Sếp Tổng Người Thực Vật Tỉnh Dậy Rồi Đá Bay Ánh Trăng Sáng
Chương 6:
“Đúng vậy, Tiểu Ngư nhà chúng vẫn thích cháu mà. Cháu và Tiểu Ngư là th mai trúc mã của nhau, hai đứa xứng đôi nhất .”
“Đúng, Minh Húc, em sẽ lập tức chia tay với bọn họ.”
Mặc dù đã đoán trước được là họ sẽ làm như vậy nhưng vẫn bị những gì mà họ nói làm cho kinh ngạc.
Họ làm vậy là đang thuyết phục Minh Húc chấp nhận Tư Ngư.
Minh Húc tức đến mức nghiến răng nghiến lợi: “Các đừng nói là xứng đôi nữa, sợ lát nữa, sét đánh trúng các thì lại làm liên lụy đến và Niệm Niệm. Tr giống gu đặc biệt ? Các nói thích thì vội vàng quay đầu lại à? Tr hèn mọn đến thế ?”
Kh ai dám nói Minh Húc hèn mọn, kể cả .
Bố kh dám đồng tình với những gì Minh Húc nói, nhưng vẫn thuyết phục : “Minh Húc, là con thì ai cũng mắc lỗi, Tiểu Ngư chỉ mắc lỗi mà đa số con gái đều mắc . Cháu tin nó, nó vẫn luôn là yêu cháu nhất, chỉ cần cháu tha thứ cho nó thì hai đứa vẫn là một đôi trời sinh.”
“Phụt…” bật cười luôn .
Đã tưởng tượng vô số lần cảnh nghe được những câu tương tự như “ ta chỉ mắc lỗi mà tất cả đàn đều mắc , tha thứ cho ta thì hai vẫn là một đôi trời sinh”, kh ngờ là ngày, câu nói đó lại được bố dùng để thuyết phục Minh Húc.
- vẫn luôn im lặng - vì tiếng cười khẩy của mà ánh của họ đều đổ dồn về phía . Tất nhiên là Tư Ngư và Tư phu nhân hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, ánh mà bố dành cho cũng nặng trĩu sự quở trách.
Ánh mà Minh Húc dành cho thì hoàn toàn khác biệt so với mọi . kéo tay , tr khá sốt ruột: “Bác Tư, ngày mai, còn đến bệnh viện để kiểm tra sức khỏe. sẽ nhờ trai liên hệ một bác sĩ khoa thần kinh cho bác, bác muốn đến bệnh viện khám cùng vào ngày mai kh? Thôi bỏ , bác đừng cùng , sợ bị lây bệnh.”
“Minh Húc, cháu…”
Minh Húc đã thẳng thừng ngắt lời ta: “Ông nội luôn ủng hộ quyết định của , nhất định sẽ hủy hôn. sẽ kh so đo với những chuyện mà Tư Ngư làm trong hai năm qua, các cũng đừng qu rầy, nhục mặt lắm. Ngoài ra, muốn cưới Niệm Niệm.”
vừa thốt ra rằng muốn cưới , cả ba kia cùng chấn động.
“Minh Húc, cháu muốn cưới Tư Niệm ư?”
Đến lúc này thì đã hiểu, kế hoạch lớn mà Minh Húc ấp ủ là đây.
Minh Húc muốn cưới mặc dù đã nói là nên bình tĩnh lại hãy nhắc lại chuyện này, thể th rõ là vô cùng kiên quyết.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nhưng Tư Ngư thể chấp nhận chuyện này được?
Linlin
“Tư Niệm, tại cô lại cướp Minh Húc của ? cô kh c.h.ế.t ?”
Trong nhà họ Tư, vị trí của Tư Ngư mãi mãi ở trên . Cô ta coi thường , mọi đều biết cô ta là ngôi chói sáng nhất, nhưng Minh Húc lại hủy hôn với cô ta và muốn cưới - đứa em gái bị cô ta coi thường - nên đương nhiên cô ta kh thể chấp nhận được chuyện này.
“Tư Niệm, lẽ ra cô đã c.h.ế.t vào hai năm trước !”
kh thể đáp lại cơn thịnh nộ tột cùng của Tư Ngư. Vì thế, Minh Húc đã thay đáp lời cô ta: “Con cá c.h.ế.t kia, cô bị bệnh về não kh? thích ai thì là lỗi của đó ? Cô còn rủa khác chết, cô độc ác vậy?”
“Nhưng nếu kh cô ta quyến rũ thì sẽ kh...”
“ sẽ!” Minh Húc nói một cách dứt khoát: “Niệm Niệm kh hề quyến rũ . Tư Ngư, cô lớn lên với , cô biết là kh thể chấp nhận sự lừa dối và phản bội của cô. Hủy hôn là kết cục tốt nhất cho chúng ta, nếu cô cứ nhất quyết đeo bám dai dẳng thì đừng trách làm cho chuyện này trở nên quá khó coi!”
Lời đe dọa trắng trợn khiến Tư Ngư kh còn lời nào để nói.
Tư phu nhân và bố cũng kh nói nên lời.
Minh Húc đã nói với rằng trước khi đến, muốn cưới . nói ra chuyện này kh để xin phép bố mà là để th báo cho họ.
“ sẽ đưa hai mươi phần trăm cổ phần của Minh Thị làm sính lễ.”
“Bao nhiêu?”
Bố kinh ngạc, Tư Ngư và Tư phu nhân kinh ngạc, cũng kinh ngạc.
Kh trách bố được, chủ yếu là Minh Húc cho quá nhiều.
nắm l tay Minh Húc, ra hiệu rằng nói quá lên , cũng quá bốc đồng , nhưng Minh Húc lại nắm chặt l tay , nói một cách nghiêm túc: “Các cũng biết là đã hôn mê suốt hai năm. Hiện tại, chỉ thể đưa ra hai mươi phần trăm cổ phần, nếu sau này, thể l ra một con số nhiều hơn thì sẽ đưa hết cho Niệm Niệm. Tuy nhiên, hiện tại, hai mươi phần trăm là đủ để Niệm Niệm sống an nhàn, sung túc .”
“Đương nhiên là đủ ! Minh Húc, cháu thật sự muốn l cổ phần làm sính lễ ?”
Tư Ngư và Tư phu nhân cũng cùng một thắc mắc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.