Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sinh Con Xong Bỏ Trốn Năm Năm! Đại Gia Giới Bắc Kinh Mang Con Theo Đuổi - Kỷ Vân Tưởng Và Giang Ngật Xuyên

Chương 2: Lại gặp Giang Ngật Xuyên

Chương trước Chương sau

Ngoài việc được một khoản tiền lớn và cơ hội du học, Vân Tưởng còn lần đầu tiên với yêu, và sinh ra một đứa con xinh xắn.

Đêm đó kh chỉ là lần đầu tiên của cô, mà còn là lần đầu tiên của Giang Ngật Xuyên.

bị hạ th uốc, nóng như lửa đốt, hoàn toàn là một đàn kh kinh nghiệm, cố gắng m lần trong ánh sáng lờ mờ cũng kh thành c.

Cuối cùng vẫn là Vân Tưởng chủ động dâng hiến.

Ban đầu hơi đau, nhưng dưới tác dụng của d//ục vọng, cô dần dần đắm chìm vào bể tình với .

Dùng thủ đoạn đ ê h èn như vậy để ở bên thích, dù chỉ là một đêm, Vân Tưởng cũng đã mãn nguyện .

Vân Tưởng rời khỏi khu chung cư và trở về căn hộ c ty đã phân bổ.

Căn hộ lớn ba phòng ngủ một phòng khách, phong cách trang trí ấm cúng.

Sếp tổng của cô quý trọng nhân tài này, biết cô muốn nghỉ việc về nước, khuyên nhủ cách m cũng kh giữ được, nên mới bổ nhiệm cô làm Trưởng phòng Kế hoạch của chi nhánh c ty.

Vân Tưởng một tuần nghỉ phép.

Sau một tuần, nhiệm vụ của cô là làm quen với vị trí mới, tập trung vào c việc, cố gắng mua một căn nhà trong vòng vành đai ba của Đế Kinh.

Vân Tưởng dành một ngày để làm quen với khu vực xung qu căn hộ, lại như ma xui quỷ khiến, cô bắt tàu ện ngầm đến nơi cô từng học cấp ba.

Bắc Cao Nhất Trung.

Đó là nơi cô vô cùng hoài niệm.

Vân Tưởng đã làm bạn cùng bàn với Giang Ngật Xuyên suốt ba năm, nhưng trong ba năm đó, số lần cô gặp Giang Ngật Xuyên chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Bởi vì kh thường xuyên đến trường, chỉ thỉnh thoảng đến trước kỳ thi, đôi khi ngay cả kỳ thi cũng kh đến.

Vì vậy, chiếc bàn đôi của cô thường xuyên chỉ cô.

Kỳ thi tháng thứ hai của lớp mười, Giang Ngật Xuyên lần đầu tiên bước vào lớp học.

Chiếc bàn đôi của cô trở nên chật chội, trai cao ráo, chân dài, trên mang theo mùi hương cỏ cây dễ chịu.

Vân Tưởng lần đầu tiên th bạn cùng bàn của .

Chỉ một góc nghiêng, đã đẹp trai đến mức trong đầu cô chỉ còn lại bốn chữ: Kinh vi thiên nhân (Đẹp kh gì sánh bằng).

Cô chưa bao giờ th một trai nào đẹp đến vậy, mắt sáng mày th, mũi cao môi mỏng, tự nhiên mang theo sự ưu việt bẩm sinh, cả tuy vẻ lỏng lẻo kh kiểu cách, nhưng lại kh khiến ta cảm th đó là một kẻ c t.ử ăn chơi.

Lúc đó Vân Tưởng gầy và thấp, để tóc mái dày cộp, đeo kính gọng đen, chỉ dám lén lút qua tròng kính.

Lần gặp đầu tiên, họ kh nói với nhau nửa lời.

Lần gặp thứ hai là kỳ thi ngày hôm sau, Vân Tưởng đến phòng học từ sớm để đọc sách.

Chỗ ngồi được xếp ngẫu nhiên, kh theo kết quả học tập.

Mãi đến khi Giang Ngật Xuyên xách chiếc áo đồng phục bước vào bằng một tay, cô mới biết ngồi ngay bên cạnh .

Vân Tưởng liếc , thu lại ánh mắt, tập trung học thuộc bài.

