Sau Ly Hôn, Thân Phận Của Phu Nhân Bị Lộ - Nhan Hy & Nhiếp Ngôn Thâm
Chương 634: Anh trai thật là mất hứng
" kh lý do gì để từ chối." Tần Dĩ Mặc là phân biệt rõ ràng, "Nhiếp Ngôn Thâm bây giờ mọi mặt đều tốt, r giới giao tiếp với em cũng giữ tốt, thích Tiểu Bối, Tiểu Bối cũng thích , tốt."
Đừng nói.
Nếu bây giờ và Nhiếp Ngôn Thâm bây giờ cùng quen Tiểu Hi, cùng tỏ tình.
thật sự kh biết cô bé này sẽ chọn ai.
Hi liếc , ừ một tiếng.
Tần Dĩ Mặc th trời cũng kh còn sớm, tắt đèn ôm cô ngủ.
cảm th Nhiếp Ngôn Thâm vẫn còn thích Tiểu Hi, nhưng thích thì cứ thích , dù Tiểu Hi đã là của .
Sáng hôm sau.
Mọi đều dậy sớm.
Tiểu Bối nghĩ đến niềm vui tối qua vẫn chưa chia sẻ với trai , sau khi ăn cơm xong liền vui vẻ phấn khích nói với Tiểu Bảo: " ơi, em nói cho một tin tốt."
Tiểu Bảo "?"
"Chú Nhiếp nhận em làm con nuôi, hehe." Tiểu Bối vui vẻ nói, "Điều này nghĩa là sau này em thể thường xuyên tìm chú Nhiếp chơi ."
Tiểu Bảo nói một câu nhạt nhẽo: "Bố sẽ kh đồng ý."
Kẻ thù làm bố nuôi của con .
Đồng ý mới là lạ.
"Đồng ý ." Tiểu Bối nói thật, "Tối qua bố và mẹ đều đồng ý ."
Tiểu Bảo "???"
Tiểu Bảo "?!"
Tiểu Bảo cảm th nhận thức của bị đảo lộn: "Em chắc c là đồng ý ?"
"Chắc c mà, chúng ta ngồi đó nói chuyện." Tiểu Bối chỉ tay về phía ghế sofa.
Tiểu Bảo lộ vẻ nghi ngờ.
Sau khi nói chuyện đơn giản với Tiểu Bối một lúc, bé liền tìm bố .
Lúc này Tần Dĩ Mặc đang nói chuyện gì đó với Nhiếp Ngôn Thâm, sau khi Tiểu Bối kéo Nhiếp Ngôn Thâm , bé liền nhân cơ hội tìm : "Bố."
" chuyện gì?" Tần Dĩ Mặc nói một cách nhạt nhẽo.
"Nói chuyện?" Tiểu Bảo kh giống một đứa trẻ.
Tần Dĩ Mặc th bé nghiêm túc, liền cùng bé ra vườn.
Một lớn một nhỏ ngồi đó, từ xa, kh biết lẽ sẽ nghĩ cha đang dạy dỗ con trai.
"Con muốn nói chuyện gì?" Tần Dĩ Mặc ngồi đó, cả vẻ lơ đãng.
Giọng Tiểu Bảo ngọt ngào, nhưng ánh mắt lại kiên định: "Tiểu Bối nói chú Nhiếp định nhận con làm con nuôi?"
Tần Dĩ Mặc "Ừ."
Tiểu Bảo "Bố đồng ý ?"
Tần Dĩ Mặc "Ừ."
Tiểu Bảo "?"
Tần Dĩ Mặc th vẻ mặt của bé liền hỏi: " vậy?"
"Bố chắc hẳn biết chú Nhiếp và mẹ quan hệ gì chứ." Tiểu Bảo thăm dò mở lời, trên khuôn mặt non nớt là vẻ già dặn.
Tần Dĩ Mặc khựng lại một chút.
Sau đó dường như nghĩ ra ều gì: "Con ều tra mẹ con?"
Tiểu Bảo "..."
Kh ều tra.
"Bố thật sự đồng ý chú Nhiếp nhận Tiểu Bối làm con nuôi ?" Tiểu Bảo vẫn cảm th chuyện này kỳ lạ.
"Tại lại kh đồng ý?" Tần Dĩ Mặc hỏi ngược lại.
Tiểu Bảo trả lời thẳng thừng: "Hai kh là kẻ thù ?"
"Kẻ thù kh là tốt ?" Giọng Tần Dĩ Mặc lơ đãng khiến ta kh biết suy nghĩ thật sự trong lòng , "Thêm một giúp nuôi con."
Tiểu Bảo "..."
Tiểu Bảo đứng dậy định .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tư tưởng của bố, quả nhiên kh bình thường thể sánh được.
"Bố biết chú Nhiếp vẫn còn thích mẹ kh?" Tiểu Bảo vẫn mở lời khi bé rời .
"Chuyện lớn, trẻ con đừng quản." Tần Dĩ Mặc cảm th trẻ con quá già dặn cũng kh tốt lắm, "Đừng nói những lời này trước mặt mẹ con."
