ôn Dĩnh lạnh , mặt kh biểu cảm ra lệnh cho tài xế: “Đi đến Phó gia lão trạch.”

Xem ra, cũng đến lúc để Văn Kỳ thực hiện một số lời hứa trước đây .

Phó Tư Yến xử lý xong tài liệu khẩn cấp, mở ện thoại ra, hiện lên một tin n thoại.

Trên đó hiển thị là do ‘Bảo bối Du Du’ gửi đến.

Cái tên này là do Du Du tự lưu vào sau khi lần trước trao đổi số ện thoại với .

nhấn nút thoại, liền nghe th giọng nói giận dỗi và hờn dỗi từ phía bên kia.

“Chú xấu xa! Kẻ lừa đảo lớn! Con muốn tuyệt giao với chú! Chú kh còn là cha của con nữa!”

Phó Tư Yến nhướng mày, chút kh hiểu gì. Gọi lại, bên kia vậy mà kh bắt máy.

Tổng giám đốc Phó với kinh nghiệm bị chặn số dồi dào biết rằng, đã bị tiểu Du Du chặn .

Phó Tư Yến đành gọi cho Minh Khê, cũng kh bắt máy.

lắc đầu cười khổ, quả nhiên là hai mẹ con, thật sự giống.

ra lệnh cho Chu Mục: “Kiểm tra xem Minh Khê bây giờ đang ở cùng Du Du kh?”

Chu Mục ấp úng nói: “Đang ở cùng ạ.”

Phó Tư Yến nhướng mày: “ đã kiểm tra ?”

Chu Mục trong lòng khổ sở, còn kiểm tra gì nữa, ta Wechat của cô Minh Khê mà!

Ngay vừa cô Minh Khê đã đăng ảnh chơi c viên giải trí. Trong đó kh chỉ Du Du, mà còn đàn họ Bùi kia! ta th xong, cả đều kh bình tĩnh được nữa!

Cái này mà để Tổng giám đốc Phó th, thì còn ra thể thống gì. Th Chu Mục do dự, Phó Tư Yến lạnh giọng nói: “Tình hình thế nào?”

Chu Mục kh dám kh nói, hạ giọng: “Tổng giám đốc Phó, cô Minh và Du Du đang ở c viên giải trí ạ.”

biết?”

th ảnh cô Minh đăng ạ.”

Phó Tư Yến cau mày: “Đưa ện thoại đây.”

Chu Mục lật ảnh ra, đặc biệt lật tấm chỉ Minh Khê và Du Du, cung kính đưa qua.

Phó Tư Yến ảnh, giọng nói lạnh băng: “ vậy mà lại Wechat của Minh Khê?”

Chu Mục lưng toát mồ hôi lạnh, đáp: “Trước đây thêm vào ạ.”

Phó Tư Yến trượt tay, liền th tấm ảnh thứ hai Bùi Hành Chi đang ôm Du Du chụp ảnh cùng robot.

Trong khoảnh khắc, khuôn mặt tuấn tú lạnh đến cực ểm.

ta còn ngốc nghếch chờ Minh Khê cuối tuần gọi ta c viên giải trí, kh ngờ ta đã chơi .

“Chuẩn bị xe.” “À?”

Phó Tư Yến lạnh giọng nói: “Đi c viên giải trí.”

truyện sẽ ko đăng full ở đây, đọc full n zl 034..900..5202


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...