Sau Ly Hôn, Thân Phận Của Phu Nhân Bị Lộ - Nhan Hy & Nhiếp Ngôn Thâm
Chương 553: Không phải người thì tôi là gì
Nghĩ đến những ều này, gọi một cuộc ện thoại ra ngoài, sắp xếp tất cả c việc sau đó.
Sau khi xác nhận mọi thứ đều ổn thỏa, mới đứng dậy vào bếp nấu ăn.
Tối hôm đó.
Hai cùng nhau ăn tối.
Ăn xong, hai ngồi trên ghế sofa, xem bộ phim đang chiếu trên TV, Tịch Mạc cân nhắc một lát vẫn mở miệng hỏi: "Tô Khê."
"À?"
"Gần đây em chuyện gì kh vui ?"
"Kh ." Tô Khê lắc đầu.
chuyện gì kh vui đâu, bây giờ cô đang vui.
Tịch Mạc chỉ nghĩ là cô muốn tự gánh vác, mím môi giữ giọng ệu lạnh lùng nói với cô : "Bây giờ là bạn trai của em, em khó khăn hay chuyện gì kh vui đều thể nói với , sẽ giúp em giải quyết."
Tô Khê "???"
Tô Khê đầy bất ngờ.
Đưa tay sờ trán , muốn xem bị bệnh kh.
"Em làm gì vậy?" Tịch Mạc nghi ngờ hành động của cô.
" vậy?" Tô Khê chưa từng nghĩ Tịch Mạc sẽ tự xưng là bạn trai của , "Đang yên đang lành lại nói những lời này."
" muốn em biết bây giờ em kh đơn độc."
"Kh thì là gì."
Tịch Mạc "..."
Tịch Mạc: " kh ý đó."
Tô Khê cố nén cười quay mặt .
Tên Tịch Mạc này, thật là buồn cười.
"Tóm lại, sau này em chuyện gì cần giúp giải quyết thì cứ nói với ." Tịch Mạc vô thức muốn bảo vệ cô, giọng ệu vẫn lạnh lùng, " luôn đứng sau lưng em."
"Bây giờ em một chuyện cần giúp em mới thể giải quyết." Tô Khê xoa xoa ngón tay.
Tịch Mạc hỏi: "Chuyện gì."
"Cho em hôn."
"..."
"Kh đồng ý?" Tô Khê hỏi.
"Tại em cứ muốn hôn ..." Lời này của Tịch Mạc nói ra chậm hơn mọi khi một chút, đôi mắt lạnh lùng
cũng chút cảm xúc d.a.o động.
"Chỉ là muốn hôn, muốn xem cảm giác thế nào." Ánh mắt Tô Khê luôn đặt trên mặt , kh bỏ lỡ bất kỳ biểu cảm nào của , "Nếu kh muốn thì thôi, em sẽ kh ép buộc ."
Nói xong câu này, cô thu lại ánh mắt, ngồi đó với vẻ mặt buồn bã.
Tr như vậy.
Càng càng đáng thương.
Cứ như bị ai đó bỏ rơi, như một đứa trẻ mồ côi.
Tịch Mạc đặc biệt dễ bị lay động bởi ều này, trái tim vốn lạnh lùng bỗng mềm nhũn: "Được."
Tô Khê khựng lại: "Được cái gì."
"Cho em hôn." Tay Tịch Mạc đặt trên cô toát ra chút mồ hôi mỏng, cả trái tim cũng bắt đầu đập nh, "Nói trước nhé, chỉ được hôn má."
"Thật sự cho hôn?"
"Ừm."
"Thật ?"
"Ừm."
Tô Khê lập tức cười.
Mắt cong cong lại gần , như cố ý trêu chọc , kéo gần khoảng cách nhưng mãi kh hành động: "Vậy em hôn nhé."
Tay Tịch Mạc nắm chặt ghế sofa vô thức siết lại, nín thở tập trung, căng thẳng cực độ.
Thời gian từng chút trôi qua.
Nhịp tim của Tịch Mạc đã đạt đến một ểm khá cao, th cô vẫn chưa hôn, vô thức nghiêng đầu muốn hỏi: "Em..."
"Ưm."
Hai môi chạm nhau.
Tịch Mạc cứng đờ sống lưng, cả đều ngây ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-ly-hon-than-phan-cua-phu-nhan-bi-lo-nhan-hy-nhiep-ngon-tham/chuong-553-khong-phai-nguoi-thi-toi-la-gi.html.]
Tô Khê cũng sững sờ, kh ngờ ngay khoảnh khắc cô hôn, lại quay đầu lại.
"Kh ngờ lại là Tịch Mạc như vậy." Tai Tô Khê ửng đỏ, nhưng lời nói lại cố tỏ ra bình tĩnh, nghiêm túc đến cực ểm, "Muốn em hôn thì cứ nói thẳng, còn bày trò nhỏ này."
