Sếp Nghe Được Tiếng Lòng Của Tôi
Chương 9: Sếp nghe được tiếng lòng của tôi (9)
17
Tay cầm vô lăng của sếp dường như đang siết chặt lại.
quay đầu , hầu kết hơi hơi lăn lộn, kh nói chuyện, kh biết vì lời nói hùng hổ ban nãy của làm cho khiếp sợ kh.
Kh khí tức thì trở nên chút vi diệu.
Lúc này, xe đã gần chạy tới chỗ gửi xe ện.
nh chóng mở cửa xuống xe, trước khi đóng cửa còn lớn tiếng th báo giờ giấc: “11 giờ trưa ngày mai, nhớ tới đó sếp!”
Sau đó bằng vào tốc độ bàn thờ chạy trốn khỏi hiện trường.
Trên đường trở về, cả đều trở nên chật vật.
Bị gió lạnh thổi, đại não nóng lên cũng bị làm lạnh xuống, bắt đầu cảm khái cuộc đời.
lại dám làm chuyện đó chứ, thế mà lại dám “uy hiếp” sếp tổng? Kh muốn c việc này nữa kh?!
Về tới nhà, sau khi ổn định tâm lý thật lâu sau, mới cầm l ện thoại gửi tin n cho sếp.
[Sếp ơi, em xin lỗi. Ban nãy thể là do em nóng đầu nên mới nói những lời thái quá như vậy. Lúc đó thái độ của em chút hung, ngàn vạn lần đừng để ở trong lòng nhé, thật ra bình thường em hiền lành ngoan ngoãn lắm ó ~]
Sếp đáp lại!
Hai mắt sáng lên, th trên màn hình xuất hiện m chữ to [Biết , kh .]
Hu hu, quả nhiên là sếp vẫn thương nhân viên xuất sắc là đây, dễ dàng tha thứ cho như vậy.
nh chóng gửi một nhãn dán chân ch.ó nịnh nọt, do dự hai giây lại tiếp tục đ.á.n.h chữ.
[Sếp, sếp giúp em được kh? Xem như là nể em bảo vệ bí mật của sếp, giúp em một lần mà hu hu.]
Đầu bên kia kh đáp lại, lẽ là dang do dự.
lại nh chóng gõ ra một hàng chữ: [Sếp kh lên tiếng, em coi như là sếp đã đồng ý nhé.]
Trời ơi, cũng kh biết l cái lá gan lớn như thế ở đâu nữa.
hoảng hốt.
Theo như lời Tiểu Mỹ nói, thể là ên , vì yêu mà ên.
18
Tối thứ sáu, nằm c.h.ế.t dí ở nhà.
Nằm quằn quại trên giường, tất cả những gì thể nghĩ là liệu ngày mai sếp tới đón hay kh.
Cho tới cuối cùng sếp cũng kh trả lời câu nào, kh nói được cũng kh nói kh được.
Ừm, dựa váo sự hiểu biết của về sếp, từ trước tới nay xử lý c việc đều rõ ràng, làm quyết định hay th báo tới khác cũng kh hề chần chừ hay do dự, nhưng lần này lại khiến chút kh thể nắm bắt được.
lẽ, vẫn còn thể ôm chút chờ mong nho nhỏ.
Nói kh chừng sếp cũng thích thì .
Kh thì cũng sẽ kh tự lái xe tìm .
Nhưng lại sợ đó chỉ là ảo giác của , giống như trước kia nghĩ sếp thích vậy, kết cục thì lại là cái cục diện xấu hổ kh tả được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sep-nghe-duoc-tieng-long-cua-toi/chuong-9-sep-nghe-duoc-tieng-long-cua-toi-9.html.]
Thứ bảy, dậy sớm trang ểm chọn quần áo để mặc.
Aizz, kh biết sếp tới hay kh nữa.
đã từ chối đề nghị thuê bạn trai của Tiểu Mỹ , nếu sếp kh xuất hiện, chỉ thể biểu diễn một thân độc thân sáng chói mà thôi.
Mắt th nh đã tới 11 giờ trưa, đứng bên cửa sổ thở dài.
Đột nhiên, th một chiếc xe màu đen đỗ ở dưới lầu, mắt trợn to khó thể tin nổi.
Maybach màu đen, là sếp tới đón ?
Ha ha, A Trầm của quả nhiên là khẩu thị tâm phi mà.
dặm lại son môi, đứng trước gương ngắm toàn thân từ trên xuống dưới một lượt, đảm bảo kh bất cứ sai sót gì, sau đó mới ra khỏi nhà.
Lúc xuống dưới lầu, cửa kính xe ô tô đã hạ xuống, sếp ngồi ở ghế lái, đang về phía .
Bây giờ đã là mùa xuân, hoa đào dưới lầu nở rộ đẹp.
cười kh khách qua, mở cửa lên xe.
Hôm nay sếp mặc một thân tây trang đơn giản, qua chút lười biếng, tr vẻ sảng khoái thoải mái hơn bình thường.
đã nghĩ tới cái hình ảnh khoác tay sếp bước vào luôn .
“Sếp, rốt cuộc thì cũng tới, cảm ơn ạ.” xấu hổ vén vén tóc.
“Ừ.”
Sếp khẽ ừ một tiếng, thản nhiên nói: “Địa chỉ nhà hàng?”
cũng kh hỏi vì sếp lại đột nhiên “bộc phát thiện tâm”, sau khi nói địa chỉ xong lại dặn lại những gì cần phối hợp với .
“Đợi lát nữa em nghĩ cái gì thì sếp nhất định nói theo cái đó nhé. Ví dụ như trong lòng em nghĩ muốn ăn món gì, liền gắp giúp em…” bla bla nói xong một lượt, hoàn toàn tiến vào trạng thái nhập vai.
“Còn gọi là sếp?”
“Dạ?”
ý thức được đang nói gì, chút chờ mong mở miệng: “Vậy… gọi A Trầm, thể chứ ạ?”
Một tiếng “A Trầm” này gọi cẩn thận, nghe mềm mại lại vô cùng thân thiết, còn chút sến.
Quả nhiên, lỗ tai của sếp lại đỏ .
Cũng kh biết xưng hô này đã làm nghĩ tới những suy nghĩ hổ báo cáo chồn trong lòng lúc trước hay kh.
Cười c.h.ế.t mất, đừng mặt ngoài sếp cao lãnh như vậy, thực tế là chỉ một hành động nhỏ thôi cũng khiến tai đỏ lên được, giống như kh thể chịu được bất cứ sự trêu chọc nào vậy.
Chẳng lẽ, sếp chưa yêu đương bao giờ à?
Sếp kh nói gì, chỉ liếc mắt trừng một cái, ngữ khí rầu rĩ: “Chu Điềm, đừng nghĩ linh tinh nữa.”
“Dạ, A Trầm.”
ều sếp cũng quá kh thể chịu được lời trêu chọc , vừa mới nói một câu mà đã xù l lên.
“Chu Điềm…” Sếp bị làm cho tức tới mức nghiến răng nghiến lợi.
“Dạ dạ, em xin lỗi, em sẽ nhịn một chút ạ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.