Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sinh Con Xong Bỏ Trốn Năm Năm! Đại Gia Giới Bắc Kinh Mang Con Theo Đuổi - Kỷ Vân Tưởng Và Giang Ngật Xuyên

Chương 107: Khi nào công khai tôi

Chương trước Chương sau

Vân Tưởng quay đầu lại mới th Hàn Tư Niên đã kéo Giang Ngật Xuyên sang một bên khác.

Cô đầy dấu chấm hỏi, bàn tay lơ lửng giữa kh trung bỗng được Phí Hành nhẹ nhàng nắm l.

Phí Hành ho khan một tiếng đầy gượng gạo: "Hàn Tư Niên tìm chút việc."

"Ồ, vâng." Vân Tưởng cười lễ phép, "Chào Tổng giám đốc Phí."

"Chào cô."

Sếp và cấp dưới, bầu kh khí ngượng ngùng đến mức kh tả nổi.

Ánh mắt cả hai đều né tránh nhau.

Bên cạnh, Tô Vãn Tình đang nhảy với Diệp Niệm Đào đột nhiên liếc mắt đưa tình, Vân Tưởng nhận ra, nhưng Diệp Niệm Đào thì kh chú ý.

Thế là, lúc Diệp Niệm Đào bị Tô Vãn Tình đẩy ra, vừa khéo được Phí Hành ôm eo giữ lại.

Diệp Niệm Đào:?

Tô Vãn Tình kéo Vân Tưởng vừa nhảy vừa rời xa sàn nhảy: "Nói , đỉnh hơn Táo kh?"

ai cũng muốn so sánh với Diệp Niệm Đào vậy?

Câu hỏi này, cũng kh gì để so sánh.

Vân Tưởng nghiêm túc cảm ơn, Tô Vãn Tình xua tay, lén lút dẫn cô ra khỏi sảnh tiệc, kéo tới hành lang dài.

Vân Tưởng tò mò: "Quà gì vậy?"

Tô Vãn Tình vẫy tay về phía xa, một phục vụ cầm một túi quà tinh xảo tới, đưa cho Tô Vãn Tình vội vàng rời .

Trong túi là một chiếc hộp màu hồng nhạt, trên đó chỉ ghi tên thương hiệu, một nhãn hiệu khá nhỏ, Vân Tưởng chưa từng nghe.

Tô Vãn Tình kéo tay cô, nhét chiếc túi vào tay Vân Tưởng, vỗ nhẹ lòng bàn tay cô: " về hẵng mở, còn cố ý mua cả nến đ."

Nến?

Bảo cô làm bữa tối lãng mạn dưới ánh nến cho Giang Ngật Xuyên à?

Vân Tưởng nắm chặt chiếc túi, còn chưa kịp nói lời cảm ơn thì Tô Vãn Tình đã nháy mắt với cô.

Quay lại, tầm kéo dài ra xa.

Một bóng cao ráo, thon dài lọt vào tầm mắt cô.

Trong hành lang dài, những chiếc đèn chùm pha lê lộng lẫy hắt ánh sáng lấp lánh xuống sàn đá cẩm thạch.

Thảm Ba Tư màu x đậm trải dài từ sảnh tiệc chính ra ngoài, vẫn thể nghe th tiếng nhạc dây vọng ra từ bên trong.

Hai bên hành lang được lắp đặt phù êu và đèn tường, ánh sáng dịu nhẹ, phác họa nên đường nét cao lớn, th thoát của đàn .

Lúc này Giang Ngật Xuyên đã khoác chiếc áo khoác đen, sải bước vững vàng tới.

Hai bên vạt áo khoác mở rộng, để lộ bộ vest xám ve áo nhọn được cắt may tinh xảo bên trong, vòng eo được siết lại vừa vặn.

Bộ trang phục này hoàn hảo tôn lên bờ vai rộng và vòng eo thon của .

Vân Tưởng đàn ở đằng xa, nhịp tim theo bước chân kh ngừng của mà dần tăng tốc.

Mỗi bước chân của như giẫm lên tim cô.

Khoảng thời gian tiếp xúc gần đây quá sâu đậm, hình ảnh Giang Ngật Xuyên bất cần đời nhưng dịu dàng, thâm tình dần che lấp cảm giác xa cách vốn trong xương tủy .

Mãi đến khi th cúi đầu tháo khuy măng sét nơi cổ tay, Vân Tưởng mới đột ngột tỉnh lại khỏi giấc mơ đẹp lãng mạn suốt thời gian qua.

Bản chất Giang Ngật Xuyên vẫn là sự tồn tại cao kh thể với tới.

Chính sự tồn tại như vậy, vì cô mà vài lần hạ .

Làm thể kh muốn ở bên chứ?

Vân Tưởng hít sâu một hơi, vô thức siết chặt chiếc túi quà trong tay.

Giang Ngật Xuyên đã đến trước mặt cô, kh nói gì, chỉ cởi áo khoác ra, khoác lên cô, tự nhiên nhận l chiếc túi trong tay cô, ôm ngang eo cô và hỏi: "Tô Vãn Tình đưa cho em à?"

"Vâng." Vân Tưởng đáp, lúc này mới phát hiện Tô Vãn Tình đã mất.

Hơi thở ấm áp của đàn bao trùm xung qu.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Cô nghiêng mặt sườn mặt lạnh lùng của Giang Ngật Xuyên, trên vẫn còn vương mùi Champagne lơ lửng trong sảnh tiệc.