" kh ." Tịch Mạc nh chóng giải thích.
chỉ đơn thuần muốn quay đầu hỏi.
Ai ngờ vừa quay lại Tô Khê đã hôn lên.
Tim Tô Khê đập loạn xạ, nhưng vẫn giữ bình tĩnh: "Ừm, nói đúng."
"Em kh tin ." Tịch Mạc vẫn thể nghe ra ý ngoài lời.
"Em kh kh tin , em đã nói nói đúng mà." Trong đầu Tô Khê toàn là cảm giác vừa hôn, mềm mại, ngọt ngào.
Tịch Mạc bắt đầu bướng bỉnh: "Em chính là kh tin."
"Em kh tin." Tô Khê còn muốn hôn một lần nữa, liền bắt đầu giở trò, "Trước đó lâu như vậy kh quay đầu lại, lại đúng lúc em hôn mới quay lại, rõ ràng là muốn lợi dụng em."Tịch Mạc im lặng.
muốn giải thích, nhưng lại kh biết giải thích thế nào.
Dù thì chuyện vừa xảy ra quá trùng hợp.
"Em thật sự kh cố ý." Tịch Mạc mím môi, tim đập nh như ên đồng thời vành tai cũng bắt đầu đỏ ửng, "Nếu giận em thể cho xả giận, cắn em, đánh em, mắng em đều được."
"Kh cần."
"Vậy làm thế nào mới kh giận?"
"Để em hôn lại."
"Cái gì?" Tịch Mạc tưởng nghe nhầm.
" vừa cướp nụ hôn đầu của em." Tô Khê nói một cách nghiêm túc, còn giả vờ giận dỗi, " để em hôn lại thì em sẽ kh giận nữa."
Tịch Mạc nuốt nước bọt, đôi mắt lạnh lùng ánh lên những gợn sóng cảm xúc "Được."
Tô Khê .
Tịch Mạc cũng cô.
Khoảnh khắc tiếp theo, Tô Khê nghiêng lao tới đẩy ngã xuống ghế sofa, đôi môi đỏ mọng ấm áp và mờ ám đặt lên môi .
Khoảnh khắc đó.
Tịch Mạc chỉ cảm th đầu óc trống rỗng, trong hơi thở toàn là mùi hương ngọt ngào dễ chịu của cô.
Cả cứng đờ nằm đó, mặc
cho Tô Khê hôn .
Kh biết đã bao lâu.
lẽ là vài giây, lẽ là vài phút, nụ hôn này cuối cùng cũng kết thúc.
Tô Khê đứng dậy khỏi , nh chóng chạy vào phòng ngủ của , khuôn mặt trắng nõn lúc trước giờ đã đỏ bừng.
Tịch Mạc vẫn nằm đó, suy nghĩ rối bời.
Trong đôi mắt đen láy lạnh lùng đó, lần đầu tiên nhuốm màu cảm xúc mà trước đây chưa từng .
cố gắng bình phục những cảm xúc và nhịp tim kh kiểm soát của , nhưng sau hơn mười phút cố gắng vẫn kh tác dụng, trái tim đập loạn xạ vẫn chưa trở lại giá trị bình thường.
từ từ ngồi dậy, trong đầu toàn là cảnh cô vừa hôn .
đưa tay xoa thái dương, cố gắng trấn tĩnh bản thân.
Nhưng kh tác dụng gì.
Một lúc sau.
Tô Khê đã bình tĩnh lại từ trong phòng ra, th Tịch Mạc vẫn ngồi trên ghế sofa thì trong lòng cô giật thót.
Phản ứng đầu tiên là sẽ kh giận chứ?
"Máy lọc nước ở nhà ở đâu." Cô cố ý tìm một chủ đề, thực chất là để thăm dò cảm xúc của Tịch Mạc.
Tịch Mạc ngẩng đầu cô, đưa tay chỉ một vị trí "Ở đó."
Tô Khê giả vờ l nước.
Tịch Mạc giữ cô lại "Em thời gian kh?"
" vậy?"
" chuyện muốn nói với em." Tịch Mạc nói câu này với vẻ mặt lạnh lùng, khiến ta khó đoán được suy nghĩ của .
Tay Tô Khê cầm cốc cứng đờ, chút hối hận.
Kh nên tiến triển nh như vậy.
Nhưng đồng ý... thì kh nhịn được.
Cô hít một hơi thật sâu chuẩn bị tâm lý, quay lại " nói ."
"Nếu kh đoán sai, em vừa biết kh cố ý quay đầu lại." Tịch Mạc l lại trí th minh, đôi mắt lạnh lùng vào mặt cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.