Sau Ly Hôn, Thân Phận Của Phu Nhân Bị Lộ - Nhan Hy & Nhiếp Ngôn Thâm
Chương 579: Tôi là người như vậy sao
“ là như vậy .” Thẩm Tư theo bản năng phản bác, còn mang theo vài phần kiêu ngạo nói, “Thật sự nghĩ rằng ai cũng thể th bộ dạng kh mặc quần áo ?”
Tô Dạ “…”
Thẩm Tư còn sợ kích thích chưa đủ, bổ sung một câu “ cố ý cho xem đó.”
Tô Dạ lười để ý đến ta, bước thong thả xuống lầu.
Thẩm Tư đuổi theo.
“ thật sự cố ý cho xem đó.” Thẩm Tư vừa xuống cầu thang, vừa nhỏ giọng lẩm bẩm với , “Nếu kh tin, thể hỏi những sống chung với , họ chưa bao giờ th kh mặc quần áo.”
Tô Dạ dừng bước.
Thẩm Tư cũng dừng lại “ vậy?”
“Sống chung?” Tô Dạ chú ý đến cách dùng từ của ta.
“Đúng vậy.” Thẩm Tư nói như thật, “ kh kh muốn sống chung với , mỗi lần bị đuổi ra ngoài lại đến những nhà trọ th niên đó, m chục tệ một ngày, một nhóm sống chung.”
Tô Dạ giữ thái độ hoài nghi về ều này.
Loại chỗ ở đó, đại gia như Thẩm Tư thể ?
Ngay cả khi ta bây giờ kh nhà họ Thẩm, tài sản của ta cũng đủ nhiều, kh thể tồn tại tình huống này.
“Lần sau nói dối nhớ tìm một lý do thực tế hơn.” Tô Dạ liếc ta một cái, kh tin một chữ nào.
“ nói là thật.” Thẩm Tư móc từ túi ra một tờ hóa đơn, “Kh tin xem, đây là hóa đơn đã ở tháng trước nhờ chủ xuất, nghĩ đợi đồng ý cho vào ở thì sẽ tìm th toán.”
Tô Dạ “???”
Tô Dạ ta với vẻ nghi ngờ cuộc đời.
“ bị đuổi ra ngoài, th toán .” Thẩm Tư đưa hóa đơn vào tay .
Tô Dạ liếc .
Đúng là hóa đơn chính thức, kh giả mạo.
“Địa chỉ nhà trọ th niên ở là ở đâu.” Tô Dạ hỏi ta.
Thẩm Tư kh chút nghi ngờ, thành thật nói.
Dù
ta đã dặn dò chủ trước , chỉ cần Tô Dạ đến hỏi, chủ sẽ giúp ta nói dối, còn bảo chủ nói đáng thương một chút.
“ sẽ bảo A Tửu kiểm tra camera giám sát ở đó của .” Tô Dạ kh tin, vuốt ve hóa đơn nói chậm rãi, “Xem ở đó kh.”
Thẩm Tư “!!!”
Thẩm Tư hơi hoảng một chút “Chuyện nhỏ này kh cần làm lớn vậy chứ.”
“Cần.” Tô Dạ thấu suy nghĩ của ta.
“ hỏi chủ nhà trọ kh được .” Thẩm Tư tiếp tục nói, chỉ là kh muốn Tô Dạ tìm Hi.
Nếu tìm .
Mọi chuyện sẽ bại lộ.
“Chuyện mà A Tửu thể giải quyết trong năm phút, tại lại tự một chuyến.” Tô Dạ hỏi thẳng ta, trong đôi mắt hờ hững vẫn kh quá nhiều cảm xúc d.a.o động, “Tốn thời gian lại tốn sức.”
“Nhưng chuyện của , em lần nào cũng tự làm.” Thẩm Tư nói nghiêm túc, giọng ệu cũng trầm xuống.
Lúc này ta.
Giống như một con ch.ó sói lớn đang tủi thân.
Tô Dạ khẽ nhíu mày, nhét hóa đơn vào lòng ta “Lần sau nói dối thì tìm lý do tốt hơn, mỗi tuần thay ba bộ quần áo mới cần ở nhà trọ th niên ? Cái đầu lại như vậy.”
“Bị biến dị .” Thẩm Tư tự tiếp lời.
Tô Dạ “?”
Thẩm Tư nghiêm túc nói “Bị biến não .”
Tô Dạ “…”
Tô Khê vừa ra khỏi phòng “…”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Khẽ bước chân lùi về phòng, lặng lẽ đóng cửa lại.
