Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Ly Hôn Ông Chủ Theo Vợ Vừa Khóc Vừa Quỳ - Phó Tư Yến & Minh Khê

Chương 428: Tam quan bị đập vỡ

Chương trước Chương sau

Viên đá trong tay còn chưa kịp ném xuống, tên con trai ngốc kia đã bị từ phía sau ôm ngang lưng, vung một cú qua vai nặng nề quật xuống đất!

Minh Khê vừa liền nhận ra, đó là Bùi Hành Chi. Kh hiểu lại xuất hiện ở con đường hẻo lánh thế này.

Bà thím th con trai bị đánh, thể ngồi yên. Lập tức giở chiêu lăn lộn ăn vạ, lao tới x vào Bùi Hành Chi, vừa đánh vừa kéo.

Bùi Hành Chi kh ngán đàn , nhưng đối phó với phụ nữ thì lại kh tiện ra tay, chỉ đành liên tục né tránh sự qu rối của bà ta.

Minh Khê th tình hình kh ổn, vội vàng hạ cửa kính xe, hét lên: – Hành Chi, đừng quan tâm nữa!

Bà thím th Minh Khê hạ kính xe, nhớ lại chuyện cô "lừa" , lửa giận bốc ngùn ngụt, lao tới định cào cấu cô.

Bùi Hành Chi vốn cố nén phong thái lịch thiệp bao năm, rốt cuộc kh nhịn được nữa, trực tiếp túm bà ta lên quẳng xuống đất.

Bà ta vừa lăn vừa gào, khóc lóc om sòm:

– A! Đánh ! Giết cướp mạng đây này! Bùi Hành Chi cau mày.

thật chưa từng th ai vô lý, vô sỉ, ăn vạ đến mức này. Đúng lúc đó...

“Wuuuuuuu!”

Tiếng còi cảnh sát hú lên, vang dội từ xa lại gần.

Bà thím nằm trên đất, nghe tiếng còi thì hoảng hốt ngồi bật dậy, chằm chằm vào Minh Khê:

– Con nhãi kia! Mày gọi cảnh sát à?!

Minh Khê bình thản gật đầu:

– Đúng vậy, dùng ện thoại của cô luôn đ. Bà ta tức đến phát ên.

Thảo nào nãy giờ gọi “Chị Từ” mãi mà cô ta chỉ ừ à cho lệ, thì ra đang ra ám hiệu với cảnh sát!

Bà thím uất ức đến sắp nôn ra máu!

Bà ta và thằng con ngốc đã làm vụ này nhiều lần, chuyên nhằm vào xe sang. Bà còn học thuộc cả các loại xe để dễ chọn mục tiêu. Trước giờ, chủ xe đều chọn cách “mua cái bình an”, kh ai báo án nên bà ta càng lộng hành.

Bà ta nghiến răng:

– Được, được lắm! Vừa hay, tao cũng muốn nói với cảnh sát, tụi mày đánh tao, còn đánh cả con tao, lần này xem tụi mày đền tới mức nào!

Tên con ngốc vẫn còn nằm dưới đất, ôm đầu rên rỉ:

– Đánh con… con bị đánh

Minh Khê chống cằm, ung dung nói:

– Cô thật sự kh biết trên xe gắn camera hành trình ? Sắc mặt bà ta lập tức tái mét!

Đúng , bà ta lại quên chuyện này cơ chứ!

Trước giờ nạn nhân kh phản ứng, nên bà ta chủ quan kh nghĩ đến chuyện camera ghi hình!

Chẳng trách con bé này từ đầu tới cuối chẳng chút lo lắng, thì ra là sớm chuẩn bị.

Chưa kịp phản ứng, cảnh sát đã xuống xe, lập tức khống chế tên con trai.

Tên ngốc kh hiểu chuyện, còn cười toe toét theo.

Bà thím ngồi dưới đất khóc rống:

– Con ơi! Con bị ta bắt mất !

Nghe vậy, tên ngốc đột nhiên vùng vẫy dữ dội. Như phát cuồng!

Kh những thế, còn bắt đầu sùi bọt mép, tr như đang lên cơn. Cảnh sát vội vàng đè lại, ấn huyệt nhân trung gọi xe cứu thương.

Sau một hồi hỗn loạn, khi quay lại thì... bà thím kia đã biến mất!

Minh Khê đúng là cạn lời – mẹ gì mà bỏ cả con để chạy trốn?

Cảnh sát sau khi đưa lên xe cấp cứu liền làm biên bản sơ bộ với Minh Khê.

– Cảm ơn cô đã cung cấp th tin. Gần đây chúng cũng nhận được báo án tương tự. Bọn họ kh chỉ nhắm vào mỗi cô. Chỉ là những chủ xe khác đều kh trình báo, hoặc báo thì họ cũng đã rời khỏi hiện trường. Cô hành động tỉnh táo.

Minh Khê đáp lại nhẹ nhàng:

giúp được là tốt . Ít ra để bọn họ kh tiếp tục hại khác.

Cô lại nói thêm:

– Tuy bà ta đã bỏ trốn, nhưng lưu lại hình ảnh rõ mặt trong camera hành trình. Các thể l về.

– Cảm ơn cô.

Sau khi cảnh sát rời , Bùi Hành Chi giơ ngón cái khen ngợi:

– Em xử lý tuyệt vời.