Mùi rượu nhè nhẹ thoang thoảng nơi chóp mũi, hòa quyện với mùi hương dễ chịu trên cơ thể , khiến cô cảm th an tâm.

Rời khỏi hành lang, gác cửa che một chiếc ô đen lớn cho hai .

Bước vào màn gió tuyết, Vân Tưởng do dự: "Chúng ta kh chào hỏi ?"

" chào ." Giang Ngật Xuyên nói khẽ.

Cửa chiếc Rolls-Royce sơn màu bespoke mở ra, đàn đỡ Vân Tưởng lên xe, gác cửa sau lưng che ô, đóng cửa xe cho hai quay lại.

Trong khoang xe ấm áp, Vân Tưởng đặt món quà sang một bên, dưới ánh đèn đường mờ ảo, cô rõ vẻ u ám nơi đáy mắt Giang Ngật Xuyên.

kh nói lời nào từ lúc lên xe.

Vân Tưởng kh biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô chủ động đưa tay ra đặt lên chân , khẽ hỏi: "Chẳng nói kh giận nữa ?"

Chuyện đó thì đã hết giận , nhưng giờ Giang Ngật Xuyên đang giận chuyện khác. Đặc biệt là sau khi bị thằng ngốc Hàn Tư Niên kia lải nhải m câu, đang bực .

kh nói lời nào, Vân Tưởng ướm hỏi: "Lần trước rõ ràng Tô Vãn Tình đã phát hiện ra , kh nói với em?"

Nhắc đến chuyện này, Giang Ngật Xuyên nghiêng đầu sang.

Ánh đèn ngoài cửa sổ lướt qua, soi sáng khuôn mặt th tú của phụ nữ.

Vẫn cảm th tức giận.

Giang Ngật Xuyên vươn tay, nhấc Vân Tưởng ra khỏi chiếc áo khoác dài của , bế cô ngồi lên đùi.

"Mặt em mỏng như vậy, sợ em sẽ th khó xử." Giang Ngật Xuyên áp sát vào gò má hơi lành lạnh của cô, vừa trả lời xong lại hỏi: " lạnh kh?"

Vân Tưởng lắc đầu bảo kh lạnh.

Cô kh ngờ hôm đó Tô Vãn Tình thật sự đã th Giang Ngật Xuyên.

Cảm giác lúng túng muộn màng ập đến, cô cứ ngỡ Tô Vãn Tình chẳng phát hiện ra ều gì.

đưa tay bấu nhẹ má cô: "Bao giờ mới c khai đây?"

Nếu còn kh c khai, nghi ngờ nghiêm trọng rằng Hàn Tư Niên sẽ cầm loa đến văn phòng để phát lặp lặp lại Đạo Đức Kinh mất.

Vân Tưởng phồng má, nói kh rõ chữ: "Đợi một thời gian nữa."

Giang Ngật Xuyên kh hài lòng nhíu mày: "Tại ?"

"Vì hơn nửa trong c ty em đều biết em bạn trai , vả lại nhiều bạn của cũng biết mà." Vân Tưởng nói chuyện kh tiện, đưa tay nắm l cổ tay đẩy ra.

Giang Ngật Xuyên thuận thế bóp cằm cô hôn một cái: "Ai bảo em cứ th báo cho cả thiên hạ biết chuyện em bạn trai làm gì?"

Yêu nhau thầm kín kh được , cứ làm cho đều biết.

Hơi thở ấm áp phả xuống, đuôi mắt Vân Tưởng cong lên, cô nói: "Vốn dĩ em chẳng nói gì cả, nhưng Tô Vãn Tình vừa đến văn phòng em là mọi đều biết hết, nhưng cô cũng vô tâm thôi."

Giang Ngật Xuyên mím chặt môi mỏng.

Đám qu , từ lớn đến nhỏ toàn là khắc tinh của , chẳng ai tốt cả.

Ngoại trừ Vân Tưởng.

Vân Tưởng chớp mắt hai cái: "Hết kỳ nghỉ làm lại, em về đính chính một chút sẽ c khai , được kh?"

Gương mặt Giang Ngật Xuyên đầy vẻ oán hận, giữ chặt cằm cô, c.ắ.n nhẹ lên môi cô một cái.

Về đến Lâm Thu Viên, Leo đã ngủ.

Giang Ngật Xuyên xách hộp quà Tô Vãn Tình tặng cùng Vân Tưởng về phòng khách.

phụ nữ đứng bên bàn trang ểm tháo đồ trang sức, còn Giang Ngật Xuyên ngồi bên bàn trà thấp mở hộp quà.

đàn vừa mở vừa hỏi: "Tặng gì thế?"

"Hình như là nến thơm gì đó, bảo em làm bữa tối dưới ánh nến cho ," Vân Tưởng giải thích, "Hôm nay muộn quá , để mai làm."

Giang Ngật Xuyên mở hộp ra, nến, roi da, tai thỏ đập vào mắt, nhưng thu hút nhất vẫn là chiếc váy mỏng như cánh ve được xếp gọn gàng phía dưới.

"Thế à?" Giang Ngật Xuyên đầy hứng thú nhấc chiếc váy lên, hỏi nhẹ bẫng.

Vân Tưởng đang chăm chú tháo khuyên tai, kh chú ý nói gì.

Đang định hỏi lại thì một chiếc váy trắng vừa ngắn vừa mỏng rơi xuống trước mắt, đàn phía sau ôm l eo cô, khẽ ngậm l thùy tai cô, giọng ệu mờ ám: "Bữa tối dưới ánh nến thế này, chắc kh cần đợi đến ngày mai đâu nhỉ?"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...