Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Ly Hôn Ông Chủ Theo Vợ Vừa Khóc Vừa Quỳ - Phó Tư Yến & Minh Khê

Chương 489: Đứa trẻ không phải của anh ta

Chương trước Chương sau

Sắc mặt của Phó Tư Yến lạnh băng, chằm chằm Văn Kỳ, kh nói lời nào, kéo Minh Khê rời .

Ôn Dĩnh cảm nhận được phía sau đã kh còn ai, thân thể vốn run rẩy cũng lập tức dừng lại.

Cô ta lập tức trở nên bình tĩnh đến đáng sợ. Cô ôm l Văn Kỳ:

– Mẹ, cảm ơn mẹ.

Văn Kỳ chút đờ đẫn:

– Cảm ơn gì chứ, Tiểu Dĩnh, chúng ta là một nhà.

– Dĩ nhiên mẹ. Giờ chuyện cũng ầm ĩ tới mức này, đến lúc uống thuốc . – Ôn Dĩnh mỉm cười – Con l thuốc cho mẹ nhé.

Chờ Ôn Dĩnh rời khỏi phòng, Văn Kỳ ngẩng đầu trần nhà, bắt đầu nhớ lại những chuyện xảy ra sáng nay.

Bà ta th choáng đầu, là vì uống nước Ôn Dĩnh đưa… Còn chuyện ngã xuống là vì tay vịn bị lỏng…

Tại lại bị lỏng chứ…

Văn Kỳ hiểu rõ, chỉ cần Ôn Dĩnh còn ở đây, thì sẽ luôn những chuyện kỳ lạ xảy ra.

Nhưng – bà ta cũng hiểu rõ hơn bất cứ ai, Ôn Dĩnh mà bị đưa ra ngoài, sẽ càng nguy hiểm hơn.

Thế nên bà ta mới cố giữ cô ta lại bên cạnh, ít ra bây giờ Ôn Dĩnh vẫn nghĩ dễ ều khiển, vẫn chưa nghi ngờ gì.

Th bóng Ôn Dĩnh vào, Văn Kỳ lập tức nở nụ cười:

– Tiểu Dĩnh, con đừng mệt quá nhé.

– Kh đâu mẹ, con kh mệt.

Ôn Dĩnh đưa nước và thuốc, Văn Kỳ uống xong.

– Mẹ nghỉ ngơi cho tốt nhé.

Chưa dứt lời, Văn Kỳ đã ngủ .

...

Văn phòng Tổng giám đốc Tập đoàn Phó thị.

Phó Tư Yến ngồi tựa lưng vào ghế, đầu ngả ra sau, tựa như đang suy nghĩ ều gì đó.

Một lúc sau, ra lệnh:

– Mang tất cả các bản ghi chép về thời gian ra ngoài từ tháng 1 đến tháng 5 đến đây, rà soát lại toàn bộ những lần khả năng tiếp xúc với Ôn Dĩnh, xem ểm nào đáng ngờ kh.

Chu Mục gật đầu:

– Vâng, Tổng giám đốc.

Cách ều tra này chẳng khác nào mò kim đáy bể, nhất là khi lần ngược lại nhiều tháng như thế.

– Khoan đã!

Chu Mục vừa đến cửa thì bị gọi lại.

Phó Tư Yến bất ngờ ngồi thẳng dậy, ánh mắt sắc bén:

– Điều tra cả thân phận của tên vệ sĩ bên cạnh Ôn Dĩnh, tên là Lâm Hạo, l hồ sơ ta đem đến cho .

nh sau đó, Chu Mục mang hồ sơ của Lâm Hạo đến. Phó Tư Yến lật xem vài trang, mày nhíu chặt:

là tử sĩ?

– Vâng, là Ôn sắp xếp cho cô Ôn.

Lật đến trang cuối, m tấm ảnh Lâm Hạo trong các tình huống huấn luyện và sinh hoạt thường ngày.

Ngón tay thon dài của Phó Tư Yến dừng lại trên ánh mắt kiên nghị của Lâm Hạo trong ảnh, dừng lại vài giây.

Trong đầu hiện lên vài lần gặp Lâm Hạo trước đây, ánh mắt ta Ôn Dĩnh chưa từng rời khỏi.

Ánh mắt – khác hẳn với trong ảnh.

Theo trực giác của một đàn , ánh mắt ... Phó Tư Yến gõ nhẹ lên tấm ảnh hai lần, ra lệnh:

– Kh cần tra lại giám sát trước đây nữa, trong hai ngày tới, theo dõi sát tên Lâm Hạo này cho . cần xác nhận một chuyện.

– Rõ. – Chu Mục cung kính rời .

...

Ngoại ô, một căn biệt thự nào đó.

Một đàn mặc vest đen bị trùm đầu, hai tay bị trói ngược ra sau, dựa vào sofa.

– Ào!

Một chậu nước lạnh dội thẳng vào .

Tấm trùm đầu bị giật xuống, để lộ ánh mắt dữ tợn như dã thú.

Đối diện với bốn đàn lực lưỡng, ta kh chút sợ hãi, lạnh lùng gằn giọng:

– Tụi mày muốn c.h.ế.t à!

