Sâu Nặng Đến Mấy Cũng Chẳng Thể Bạc Đầu Bên Nhau
Chương 4:
Sau đó, cô kiểm tra số dư tài khoản, đặt lịch rút tiền mặt số lượng lớn để từ từ chuyển sang một tài khoản mới.
Vừa sắp xếp xong, Phó Thịnh Hòa đã đội gió tuyết vội vã trở về.
Vai ta phủ đầy b tuyết, áo sơ mi còn vương vài vết bẩn. Rõ ràng là chạy gấp đến mức ngã một cú nhưng ta chẳng quan tâm đến ều đó, chỉ lao đến trước mặt cô.
“Hoan Hoan, tại em lại gửi vật đính ước của chúng ta cho Dư Hinh?”
Bàn tay ta siết chặt vai cô, lực mạnh đến mức gần như muốn bóp nát cô.
Hứa Th Hoan kh trả lời, chỉ bình tĩnh hỏi ngược lại: “Bây giờ mới tám giờ. Bảy giờ em mới sai gửi quà đến biệt thự của Dư Hinh. Kh đang c tác ? lại về từ chỗ cô ?”
Bàn tay Phó Thịnh Hòa lập tức bu lỏng, ánh mắt né tránh: “À… cô xử lý sai một tập tài liệu, qua hỏi một chút thôi. chuyến bay lúc mười giờ.”
Rõ ràng là vừa từ chỗ Dư Hinh trở về, hoàn toàn kh chuyến c tác nào cả.
Hứa Th Hoan bình thản đẩy ta ra: “ mau kẻo trễ chuyến bay.”
Phó Thịnh Hòa đáp một tiếng, vội vã thay quần áo rời . ta vốn nhạy bén, vậy mà lần này lại kh nhận ra cô đang cố ý lảng tránh vấn đề, là bởi vì chột dạ đúng kh?
M ngày sau, Phó Thịnh Hòa kh về nhà.
Món quà cô gửi đến biệt thự của Dư Hinh cũng bị trả về, trên đó còn dán một mảnh gi ghi chú: “ kh cho phép nào khác chạm vào những món quà tặng em.”
Nhưng lại cho phép khác chạm vào đ thôi!
Hứa Th Hoan dành thời gian bán hết những món quà mà Phó Thịnh Hòa từng tặng, sau đó tìm một bệnh viện đáng tin cậy làm gi chứng nhận phẫu thuật thẩm mỹ.
Đang kh việc gì làm, cô nhận được ện thoại từ Phó Thịnh Hòa.
ta nói đã về, mong cô cùng đến buổi tụ tập bạn bè.
Cô kh hứng thú nhưng ta hết lời năn nỉ, cô liền đồng ý. Cô muốn xem thử, rốt cuộc ta đang trò gì trong tay.
Vèm Ch
Tới biệt thự, Phó Thịnh Hòa đã đợi sẵn, hộ tống cô xuống xe.
Cửa sân bật mở.
“Bùm” một tiếng, dây kim tuyến rơi xuống cô.
Đèn trong sân sáng bừng, giữa vườn hoa phủ đầy hoa hồng Juliet tạo thành một trục thời gian. Mỗi bước chân, đều đ.á.n.h dấu một cột mốc quan trọng giữa hai .
Lần đầu gặp gỡ.
Chính thức quen nhau.
Bắt đầu yêu.
Kết hôn…
Dấu mốc áp chót chính là hôm nay, kỷ niệm 3344 ngày bên nhau.
Dấu mốc cuối cùng chỉ về tương lai.
Phó Thịnh Hòa ôm l cô, nhẹ giọng thì thầm: “ kh c tác, lần trước đến chỗ Dư Hinh là để hỏi xem con gái các em thích quà gì. muốn tạo bất ngờ cho em. Hoan Hoan, kỷ niệm 3344 ngày vui vẻ. muốn ở bên em, mãi mãi, ba đời ba kiếp. Chúng ta cùng nhau bước đến tương lai, từng chút từng chút kéo dài trục thời gian thuộc về chúng ta.”
Đám bạn thân ồn ào trêu chọc: “Ôi chao, hai ngọt quá mất! Đúng là cẩu lương ăn đến no căng bụng!”
“Th Hoan, sân vườn này là do Thịnh Hòa thiết kế đó. Nếu kh thời gian gấp rút, ta còn muốn tự tay bày trí. Bọn m ngày nay đã làm kh ít c việc nặng nhọc.”
“Nào nào, xem thử quà ta tặng cô , một viên kim cương hồng đó! thôi đã muốn xiêu lòng .”
Kh khí xung qu náo nhiệt nhưng lòng cô lại lạnh băng.
Những ều này, chỉ để che giấu lời nói dối của ta thì ý nghĩa gì chứ?
Phó Thịnh Hòa kéo cô đến bên hồ nhỏ, vặn nắp chai nước giúp cô, lại rót nước ngọt, còn pha một chén nước chấm dấm và tỏi cho cô mới quay nướng thịt.