Kh
Nhận ra, chú Thẩm này còn biết làm …
“Vậy thì cắt .” Tô Dạ im lặng một lúc ngắn ngủi trở lại vẻ hờ hững thường ngày, vừa nói vừa xuống lầu.
“Em vì mà cái não này.” Thẩm Tư theo, vẫn với thái độ hoạt bát, “Nếu cắt thì sẽ kh thích nữa, cũng sẽ kh quấn quýt bên nữa.”
Tô Dạ “Cầu còn kh được.”
“ thật nhẫn tâm.” Thẩm Tư nói .
“Biết là tốt.” Tô Dạ tự rót cho một ly nước.
“Nhưng em đau lòng.” Thẩm Tư lúc nào cũng ở bên , lúc nào cũng nói cho biết tình yêu của , “Em kh nỡ để trong đầu kh , cũng kh muốn cuộc sống tương lai kh bóng dáng .”
Tô Dạ đã miễn nhiễm với những lời nói đó.
Hơn năm năm qua, tên này ngày nào cũng nói những lời này bên tai , sớm đã tâm như nước lặng.
uống một ngụm nước ra phòng khách, th Tô Khê kh ở đó thì gọi một tiếng “Tô Khê.”
“ ạ.” Tô Khê đáp lời.
“Chú xuống lầu một chuyến, cháu gì cần thì tìm Thẩm Tư.” Tô Dạ đứng ở cửa phòng nói, vẻ hờ hững, “ quen thuộc ở đây.”
“Vâng.” Tô Khê đáp lời.
Kh lâu sau Tô Dạ rời .
Tô Khê nghe th tiếng đóng cửa mới lén lút từ phòng ra.
Thẩm Tư th khóe miệng cười cười, đôi mắt dài hẹp vài phần thư thái “Cảm ơn cháu nhé, nếu kh cháu thì e rằng cho chú tám trăm kiếp nữa chú cũng kh chắc thể vào ở được.”
“Trước đây chú chưa từng vào ở ?” Tô Khê hơi tò mò.
Chỉ số EQ của chú Thẩm này cao mà.
Kh nên chuyện kh thuyết phục được chú nhỏ mới đúng.
“Vào .” Thẩm Tư cảm th chuyện cũ kh dám lại, quá khứ toàn là những chuyện thất bại,
“Nhưng mỗi lần ở chưa đầy hai ngày đã bị đuổi ra ngoài, trong quá trình ở còn bị chú nhỏ của cháu phớt lờ và kh ưa.”
Tô Khê qua l một quả trái cây ăn “Cũng hơi thảm.”
“Nếu kh cháu nói dối chuyện thất tình thì chú chắc còn kh giữ chú lại.” Thẩm Tư rõ vị trí của trong lòng Tô Dạ.
“Kh nói dối…” Tô Khê ăn một quả quýt, ngập ngừng nói.
Thẩm Tư “???”
Thẩm Tư dừng lại một chút, hơi ngẩn “Ý gì vậy.”
“Cháu thật sự thất tình .” Tô Khê vẫn nói, chuyện này cũng kh gì đáng xấu hổ.
“Đối tượng thất tình của cháu kh là mà Tô Dạ nói cháu từng thầm yêu đó chứ.” Thẩm Tư kết hợp với cuộc trò chuyện trước đó, thăm dò hỏi.
Tô Khê mím môi, gật đầu.
Thẩm Tư hỏi thêm một câu “Cháu thích bao lâu .”
“Hơn mười năm.”
“Hơn???”
“Hơn mười năm.” Tô Khê thành thật nói.
Thẩm Tư vốn định giúp mắng tên tra nam đó, nhưng nghĩ đến những lời vừa nói với Tô Dạ, lại nhớ hình như đã nói đàn đó là thích.
Sau nhiều suy nghĩ, ta mới chậm rãi nói “Vậy cháu ngại kể cho chú nghe chuyện của hai đứa kh? Biết đâu chú thể nghĩ ra cách giúp cháu theo đuổi , hoặc dạy dỗ .”
“Kh cần, cháu đã nghĩ ra cách .” Tô Khê từ chối, bây giờ cảm th cách của Từ Dịch vẫn chút đáng tin, “Nếu một tháng sau kh hiệu quả, cháu sẽ đến tìm chú.”
Thẩm Tư khẽ ho hai tiếng.
Tô Khê ngơ ngác “ vậy?”
“Với chú kh cần xưng hô ‘chú’, cháu cứ xưng ‘’ là được.” Thẩm Tư cân nhắc một lúc cũng nói ra lời này.
Tô Khê dừng lại một chút, sau đó nói một tiếng được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.