Minh Khê cười khẽ, hỏi:

Hành Chi, lại mặt ở đây?

vừa kết thúc một buổi giảng ở Phù trấn, đường này để về thành phố.

chiếc lốp xe đã hoàn toàn hỏng, hỏi:

– Em định đâu? đưa em .

Minh Khê lắc đầu:

– Kh cần đâu, em đã gọi tài xế mang xe khác đến .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Bùi Hành Chi gật đầu:

– Vậy ở lại đợi cùng em.

Minh Khê nghĩ cũng đúng, sau vụ vừa , cô kh muốn ở lại đây một .

Nhưng đợi mãi kh th xe đâu.

Lúc này, cô mới phát hiện màn hình ện thoại bị vỡ, mở kh lên.

Cô mượn ện thoại của Bùi Hành Chi gọi tài xế.

Tài xế nói lúc nãy nghe nhầm địa chỉ, sai chỗ, gọi lại cho Minh Khê nhưng kh được, đang lo lắng lắm.

Minh Khê tính toán khoảng cách, còn khá xa. Bùi Hành Chi ra hiệu bằng khẩu hình:

– Để đưa em .

Minh Khê th kh thể chậm trễ thêm, bèn gật đầu, bảo tài xế quay về.

Cô mang theo túi xách trong xe, nói với Bùi Hành Chi:

– Phiền , Hành Chi.

mỉm cười ấm áp:

– Kh phiền.

Lên xe xong, Minh Khê báo địa chỉ. Tới đoạn đường lớn, cô nói dừng lại, bảo:

Hành Chi, em một lát quay lại.

Cô kh quên lời dặn của Tô Niệm, kh được tiết lộ. Dù là với Bùi Hành Chi, cô cũng giữ kín chuyện này.

kh hỏi thêm, chỉ l từ hộc xe một chiếc ện thoại dự phòng đưa cho cô:

việc thì gọi cho . Minh Khê gật đầu.

vào con hẻm mà Tô Niệm nói, tìm đến căn nhà gạch đỏ. đến tận cùng ngõ mới th – khá kín đáo.

Vừa đến cổng, bên trong đã vang lên tiếng hỗn loạn, còn tiếng trẻ con khóc xé lòng.

Cô vội vàng bước vào, liền th một đàn dữ tợn đang kéo lê một đứa bé dưới đất!

Miệng ngậm ếu thuốc, nhe răng gào lên:

– Con mẹ nó, bà già kh tiền đền, tao đem thằng nhóc này bán ! Một bà thím mặc áo vàng đang ôm chặt đứa trẻ, vừa khóc vừa gào:

– Kh được! Đứa nhỏ thân thể yếu, kh thể mang nó !

Gã đàn kh để tâm, gằn giọng:

– Bà già, nó làm hỏng dưa hấu của tao, bắt bà đền một vạn đã là nhẹ! Đó là hàng nhập ngoại đ biết kh!

Bà thím khóc lóc:

– Nó kh cố ý! Dưa đặt giữa đường, nó chỉ vô tình đá trúng, lại nhẹ thế, thể vỡ được?

– Mẹ nó, bà đang nói ăn vạ à?

Dù biết rõ là bị ăn vạ, bà cũng kh dám phản kháng. Một thân một , bà chỉ biết nhẫn nhịn.

Bà quỳ xuống đất, chắp tay cầu xin:

kh tiền mặt, cho chút thời gian, đợi nhà về sẽ trả cho .

– Bà định gọi đến giúp kh? Muốn chơi trò à? Gã ta lập tức đá mạnh vào bà.

Bà bị đá bật m.á.u miệng, vẫn ôm chặt đứa trẻ.

Vừa lục lọi cả nhà kh th tiền, chắc c bà ta giấu ! đá thêm m cú:

– Còn dám chơi khôn! Tao cho mày biết tay!

Ngay khoảnh khắc Minh Khê th đứa bé kia, cô choáng váng! Tr... quen!

giống cô từng gặp...

Nhưng tiếng khóc xé lòng và cảnh tượng trước mắt khiến cô kh thể suy nghĩ nổi!

Cô lập tức chộp l một chiếc xẻng sắt cạnh cửa, lao đến, bổ thẳng vào đầu gã đàn !

Gã lập tức ngã xuống, đầu m.á.u me đầm đìa, gào lên:

– Địt mẹ! Ai đánh mày thế này!

Minh Khê nắm tay bà thím và đứa trẻ, hạ giọng nói:

– Tô Niệm nhờ đến, theo !

Sợ gã kia tỉnh lại lại gây rối, cô kéo họ chạy nh ra cửa. Kh ngờ vừa tới cổng liền đ.â.m sầm vào một phụ nữ!

Minh Khê ngẩng đầu, kh ngờ đó lại chính là bà thím lúc nãy bỏ chạy!

Kinh hoàng hơn là – gã đàn phía sau gọi to một tiếng:

– Mẹ ơi!

Minh Khê lập tức tam quan bị đập vỡ!

Thì ra bọn ăn vạ, đánh ... là cả một nhà!

Bà thím trừng mắt đỏ lừ Minh Khê, vung tay ôm chặt eo cô, hét lên:

– Nhị Tử! Mau đóng cổng! Tao xé xác con r này!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...