Tiểu Hi
Chậm chạp.
Chỉ cần kh nói rõ và làm quá lộ liễu, sẽ kh nhận ra.
Tiểu Bảo "Biết ."
Nói xong câu này, Tiểu Bảo định rời .
"Khoan đã." Tần Dĩ Mặc đột nhiên giữ bé lại.
Tiểu Bảo nghiêng mắt .
Tần Dĩ Mặc đến trước mặt bé, cúi đầu đứa con trai quá th minh của : "Làm con biết chú Nhiếp vẫn còn thích mẹ con?"
thể nhận ra kh lạ, nhưng Tiểu Bảo chỉ là một đứa trẻ, tối qua về nhà liền lên lầu, kh lý do gì để nhận ra.
"Tối qua vô tình nghe th chú Nhiếp gọi ện thoại cho theo đuổi ." Tiểu Bảo khẽ nhướng mày, giọng nói non nớt mang theo một chút già dặn, " nói trước đây thích mẹ, bây giờ thích mẹ, sau này cũng sẽ thích mẹ."
"Ừ, giống ." Tần Dĩ Mặc tự nhiên bổ sung một câu.
Tiểu Bảo "???"
Tiểu Bảo với ánh mắt đầy khó hiểu.
bình thường nghe câu này, kh nên ghen hoặc một số cảm xúc tiêu cực ?
"Bố chắc c bố bình thường chứ?" Tiểu Bảo cuối cùng kh kìm được hỏi một câu.
"Luôn thích mẹ con chẳng lẽ kh bình thường ?" Tần Dĩ Mặc hỏi ngược lại, đưa tay xoa đầu bé, "Học hành tử tế , đừng suy nghĩ những vấn đề kh thuộc về con."
Tiểu Bảo nhíu mày, gạt tay xuống.
Tần Dĩ Mặc đưa tay nhẹ nhàng gõ vào trán bé, cũng kh nói nhiều với bé.
Sau đó cả ngày, Nhiếp Ngôn Thâm đều ở đây chơi với Tiểu Bối, cho đến khoảng bốn năm giờ chiều, nhận được ện thoại của phu nhân Nhiếp mới rời .
Tiểu Bối lưu luyến , kéo lại: "Chú Nhiếp, chú kh chơi thêm hai ngày ?"
"Hai ngày nữa chú sẽ đến chơi với con." Nhiếp Ngôn Thâm xoa đầu cô bé, giọng nói đầy dịu dàng.
Tiểu Bối vẫn kh nỡ.
Nhiếp Ngôn Thâm an ủi một lúc mới rời .
Tiểu Bối với ánh mắt đầy lưu luyến chiếc xe của Nhiếp Ngôn Thâm rời , Tiểu Bảo đứng bên cạnh nói một câu: "Về nhà, làm bài tập."
" ơi!" Tiểu Bối với vẻ mặt kh đồng tình , tố cáo hành vi của , " kh th ta đang buồn ?"
" ." Tiểu Bảo kh hiểu.
" nói làm bài tập thật là mất hứng!" Tiểu Bối cảm th trai thật sự quá ngây ngô.
Th minh thì th minh.
Nhưng sau này chắc c sẽ kh tìm được vợ.
"Dù mất hứng đến m em cũng làm." Tiểu Bảo nắm tay cô bé vào, vô cùng lạnh lùng, "Lớp năng khiếu em đã xin nghỉ , bài tập kh thể kh làm."
Tiểu Bối phồng má.
Thật là tức giận.
Nhưng vẫn giữ vẻ ngoan ngoãn.
" ơi." Tiểu Bối vừa viết xong một chữ liền xích lại gần, đôi mắt tròn xoe đảo qu.
Tiểu Bảo tưởng cô bé bài tập kh biết làm: " vậy?"
" nói chú Nhiếp đẹp trai như vậy, lại kh thím ạ." Tiểu Bối nghiêng đầu suy nghĩ, nghiêm túc nói, "Nếu sau này thím và em trai em gái, chú còn đến chơi với em kh?"
"Làm bài tập." Tiểu Bảo tránh né kh trả lời.
Thím và em trai em gái gì đó sẽ kh đâu.
Với thái độ gọi ện thoại tối qua của chú Nhiếp, rõ ràng là sẽ cô độc cả đời.
" đừng chỉ biết làm bài tập." Tiểu Bối quyết định giúp trai phát triển thêm, "Như vậy sẽ kh tìm được bạn bè đâu."
"Kh cần." Tiểu Bảo buột miệng nói, vô cùng lạnh nhạt.
Tiểu Bối mở chức năng camera của đồng hồ ện thoại, đôi mắt tròn xoe mang theo vài phần tinh r mở lời: " nói lại câu vừa của vào cái này cho em nghe ."
"Kh..." Tiểu Bảo theo bản năng buột miệng nói, nhưng lại khựng lại ngay khoảnh khắc mở lời.
Chưa có bình luận nào cho chương này.