Sếp Nghe Được Tiếng Lòng Của Tôi
Chương 1: Sếp nghe được tiếng lòng của tôi (1)
01
nghi ngờ dạo này sếp thích .
Tuần trước buổi họp khen thưởng nhóm quản lý, sếp nhà tây trang thẳng thớm bước lên sân khấu vô cùng đẹp trai.
Tây trang màu đen, áo sơ mi trắng, lộ ra yết hầu gợi cảm cùng với cái cằm sắc bén, thiếu cặp kính mắt, tr y như tên mặt dạ thú vậy.
Thật sự là một đóa hoa kiêu ngạo lạnh lùng mà ai cũng muốn hái mà.
đứng ở bên dưới trộm vỗ tay thật to, tay cũng bị vỗ đến đỏ cả lên.
Trong lòng đều là: A a a a sếp ơi! Đẹp trai c.h.ế.t , muốn ên vì mất thôi hu hu hu!
Ánh mắt sếp quét qua , lại chút mất tự nhiên lia chỗ khác.
Nhưng thể qua được cặp mắt sắc như chim ưng của chứ, rõ ràng th được vành tai của sếp đỏ ửng lên.
Làn da của sếp vốn đã trắng, nhất là khi đứng ở trên sân khấu vô vàn ánh sáng chiếu vào, vành tai đỏ như m.á.u của lại càng thêm rõ ràng hơn.
Ánh mắt thì né tránh, biểu tình thì chút mất tự nhiên, còn nhiều những cử chỉ khác lạ nữa.
Ví dụ như hôm nay lúc vào thang máy lên tầng làm việc, bị đám chèn ép vào tận trong góc, vốn chuẩn bị nhịn lại cái cảm giác hít thở kh th này thì sếp của đột nhiên cũng vào.
Nhất thời, cảm th cả thế giới như sáng rực lên.
xem như đám đang chen chúc xung qu kh tồn tại, chỉ còn ngửi th mùi hương th lãnh như sương của sếp mà thôi. Nó cứ như như kh vờn qu , dù xung qu nhiều mùi hỗn tạp thì vẫn thể ngửi th được rõ ràng.
đứng đằng sau sếp, bắt đầu chăm chú ngắm .
Hôm nay sếp mặc một cái áo khoác len dài màu xám, qua càng thêm lười biếng. Tr giống như đang ở nhà hơn là làm.
A, sếp nhà đẹp trai quá, dù mặc kiểu phong cách gì cũng hoàn mỹ c.h.ế.t .
Nói tới ở nhà, lại bắt đầu tưởng tượng tới cái bộ dáng sếp mặc bộ đồ ở nhà nấu cơm cho ăn, sau đó sẽ đứng ở phía sau ôm chầm l thắt lưng của , dùng ngữ khí mềm mại mà làm nũng với : “A Trầm, h muốn ăn cơm đâu, ăn em trước được kh?”
Sếp nhà tên là Trầm Đạc*, ta vẫn luôn thầm gọi là A Trầm.
*Đạc (铎) ở đây là cái chu
Yêu thầm mà, muốn làm càn bao nhiêu thì cứ làm b nhiêu thôi.
Dù , cũng biết đâu.
tham lam chằm chằm vào bóng dáng của chủ, quý trọng từng giây từng phút ngắn ngủi từ tầng một lên đến tầng mười bảy này.
Nếu ánh mắt thể hóa thành ngọn lửa, lẽ quần áo của sếp đã bị ánh mắt của đốt cháy rụi .
Chậc, kh biết sếp cơ bụng kh nhỉ, kh biết quần áo của dán lên cơ bụng kh…
Cứ suy nghĩ lung tung như vậy, đột nhiên chú ý tới, tai của sếp nhà đã đỏ hết cả lên .
02
Chẳng lẽ, lúc sếp vào thang máy cũng th được ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sep-nghe-duoc-tieng-long-cua-toi/chuong-1-sep-nghe-duoc-tieng-long-cua-toi-1.html.]
sếp ở chung thang máy với nên mới cảm th thẹn thùng kh?!
Ban nãy hơi đ, và sếp kh cơ hội chạm mắt với nhau, cho nên cũng kh chào hỏi. Hay là sếp vào đây là vì muốn th , th được thích cho nên mới xấu hổ như vậy?
n cho đồng nghiệp thân thiết nhất trong văn phòng của là Tiểu Mỹ một câu: [Cô cảm th sếp thích kh?]
Tiểu Mỹ đáp lại: […]
[Cô kh phát hiện ra , đối xử với kh giống với những khác mà.]
Tiểu Mỹ: [Phát hiện, phát hiện gần đây luôn cố ý trốn cô.]
[Đúng vậy! Chắc c là vì thích , lại xấu hổ kh dám ở cùng một chỗ với , vì thế nên mới trốn.]
Tiểu Mỹ: [Thôi bà nội, thể là do cô làm việc hiệu suất kém quá cho nên bất mãn thì ?]
Hừ, còn lâu nhé.
Năm nào cũng được d hiệu nhân viên xuất sắc đó, được chứ?
Tiểu Mỹ lại nh n tới một tin: [Đùa thôi, thể là bởi vì cái biểu cảm như muốn ăn tươi nuốt sống ta của cô quá rõ ràng nên sợ ha ha.]
Sợ?
Sếp nhà như trăng sáng trên cao, sát phạt quyết đoán, thể sợ hãi được?
Nói thì nói thế, nhưng vẫn đang nh tay sửa sang lại tập văn kiện để chuẩn bị báo cáo với sếp, thuận tiện cũng thử thăm dò kết quả làm việc trong năm nay của thế nào luôn.
Đương nhiên chủ yếu nhất vẫn là thể cơ hội ở chung nhiều hơn với sếp .
tới trước cửa văn phòng, l cái gương nhỏ cầm tay ra chỉnh trang lại lớp trang ểm, sau đó lại l son môi ra dặm lại, mới kích động gõ gõ cửa.
Bên trong truyền tới th âm th mát như trăng của sếp: “Mời vào.”
Sếp đang xử lý văn kiện, tuy là mặc quần áo gam màu ấm, nhưng cả đều toát ra cái khí thể vừa giỏi giang vừa lạnh lùng.
“Sếp ơi.” cười tươi hô một tiếng.
Quả nhiên, vừa th là , biểu tình của đã nh chóng trở nên chút vi diệu.
Nhưng cũng chỉ là trong chớp mắt mà thôi, ngay sau đó lại trở lại thành sếp đẹp trai lạnh nhạt mà kiêu ngạo như ngày thường.
nhướng mi, ngữ ệu bình thản: “Việc gì?”
“Em muốn báo cáo tiến triển của hạnh mục đầu tay, vừa lúc một số chỗ cần sếp th qua.” lập tức mở ra hình thức nghiêm túc làm việc.
Nhưng đây đều là để lừa mà thôi, thực chất là chẳng chỗ nào cần nhúng tay vào cả, chỉ là muốn kiếm cớ gặp mặt crush nhiều một chút mà.
thể ý xấu gì chứ?
Ăn kh được, nhiều một chút thì làm ?
tiến tới gần, quen cửa quen nẻo ngồi xuống ghế.
sếp bu c việc trong tay xuống, hơi ngả về sau, “Được, nói .”
Cũng kh biết ảo giác của hay kh, cứ cảm th chút bất đắc dĩ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.