Bất ngờ, một giọng nói cắt ngang cô: “Nước đến chân mới nhảy, học thuộc lòng kiểu này ích gì kh?”

Vân Tưởng từ nhỏ đã th minh, năng khiếu ngôn ngữ cực cao, năm lớp sáu đã nhảy hai lớp, trực tiếp được nhận vào Bắc Cao Nhất Trung, vào lớp bồi dưỡng năm đó.

Dù đã vào lớp bồi dưỡng, nhưng tiến độ giảng dạy của giáo viên nh, ngoài tiếng và Ngữ văn, các môn khác cô nỗ lực mới theo kịp bạn bè đồng trang lứa, vì vậy cô chỉ thể dành nhiều thời gian hơn, kể cả là học thuộc lòng.

Vân Tưởng theo bản năng phản bác, Giang Ngật Xuyên nhướng mày cô.

Sự nỗ lực bị phơi bày trắng trợn, Vân Tưởng ngượng đến đỏ mặt.

Trong phòng thi chỉ hai họ, Giang Ngật Xuyên dựa vào ghế một cách lười biếng, vặn mở nắp chai nước: “Nghe nói, em là học sinh nhảy lớp, bao nhiêu tuổi ?”

Cô nuốt nước bọt, dùng giọng nhỏ trả lời : “Mười bốn.”

Giang Ngật Xuyên "chậc" một tiếng: “Nhỏ thật.”

sau đó kh nói thêm gì nữa.

Học kỳ đó Vân Tưởng kh gặp lại , chỉ biết trước kỳ thi cuối kỳ đã đến, và đặt một cuốn sổ ghi chép dán gi nhớ lên bàn học của cô.

Trên gi nhớ là nét chữ mạnh mẽ, dứt khoát của trai: 「Thay vì lặp lặp lại nhiều lần, chi bằng động não nhiều hơn.」

Ghi chú của ba môn Vật lý, Hóa học và Sinh học đều nằm trong một cuốn sổ, còn được ghi chú chu đáo.

Tư duy của linh hoạt, ghi chép đầy đủ chi tiết và hợp lý, giúp đỡ cô nhiều.

Cả năm lớp mười chỉ gặp hai lần, nhưng hai ký ức cũ kỹ đó lại vô cùng rõ ràng trong đầu Vân Tưởng.

Ngày tốt nghiệp, Giang Ngật Xuyên kh đến.

Một chằm chằm vào cánh cổng hùng vĩ của trường, tr ngóng đến mỏi mắt nhưng vẫn kh đợi được Giang Ngật Xuyên, kh thể thực hiện dự định ban đầu là l hết can đảm chụp một tấm ảnh chung.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Mối tình thầm kín của cô gái trẻ bị chôn vùi trong lớp đất dày, cuối cùng kh cơ hội nảy mầm.

Cánh cổng trước mắt trùng khớp với cánh cổng trong ký ức.

Cổng đã được sơn lại, những chữ mạ vàng trên đỉnh sáng lấp lánh, tr hoành tráng hơn nhiều so với trước đây.

Vân Tưởng ngước mắt , Bắc Cao Nhất Trung ngay trước mặt.

Con đường vào cổng đã được lát lại, hai bên cây hòe đã được thay thế bằng hoa mộc lan trắng.

Cô giải thích với bảo vệ vài câu được cho phép vào, bảo cô chú ý một chút, nói rằng Nhất Trung sắp xây khu học xá mới, lãnh đạo đang dẫn thị sát.

Đi dọc theo con đường hoa mộc lan vào khuôn viên trường, Vân Tưởng như trở về thời vô d thầm lặng năm đó.

Đang , cô th một nhóm tới từ đằng xa.

đàn dẫn đầu chính là Giang Ngật Xuyên cô vừa gặp m ngày trước.

mặc một bộ vest lịch sự, cử chỉ tao nhã đầy vẻ quý phái.

Vân Tưởng hoảng hốt quay đầu muốn bỏ , nhưng một bóng râm nhỏ đột nhiên đổ xuống đầu cô.

Cô như cảm ứng ngẩng đầu lên, một quả bóng rổ đang rơi xuống từ phía trên đầu cô.

Vân Tưởng theo bản năng ngước mắt, trước mặt cô là một vệ sĩ đeo kính râm đen, ta mặt lạnh t, kh nói một lời, bắt l quả bóng rổ ném vào sân bóng, nh như gió đến bên cạnh Giang Ngật Xuyên.

