Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Ly Hôn Ông Chủ Theo Vợ Vừa Khóc Vừa Quỳ - Phó Tư Yến & Minh Khê

Chương 358: Không chỉ là muốn cô, mà còn muốn cô ở lại bên anh Gương mặt Minh Khê đỏ bừng, đỏ đến mức không thể đỏ hơn.

Chương trước Chương sau

Cả như bị một tầng xấu hổ và hoảng loạn bao phủ.

Cô hối hận vì vừa kh kiềm chế được mà phát ra tiếng rên rỉ mềm mại.

Minh Khê đỏ mặt phủ nhận, “Kh …”

Th cô e lệ đến đỏ bừng mặt, Phó Tư Yến bật cười khe khẽ. “ kh tin.”

cắn nhẹ tai cô, giọng khàn khàn đầy ám : “Vừa nãy, suýt nữa cắn đến chỗ nhạy cảm kh…”

Đã thân mật bao nhiêu lần, quá rõ mỗi khi cô bắt đầu cảm th thoải mái sẽ tr như thế nào.

Mà vừa nãy, rõ ràng là đã chạm đến ểm mẫn cảm .

Minh Khê lập tức đỏ mặt tới tận mang tai, kiên quyết kh thừa nhận, cứng miệng nói: “ đừng nói linh tinh!”

linh tinh kh, cắn thêm cái nữa là biết liền.”

“Kh muốn!” Minh Khê rụt cổ, cố gắng chôn mặt vào trong chăn.

Nhưng giường này là địa bàn của đàn , cô hoàn toàn kh nơi để trốn.

Phó Tư Yến là một đàn bình thường, thế nhưng lại tự kiềm chế suốt năm năm trời.

Trước kia, lòng tĩnh như nước, chẳng vướng bận dục vọng, chỉ cần nghĩ đến chuyện Minh Khê bặt vô âm tín, tim liền đau đớn đến xé lòng.

Khi , trong chỉ bóng tối triền miên cùng sự giày vò vô tận. Nhưng giờ thì khác.

Kể từ khi cô trở về, sống sờ sờ đứng trước mặt , rực rỡ và xinh đẹp...

Cánh cửa dục vọng vừa mở ra, liền kh thể đóng lại.

Đặc biệt là mỗi khi nhớ đến những lần hai hòa hợp thể xác, cảm giác như muốn chìm đắm kh lối thoát.

Khao khát được ôm cô vào lòng, hòa làm một, mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Phó Tư Yến cúi , giọng trầm khàn dụ dỗ: “Khê Khê, chúng ta... được kh? Thật sự dễ chịu...”

Lời lẽ trực tiếp khiến Minh Khê đỏ mặt đến mức nóng ran.

Cô vội dùng tay đẩy , căng thẳng: “ , em em... kh được…”

“Khê Khê, năm năm chưa từng... thật sự kh được ?”

đàn nhẹ nhàng cắn tai cô, giọng khàn đặc, nghe ra sự chịu đựng đến cực hạn.

Minh Khê cả run lên, nghe ra thật sự đang khó chịu, nhưng...

Cô lắc đầu lia lịa: “Kh được…”

Dù hai từng thân mật, từng hôn nhau vô số lần, nhưng trong lòng cô, đàn này vẫn là một xa lạ.

Vẫn còn một rào cản mà cô kh thể vượt qua.

Phó Tư Yến kh tiến thêm, giọng trầm thấp khản đặc: “Em kh muốn, vậy thì kh làm.”

“Thế... định làm ?”

Hỏi xong, mặt Minh Khê lại càng đỏ.

Vừa nãy cô suýt chạm vào… thật sự là kh thể kh để ý đến…

Phó Tư Yến như bớt đau một chút, nuốt khan một ngụm, “Em th xót cho à?”

Yết hầu lăn lên lăn xuống, mồ hôi nhễ nhại từ gò má sắc sảo rơi xuống một cách đầy quyến rũ.

Minh Khê đỏ mặt, quay đầu sang chỗ khác kh dám .

Phó Tư Yến cô, giọng trầm khàn như chứa lửa: “Vậy thì... là được .”

Minh Khê tim đập dồn dập, tay vô thức rụt lại. “Em kh giúp được...”

Phó Tư Yến th rõ động tác lén lút của cô, bật cười trầm thấp: “ kh bảo em động tay.”

Tiểu tâm tư bị nói thẳng ra, Minh Khê lập tức đỏ mặt như máu. Phó Tư Yến nói: “Quay mặt lại, .”

chậm rãi cởi hai chiếc cúc áo, cơ bắp rắn chắc bên trong hiện ra rõ ràng, tựa như một bức tr đầy mê hoặc.

Minh Khê mặt nóng bừng, kh dám thẳng.

Phó Tư Yến th cô cứ lẩn tránh, đưa tay nâng cằm cô lên, trầm giọng: “Ngoan, .”

Trong đêm khuya tĩnh lặng, tiếng thở nặng nề của vang vọng.

Cằm căng chặt, mồ hôi lăn từ thái dương xuống cằm, ánh mắt đen sâu hút, chăm chú mà nồng nhiệt.

Hai ánh mắt giao nhau, Minh Khê như bị cuốn vào vực sâu.

Cô cảm th hàng ngàn con nai con đang lao ên cuồng trong n.g.ự.c .

khó chịu.

Cô bắt đầu hối hận...

Vừa đáng lẽ kh nên hỏi câu đó.

...