Mọi bước ta đều căn đúng thời gian, nướng xong một xiên thịt, còn tự nếm thử trước để chắc c tay nghề vẫn ổn mới đưa cho cô.
Đám bạn lật đật kéo ghế ra xa: “Chúng còn chưa ăn mà đã no cẩu lương .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-nang-den-may-cung-chang-the-bac-dau-ben-nhau/chuong-4.html.]
“Nhiều năm trôi qua vẫn cứ ngọt ngào như vậy, đúng là khiến ta hâm mộ c.h.ế.t mất!”
“ đúng là nên như trước đây, cứ để chúng ta quay video xong là bỏ chạy. Chứ cứ thế này, tổn thương hội độc thân bọn quá!”
Bọn họ đang nhắc đến lần cầu hôn và kỷ niệm hai năm ngày cưới.
Lúc đó, Phó Thịnh Hòa kéo bạn bè đến làm chứng cho niềm hạnh phúc của . Nhưng nghi thức vừa kết thúc, ta liền đuổi hết mọi , sợ làm lỡ thời gian riêng tư với cô.
Kh ít lần bị mắng là “trọng sắc khinh bạn”.
Bạn thân của ta len lén đưa tay định l một xiên thịt, bị Phó Thịnh Hòa vỗ mạnh vào tay: “Cái này là nướng cho Hoan Hoan, muốn ăn tự nướng l.”
Bạn thân giận dữ nói: “Coi chừng đó, khoe ân ái nhiều, c.h.ế.t sớm đ!”
Phó Thịnh Hòa lập tức túm l cổ áo : “ nói gì đ?”
“… chỉ nói đùa thôi, cần nghiêm túc vậy kh?”
“Dù là đùa cũng kh được! kh muốn nghe.”
Bạn thân bất đắc dĩ xin lỗi, ta mới chịu bu tay.
Hứa Th Hoan c.ắ.n một miếng thịt nướng, nhạt nhẽo vô vị. Ánh mắt cô vô tình lướt qua Dư Hinh.
Cô ta cầm theo một tập tài liệu bước tới: “Chị Hứa, đã gửi trả lại những thứ chị tặng . Đây là hợp đồng chuyển nhượng bệnh viện thẩm mỹ mà trước đây tổng giám đốc Phó đã tặng , chị cũng nhận lại . kh muốn khiến chị hiểu lầm.”
Chưa kịp đổi lời khai ? Rốt cuộc là ai tặng?
Hứa Th Hoan kh nhận l: “Đã tặng cô thì là của cô .”
Dư Hinh Phó Thịnh Hòa, trong mắt còn mang theo chút ấm ức.
Lúc này, Hứa Th Hoan mới chợt nhận ra kh chưa kịp đổi lời khai, mà là cố tình để lộ sơ hở cho cô phát hiện.
Phó Thịnh Hòa vẻ mặt bình tĩnh nhận l tập gi tờ: “ thay cô nhận lại.”
Dư Hinh vẫn ở lại.
Đám bạn chung qu đều biết cô ta đang mang thai, ai n đều đặc biệt chăm sóc.
Hứa Th Hoan lặng lẽ đếm, trong vòng hai mươi phút, Dư Hinh đã Phó Thịnh Hòa tám lần. Bốn lần trong số đó, tình cảm ẩn giấu trong mắt hoàn toàn kh che giấu nổi.
Còn Phó Thịnh Hòa, dù kh cô ta nhưng khi vào nhà vệ sinh vẫn kh quên dặn giúp việc mang một bát c gà lên cho Dư Hinh.
Hứa Th Hoan th rõ hết thảy.nhưng cô giả vờ kh biết, chỉ càng cảm th buồn cười. Quả nhiên là c khai trắng trợn.
Bữa ăn kết thúc, họ di chuyển vào biệt thự chơi bài.
M ván trôi qua, ai cũng chút chếnh choáng hơi men.
Giữa trận, một say đứng dậy vệ sinh, bước chân lảo đảo, vô tình đụng trúng chiếc bình hoa lớn trong phòng khách.
Lúc đó, Hứa Th Hoan và Dư Hinh đang đứng gần bình hoa.
Chưa kịp phản ứng, cô bỗng bị ai đó đẩy mạnh một cái, cả lao về phía bình hoa.
Dư Hinh thì được Phó Thịnh Hòa kéo lại, che c trong lòng.
Rầm!
Mảnh vỡ văng khắp nơi, vai Hứa Th Hoan bị cứa rách, m.á.u đỏ tươi túa ra.
Cô sững sờ tại chỗ, thân ảnh kia vội vàng kiểm tra Dư Hinh bị thương kh.
ta thậm chí kh thèm liếc cô một cái.
Lòng bàn chân cô lạnh toát. Thì ra, ngay cả khi cô mặt, ánh mắt Phó Thịnh Hòa vẫn chỉ đặt trên Dư Tâm.
“Kh là tốt .”
Kh gian chìm vào im lặng, chỉ tiếng thở của mọi vang lên.
Cuối cùng, nhịn kh được nhắc nhở: “ Thịnh, chị dâu... chị dâu vẫn còn ở đây.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.