Bốn đàn lần lượt tránh sang hai bên.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Một đàn khác bước ra, gương mặt tuấn mỹ k thành.

Lâm Hạo vừa th đó, ánh mắt thoáng hoảng loạn, sắc mặt cứng lại.

– Trợ lý Lâm. – Phó Tư Yến lạnh lùng biết vì tìm chứ?

Lâm Hạo cúi đầu, kh trả lời. Giọng Phó Tư Yến đều đều:

– Cái thai của tiểu thư nhà các ... Lâm Hạo đột nhiên trở nên căng thẳng.

Phó Tư Yến khẽ nhếch môi cười, đã đoán đúng. – Là của !

Kh nghi vấn, mà là khẳng định.

Lâm Hạo lập tức lắc đầu, phủ nhận:

– Kh !

Nhưng Phó Tư Yến đã chắc c. chậm rãi nói:

vừa l tóc của làm giám định .

Sắc mặt Lâm Hạo lập tức xám ngoét, môi mím chặt đến bật máu.

– Chuyện là thế nào, nói rõ ràng! – Phó Tư Yến kho chân, giọng lạnh t – Nếu kh, đứa bé kh rõ này, lại làm ô d nhà họ Phó, sẽ cho phá bỏ ngay.

– Kh được! – Lâm Hạo đột nhiên bật dậy, hét lên. Phó Tư Yến kh nói gì, chỉ đợi mở miệng.

Lâm Hạo cuối cùng cũng cúi đầu nhận tội:

– Là của .

Dù đã sớm đoán được kết quả, nhưng khi nghe tận tai, Phó Tư Yến vẫn thở phào nhẹ nhõm.

đã tốn bao nhiêu c sức mới thể quay lại bên Minh Khê, tuyệt đối kh thể để những chuyện bẩn thỉu này làm ảnh hưởng tới cô .

gõ tay lên ghế sofa, hỏi:

– Là đêm ở buổi từ thiện đúng kh?

Lâm Hạo sững , kh ngờ Phó Tư Yến lại biết rõ đến vậy. Phó Tư Yến thản nhiên:

– Hôm đó mua chuộc nhân viên đổi rượu của , sắp xếp để Ôn Dĩnh lên phòng , nhưng kh tới. Cuối cùng là vào.

Sau khi tra được m mối từ Lâm Hạo, mọi thứ đều dễ kiểm chứng.

Thời gian họ cùng xuất hiện kh nhiều, cộng với thời ểm Ôn Dĩnh mang thai, nh liền khớp.

cũng đã ều tra được video khách sạn hôm đó.

Trùng hợp thay, thời gian đó bị mất đoạn giám sát – càng củng cố suy đoán của .

Chắc c Lâm Hạo đã cố tình phá camera.

Bọn họ tính toán mọi thứ – nhưng lại kh lường trước được Phó Tư Yến luôn cảnh giác.

Hôm vừa th nóng lên do rượu, lập tức gọi Chu Mục đến đón.

Hơn nữa loại rượu đó kh thuốc, chỉ là một loại rượu ngâm thuốc khiến ta cảm th hưng phấn – nên kh để tâm.

Chuyện phụ nữ muốn leo giường với vốn chẳng thiếu.

Sau đó giao lại cho Chu Mục xử lý, cũng chẳng để trong lòng.

Cho đến hôm nay, khi Văn Kỳ nhắc tới thời gian mang thai – mới cảnh giác.

Lâm Hạo cúi đầu, gương mặt trắng bệch, khẽ thừa nhận: – Là .

Hôm đó ta kh thành c, quay lại thì th Ôn Dĩnh đang đợi. Cô ta còn uống rượu thuốc, cả nóng bừng, chủ động dụ dỗ ta.

Ôn Dĩnh từ đầu đến cuối chỉ muốn một đứa con thể giúp cô ta leo lên.

Cô ta kh quan tâm đứa bé khỏe mạnh hay kh.

Cho nên mới uống lượng lớn rượu thuốc, khiến Lâm Hạo kh kìm được – lao vào.

Cảm giác được thích dụ dỗ – thật tuyệt.

Đã một lần, thì sẽ lần thứ hai.

Sau đó, Ôn Dĩnh mang thai, giám định huyết thống – tất cả đều do Lâm Hạo sắp xếp.

ta nghĩ thể giấu được ngày nào hay ngày . Nếu đại tiểu thư thật sự được gả vào nhà họ Phó, ta sẽ liều mạng bảo vệ bí mật này.

Đột nhiên, Lâm Hạo vùng khỏi ghế, ‘phịch’ một tiếng quỳ rạp xuống đất.

– Tổng giám đốc Phó, cô kh biết gì cả. Cô thật sự tưởng rằng đứa bé là của !

ta dập đầu đến bật máu, kích động nói:

– Mọi lỗi lầm đều là của , muốn trừng phạt gì thì cứ nhắm vào !

Lúc này, Phó Tư Yến mới hiểu vì Ôn Dĩnh luôn khăng khăng khẳng định đứa bé là của .

Hóa ra – cô ta thật sự tưởng hôm đó là . Phó Tư Yến nhếch môi, cười lạnh:

– Chính miệng nói với cô ta .

Nói , búng tay một cái, cửa mở ra, Ôn Dĩnh bị đẩy vào.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...