Sâu Nặng Đến Mấy Cũng Chẳng Thể Bạc Đầu Bên Nhau
Chương 9:
Phó Thịnh Hòa dụi mắt. Lại dụi mắt lần nữa.
Những dòng chữ trước mắt vẫn kh hề thay đổi.
Bịch!
ta quỳ sụp xuống đất.
Hoan Hoan của ta thể mắc ung thư giai đoạn cuối?
th ngày hẹn hóa trị phía dưới, cả Phó Thịnh Hòa cứng đờ.
Vèm Ch
Hôm đó là ngày ta đưa Dư Hinh siêu âm thai.
Hôm , khi bước vào phòng khám, trong lòng ta bỗng nhiên một nỗi bất an kỳ lạ.
Cảm giác ai đó đang .
ta ngồi kh yên, bước ra ngoài tìm kiếm nhưng chẳng th ai.
Lúc đó, tưởng rằng đó chỉ là ảo giác của .
Nhưng bây giờ nghĩ lại, Hứa Th Hoan chắc c đã ở đâu đó... lặng lẽ ta.
Khi , cô đã đau khổ nhường nào?
Bản thân mắc bệnh nan y mà chồng lại đang ở bên cạnh phụ nữ khác, cùng cô ta mong chờ đứa con chung của họ.
Trái tim Phó Thịnh Hòa như bị ai đó hung hăng nện một cú, cơn đau lan ra tứ chi làm ta khó thở.
kh dám tưởng tượng tâm trạng của Hứa Th Hoan lúc đó.
Xin lỗi... xin lỗi...
Trong lòng ta, hai chữ vang lên vô số lần.
Ba vợ ta mất vì ung thư, mẹ vợ thì qua đời vì t.a.i n.ạ.n xe.
đã lo lắng cho sức khỏe của Hứa Th Hoan biết bao, năm nào cũng bắt cô kiểm tra tổng quát.
Vậy mà tại chỉ riêng năm nay lại quên mất?
Bên dưới tờ chẩn đoán còn một tập hồ sơ khác.
Phó Thịnh Hòa cầm l, kh hy vọng gì nhiều.
Nhưng khi th ba chữ “nhà hỏa táng” in đậm trên gi tờ, toàn thân ta như mất sức lực, ngã nhào lên bàn trà.
Loảng xoảng!
Tiếng đồ đạc rơi vỡ vang lên khắp phòng.
trợ lý nghe tiếng động vội chạy vào, vừa đã th một đàn tiều tụy đến t.h.ả.m hại.
Tóc ta rối bời, đôi mắt đỏ hoe, tay siết chặt xấp gi đến nhăn nhúm, miệng lẩm bẩm ều gì đó trong vô thức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-nang-den-may-cung-chang-the-bac-dau-ben-nhau/chuong-9.html.]
Trợ lý nghe kh rõ, bèn ghé sát lại, cuối cùng cũng nghe được những tiếng nói yếu ớt như gió thoảng: “Giúp ... gọi ện... hỏi họ... Hoan Hoan của ...”
Trợ lý thử kéo tờ hồ sơ khỏi tay , cứ ngỡ sẽ khó khăn nhưng lại dễ dàng giành được.
mất hết sức lực ?
Th rõ nội dung trên tờ gi, trợ lý thầm kêu kh ổn.
ta lập tức sai đỡ Phó Thịnh Hòa dậy, định tự đến xác nhận.
Nhưng theo như hồ sơ này...
Phu nhân... đã mất .
Chiếc Bentley lao nh đến nhà hỏa táng.
Đúng lúc họ đến nơi, nhân viên phụ trách lo hậu sự của Hứa Th Hoan vừa tan ca.
Chỉ cần hỏi một câu, đã thể xác nhận Hứa Th Hoan đã được chôn cất.
Bầu kh khí lặng ngắt bỗng chốc bị phá vỡ.
Phó Thịnh Hòa bất ngờ lao đến, túm chặt cổ áo nhân viên kia: “Ai cho phép các ?! Ai cho phép các hỏa táng cô ?! Tại kh đợi?! sẽ kiện các !”
Trợ lý dù cố gắng thế nào cũng kh thể kéo ta ra.
Nhân viên kia tuổi còn trẻ, cũng kh dạng dễ bị bắt nạt, lập tức phản bác: “Là cô Hứa tự ký thỏa thuận! Cô chọn dịch vụ trọn gói của chúng , ký tên và ghi âm xác nhận đầy đủ, gi tờ hợp lệ, kiện cũng chẳng ích gì! Lúc đó còn hỏi cô cần th báo với nhà kh. Cô bảo cô kh còn nhà nữa.”
Lời vừa thốt ra, Phó Thịnh Hòa như bị ai đó đẩy mạnh về sau, cả loạng choạng lùi lại.
Khóe mắt chảy xuống một giọt nước mắt.
Cô nói cô kh còn nhà nữa.
tuyệt vọng đến mức nào mới thể nói ra những lời ?
Là ta lỗi!
“Cô ... mất khi nào?”
“Đêm 29 tháng 11.”
Đúng vào buổi chiều hôm ta gọi cho cô bàn về chuyện nhận nuôi con.
Cô vẫn luôn biết Dư Hinh m.a.n.g t.h.a.i con ta.
Vậy nên là do những lời ta nói hôm đó đã kích thích cô , làm bệnh tình cô nặng thêm ra hay kh?
Trái tim Phó Thịnh Hòa như bị ai đó bóp nghẹt, nỗi đau xé rách từng thớ thịt.
ta kh thể kiềm chế được nữa.
Một cú đ.ấ.m mạnh giáng xuống bức tường bên cạnh. Máu chảy ra nhưng vẫn chẳng đau bằng lồng n.g.ự.c đang rỉ máu.
Trợ lý buộc cho giữ chặt ta lại, cố gắng kéo sự chú ý của ta nơi khác: “Mộ của phu nhân ở đâu?”
Phó Thịnh Hòa bừng tỉnh: “ , mộ ở đâu? muốn đến bên cô .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.