Sếp Mới Là Bạn Trai Cũ
Chương 21: Về Cùng Một Nhà – Từ Nay Mỗi Đêm Không Còn Cô Đơn
Chương 21: Về Cùng Một Nhà – Từ Nay Mỗi Đêm Kh Còn Cô Đơn
Sân bay Tân Sơn Nhất, 8 giờ tối.
Cánh cổng quốc tế vừa mở, Lâm Hạo kéo vali một tay, tay còn lại nắm c.h.ặ.t t.a.y An Nhiên.
mặc áo sơ mi trắng xắn tay, tóc cột lỏng phía sau, tổng tài nhưng lại mang dáng vẻ đàn của riêng em.
An Nhiên nép vào vai khi phóng viên bất chợt nhận ra và bấm máy liên tục.
“ đẹp bên cạnh Lâm tổng là ai vậy ạ?”
“ sếp mới của tập đoàn IAG chính là yêu cũ?”
kh đáp.
Chỉ siết tay An Nhiên hơn, hôn nhẹ lên trán cô trước bao ánh kinh ngạc.
“ yêu cũ, nhưng là hiện tại… và mãi mãi.” – nói đủ để cả khu vực nghe th.
Căn hộ penthouse ở Quận 1 – nơi Lâm Hạo sống suốt hai năm qua, giờ đây trở thành tổ ấm của hai .
An Nhiên mở tủ quần áo, th bên trong đã được chia đôi, phần còn lại đầy váy ngủ mỏng, áo sơ mi rộng và… một chiếc váy ren đỏ trễ vai mà cô chưa từng mặc.
“Cái này là?”
“ chọn từ Paris. Chưa cơ hội mặc.” – Lâm Hạo vòng tay từ sau ôm cô – “Tối nay mặc cho .”
“… từ khi nào lại trở nên hư thế này?”
“Từ lúc em bắt sống độc thân suốt bảy năm đ.”
Đêm đầu tiên ở nhà chung.
An Nhiên bước ra từ phòng tắm với chiếc váy ngủ đỏ rực, mỏng đến mức ánh đèn vàng phía sau cũng xuyên qua.
Cô đỏ mặt, lí nhí:
“Mặc thế này… chỉ mới được th thôi đ.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lâm Hạo ngồi trên ghế sofa, cô từ đầu tới chân. Ánh mắt như dán chặt, giọng trầm đục:
“ kh chỉ muốn đâu… mà là muốn… xé nó ra.”
Cô chưa kịp phản ứng.
bế thốc cô lên, đẩy ngã xuống giường.
Môi chạm môi, tay chạm da, hơi thở hoà quyện.
“Lâm Hạo… nhẹ thôi…” – cô thì thầm khi lướt môi qua cổ.
“Kh nhẹ được. Em về sống cùng … đã nhịn đủ .”
Và đêm đó…
Là một đêm dài.
khiến cô rên rỉ, gọi tên, gồng cong lên đón từng nhịp mạnh mẽ.
Từ giường ra tới ghế, từ phòng ngủ tới cả bàn ăn…
chiếm l cô như thể muốn khắc sâu thân thể cô vào tim một lần nữa.
“Từ nay… em sẽ kh bao giờ được ngủ một nữa đâu, An Nhiên.” – hôn lên n.g.ự.c cô, thì thầm – “Vì ở đây. Mãi mãi.”
bế thốc cô lên, đẩy ngã xuống giường.
Môi chạm môi, tay chạm da, hơi thở hoà quyện.
“Lâm Hạo… nhẹ thôi…” – cô thì thầm khi lướt môi qua cổ.
“Kh nhẹ được. Em về sống cùng … đã nhịn đủ .”
Và đêm đó…
Là một đêm dài.
khiến cô rên rỉ, gọi tên, gồng cong lên đón từng nhịp mạnh mẽ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.