Thời gian trôi qua lâu.

đàn , thể lực tốt đến mức đáng sợ.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Khi nheo mắt cô, cả khung cảnh trở nên đầy sức gợi.

Lần đầu tiên Minh Khê nhận ra thì ra chỉ là tiếng thở dốc của một đàn cũng thể gợi cảm đến thế...

Từng nhịp hô hấp, từng tiếng rên nhẹ, đều tràn ngập sắc tình.

Cô như đang xem một buổi biểu diễn độc tấu trần trụi, từ tai đỏ xuống đến ngón chân.

Đáng giận hơn nữa là cô còn dìu vào phòng tắm... để tắm rửa...

Kết thúc tất cả, Minh Khê tức giận.

“Vậy em cũng xem như đã giúp ... cái đoạn ghi âm lần trước, xóa .”

Phó Tư Yến cười khàn khàn: “Em biết chọn thời ểm đ.”

Bây giờ tâm trạng sung sướng, dù là bảo đổi mạng cũng chẳng tiếc.

Th xóa ghi âm, Minh Khê thở phào nhẹ nhõm, dựa vào gối, tư thế cũng thả lỏng hơn hẳn.

Cô tiện tay vén tóc ra sau tai, để lộ chiếc cổ trắng mịn như ngọc, khiến Phó Tư Yến nuốt khan một cái, cơ thể lại áp sát.

Cảm nhận được sự tiếp cận của , Minh Khê lập tức căng . “ lại định làm gì nữa...”

Cô né sang một bên, cảnh giác nói: “ mà làm loạn nữa, em đ.” Vừa dứt lời, một nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống.

Nhẹ như chuồn chuồn lướt nước.

Minh Khê vừa định tránh, đàn đã bu cô ra.

Ánh mắt đen thẳm cô chăm chú, giọng khàn khàn cực ểm: “ giúp em nhé, được kh?”

Phó Tư Yến hiểu cơ thể cô, đã từng bao lần thân mật, mỗi ểm mẫn cảm đều quen thuộc.

Chỉ cần vài phút, thể khiến cô bay thẳng lên mây...

Minh Khê đỏ bừng mặt: “Kh cần! Kh cần đâu! Em muốn ngủ ...”

Nói xong, cô ôm l chăn, vạch rõ r giới, kh cho vượt qua vạch ba tám.

Phó Tư Yến bật cười, mặc cô tùy ý.

Bên cạnh một đàn khỏe mạnh như thế, Minh Khê lại bỗng dưng kh ngủ được.

Khi nghe th tiếng thở đều đều, cô lén mở mắt. Ánh dừng lại trên khuôn mặt .

Dưới ánh đèn ngủ mờ nhạt, ngũ quan nổi bật sắc nét, góc cạnh hoàn mỹ.

Đẹp thực sự là đẹp.

Chỉ tiếc, tính cách lại quá bá đạo, chiếm hữu cũng quá mạnh. Khi tức giận, đôi mắt đen lạnh lùng đến đáng sợ.

Minh Khê đôi khi cảm th thật khó đoán.

Nói nóng tính, nhưng lại thể nhẫn nhịn mọi trò trêu chọc của cô.

Nói hiền lành, nhưng mỗi lần th cô ở gần khác phái, liền dữ tợn như sư tử.

Về quá khứ, cô chẳng nhớ gì.

Chỉ là những mảnh ký ức mơ hồ, kh đủ để rõ bức tr toàn cảnh.

Trong đầu cô, tất cả về đàn này, bắt đầu từ lần đầu gặp lại.

luôn chiều theo cô, bị cô trêu chọc cũng kh giận, thậm chí vì cô bị thương mà nhịn đau...

Từng chút, từng chút một...

Khiến cô cảm giác như chú ếch trong nồi nước ấm. Dần dần, trái tim cũng đang bắt đầu mềm ...

Nhưng đó kh ều tốt.

Minh Khê tự nhủ kh thể tiếp tục đắm chìm trong chiếc bẫy dịu dàng này nữa.

Cô nên giữ khoảng cách với đàn .

Suy nghĩ một hồi, cơn buồn ngủ cuối cùng cũng kéo đến, Minh Khê từ từ khép mắt.

Chờ đến khi nghe tiếng thở đều nhẹ, Phó Tư Yến mới mở mắt. Chỉ vì muốn cô yên tâm nghỉ ngơi, mới giả vờ ngủ.

kéo cô vào lòng, kéo chăn cao hơn một chút.

Chỉ chừa lại khuôn mặt nhỏ n mềm mại, làn da trắng như tuyết, như phát sáng dưới ánh đèn.

kh kìm được đưa tay vuốt ve gò má mềm mại , ánh mắt ngập tràn yêu thương.

xác định, bản thân kh chỉ muốn cô. Mà còn muốn cô ở lại bên .

Ngắm bình minh hoàng hôn, cùng nhau hết quãng đời còn lại.

...

Chiều hôm đó, Tô Niệm cùng lãnh đạo tham gia một hội nghị.

Ở thang máy, cô tình cờ gặp Lục Cảnh Hành đang chuẩn bị tham dự một cuộc họp khác.

đàn mặc cả cây đen, tóc ngắn gọn gàng, ngũ quan sắc sảo, khí chất vượt trội.

Nổi bật giữa đám đ ồn ã.

Khi quay bước vào thang máy, Lục Cảnh Hành th Tô Niệm trong bộ váy c sở bó sát, ánh mắt khựng lại.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...