Sếp Tổng Người Thực Vật Tỉnh Dậy Rồi Đá Bay Ánh Trăng Sáng
Chương 4:
đã quen với việc họ đột nhiên nổi giận, lòng đã chai sạn, chẳng còn cảm th gì nữa.
Ngược lại, Minh Húc cực kỳ tức giận, cười khẩy tặc lưỡi: “Ôi chao, ôi chao, bố mắng con gái kh ra gì, thế thì ra cái gì? th kh những là cái loại ra gì mà còn thể ra trời nữa chứ. Chăm sóc là phúc à? Thế kh đích thân đến mà chăm sóc? Vận may như vậy, kh giữ l mà hưởng ! Với cái đức hạnh của con cá c.h.ế.t đó, muốn thả chó cắn cô ta thì thả, cần khác nhường ? đây đã muốn thả chó cắn cô ta từ lâu . Lần sau, quản con cá c.h.ế.t đó cho chặt vào, sợ cô ta lại đến nhà cắn chó nhà ! Còn nữa, lại kh biết là chỉ thể cưới con cá c.h.ế.t đó? vậy? Hai năm nay, c việc kinh do của nhà họ Tư đã phát triển đến tận Thiên đình à? Bắt đầu quản cả trời đất, quản cả chuyện hôn nhân của khác ?”
Bố bị Minh Húc đáp trả liên hoàn, ta ngây , mãi một lúc sau mới mở miệng được: “… … là Minh Húc?”
“Nếu kh nghĩ là Minh Húc thì thể gọi là bố, vừa tỉnh dậy, đầu óc vẫn chưa được tỉnh táo, muốn gọi thì cũng sẵn lòng nhận.”
: Đỉnh.
“Còn nữa... Tối nay, tám giờ kh? Ông ở nhà đợi cho tử tế, chúng nhất định sẽ về “quỳ xuống, xin lỗi” cho đàng hoàng, chuẩn bị cho chu đáo vào, sợ là đến lúc đó, kh đỡ nổi đầu gối của đâu.”
“Minh Húc… cháu cũng ở đây… kh vậy đâu, cháu đừng nghe Tư Niệm nói bậy…”
Minh Húc kh chút do dự mà thẳng tay kết thúc cuộc gọi.
Cuối cùng, còn nói thêm một câu: “Còn muốn nói nhăng nói cuội trước mặt . Niệm Niệm, hôm nay, về nhà họ Tư cùng em. Vừa hay, muốn xem Từ Nghị sẽ bắt em quỳ xuống như thế nào!”
Trên đường đến nhà họ Tư, Minh Húc hỏi vài câu hỏi kỳ lạ. cứ cảm giác Minh Húc đang ấp ủ một kế hoạch gì đó lớn.
khuyên là đừng xen vào những chuyện này, tự sẽ xử lý, nhưng lại phấn khích c.h.ế.t được: “Niệm Niệm, em cứ coi như lắm chuyện , nằm đã hai năm , rảnh rỗi đến phát hoảng. Em cứ coi như là cho hoạt động gân cốt một tí.”
Đúng tám giờ, xuất hiện ở nhà họ Tư.
Linlin
làm dẫn và Minh Húc vào phòng khách nhà họ Tư.
Bên trong, bố đang ngồi trên ghế sofa, bên cạnh đặt một chiếc roi. Tư Ngư và mẹ cô ta trang ểm một cách tỉ mỉ, mặc sườn xám sang trọng, đang pha trà với dáng vẻ tao nhã, khi th thì ánh mắt họ trở nên khinh miệt, xem ra đúng là họ đang đợi quỳ xuống mà nhận lỗi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sep-tong-nguoi-thuc-vat-tinh-day-roi-da-bay--trang-sang/chuong-4.html.]
Bố th kh theo phía sau thì cười khẩy ném chiếc roi xuống trước mặt : “Tư Niệm, còn kh mau quỳ xuống mà xin lỗi chị mày!”
kh động đậy. Sau đó, chú Châu đẩy Minh Húc xuất hiện từ phía sau .
Th Minh Húc xuất hiện, bố cứng đờ một lúc, nhưng kh lâu sau, ta lại nở nụ cười: “Minh Húc…”
Nhưng Minh Húc kh th nụ cười của bố , mà là th chiếc roi bị ném xuống trước mặt .
“Chậc, roi cũng đã được chuẩn bị , xem ra đúng là muốn chúng quỳ xuống mà xin lỗi thật đ. Nếu chúng kh quỳ thì sẽ bị trói lại quất năm mươi roi kh?”
Tư Ngư và Tư phu nhân cũng sững sờ. Dù thì họ cũng đều nghĩ rằng Minh Húc sẽ kh vì mà đến nhà họ Tư.
Bố nở nụ cười làm hòa với Minh Húc: “Minh Húc, cháu vừa khỏi bệnh, kh ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe?”
“Ông quản lý chuyện của à?”
Bố bị cứng họng một lúc, nhưng Minh Húc lại kh ý định bỏ qua cho ta: “ vừa khỏi bệnh, kh tự quỳ được, hay là bác Tư đỡ một tay?”
Nói nhà họ Tư và nhà họ Minh quen biết với nhau nhiều đời thì thực ra là đang nâng nhà họ Tư lên. Nếu kh nội Minh vẫn còn nhớ tình nghĩa ngày xưa với nội Tư thì nhà họ Tư đã bị nhà họ Minh bỏ xa tám trăm dặm .
Minh Húc là một trong những thừa kế của nhà họ Minh, hiện tại, phần lớn vốn đầu tư của c ty nhà họ Tư đều đến từ nhà họ Minh nên tất nhiên là bố kh dám đắc tội với họ. Nghe th Minh Húc nói vậy, bố cười đến nỗi nếp nhăn hiện ra trên mặt: “Minh Húc, cháu nói đùa , thể để cháu quỳ được? Nếu quỳ thì đó cũng là Tư Niệm, nó đã làm sai thì đáng nhận một bài học.”
Bố bằng ánh mắt cảnh cáo. hiểu là ta muốn biết ều một chút. Đáp lại, vẫn như mọi khi - kh phản ứng gì.
Nhưng Minh Húc đã th ánh mắt của ta, hỏi một câu: “Niệm Niệm đã phạm lỗi gì mà cần dùng đến roi?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.