Kh kịp nói lời cảm ơn, Vân Tưởng ngượng ngùng đứng tại chỗ.

Cô vừa mới cứ ngỡ là Giang Ngật Xuyên.

cách cô xa như vậy, làm thể đột nhiên chú ý đến cô chứ?

Giờ phút này đàn đang trò chuyện với vị lãnh đạo bên cạnh, hoàn toàn kh chú ý tới ánh mắt của cô.

Vân Tưởng tự cười nhạo bản thân lắc đầu, cách một đoạn ngắn thoáng qua Giang Ngật Xuyên, xoay rời khỏi trường học.

Vừa ra khỏi cổng trường, một lực mạnh ập đến với cô, sau đó, hai bàn tay nhỏ bé ôm l đùi cô.

Vân Tưởng suýt chút nữa loạng choạng ngã.

Cô cúi đầu , ôm cô lại chính là Leo.

“Leo!” Vân Tưởng theo bản năng dùng tay bảo vệ bé, gọi tên con.

Leo ngẩng đầu lên: “Cô ơi, cô biết tên con?”

Vân Tưởng kìm nén sự kích động khó tả trong lòng, ngồi xổm xuống vuốt ve má : “Cô đoán.”

Leo mở to đôi mắt xinh đẹp khen cô th minh, tiểu gia hỏa dường như cảm ứng, đưa tay sờ mái tóc dài của cô: “Cô, cô kh vui ?”

th cảm xúc phức tạp trong ánh mắt của chị xinh đẹp này.

Leo kh hiểu được, nhưng biết cô kh vui.

Nghe vậy, mũi Vân Tưởng cay xè, cô cố nén nước mắt, cười nói: “Cô kh buồn đâu, chỉ là th nhóc con đáng yêu quá, cô cũng muốn một đứa.” Cô nửa đùa nửa thật để chọc bé cười.

Leo xua tay: “Dù thì con cũng kh mẹ, hay là cô làm mẹ của con .”

bé giơ bàn tay nhỏ che miệng, ghé sát vào tai Vân Tưởng thì thầm: “Con nhiều ti ền tiêu vặt lắm, đủ để nuôi một mẹ. Các bạn trong lớp con ai cũng mẹ hết, con cũng muốn một .”

Vân Tưởng mắt nóng lên, cô c.ắ.n chặt môi, cố gắng nuốt nước mắt ngược vào trong.

Tay cô nhẹ nhàng vỗ lưng Leo: “Sau này con nhất định sẽ mẹ thôi.”

“Kh đời nào,” Leo rời khỏi vòng tay Vân Tưởng, bĩu môi nói, “Ba chẳng thích cô nào hết, mà m cô thích ba thì con lại kh thích.”

bé thở dài thườn thượt, mặt mày ủ rũ: “Cô ơi, cô mẹ kh?”

Vân Tưởng lắc đầu, Leo đau lòng in một nụ hôn lên giữa trán cô: “Chúng ta đều là những đứa trẻ kh mẹ, nhưng cô đừng buồn nhé. Leo vừa hôn cô , nụ hôn của con sẽ làm cô vui lên đó.”

Vân Tưởng bật cười vì sự ngây thơ của bé, cô véo má Leo: “Con thật đáng yêu.”

Cô kh ngờ, Giang Ngật Xuyên lại dạy dỗ Leo tốt đến vậy.

“Leo!”

Bỗng nhiên, một giọng nói trầm lạnh vang lên.

Vân Tưởng theo phản xạ quay đầu lại.

Giang Ngật Xuyên mang theo vệ sĩ, mặt mày âm u tới: “Ba đã dạy con, đừng nói chuyện với lạ kh?”

Câu nói này như một chiếc gai mềm, găm mạnh vào tim Vân Tưởng.

Cô im lặng, chậm rãi đứng dậy, khẽ nói: “Xin lỗi, …”

“Ba, ba hung dữ thế?” Leo đứng c trước mặt cô, “Tuần trước bọn con đã gặp cô xinh đẹp này , cô kh lạ!”

Giang Ngật Xuyên mặt lạnh t kh nói lời nào, bước đến trước mặt Vân Tưởng, nhấc bổng Leo lên ôm vào lòng: “Kh Kỷ Thư Nhã phái cô đến đ chứ?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...