Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sinh Con Xong Bỏ Trốn Năm Năm! Đại Gia Giới Bắc Kinh Mang Con Theo Đuổi - Kỷ Vân Tưởng Và Giang Ngật Xuyên

Chương 44: Không thể có hai người chồng, nhưng bạn trai thì có thể nhỉ?

Chương trước Chương sau

Vân Tưởng từ túi áo l ện thoại ra.

ện thoại của Chu Ứng Hằng.

Cô xuống lầu cũng đã nửa tiếng . Vân Tưởng bắt máy.

Chu Ứng Hằng lo lắng hỏi: "Chẳng em nói siêu thị ngay dưới lầu , lâu thế?"

Giọng nói đàn truyền ra từ ện thoại lần này bị Giang Ngật Xuyên nghe th hoàn toàn.

kh cho Vân Tưởng cơ hội nói chuyện, đưa tay lên cao, giật l ện thoại của Vân Tưởng, đứng dậy và nói với giọng ôn hòa: "Chào , là bạn của Kỷ Vân Tưởng. Gặp cô trên đường, cô hơi sốt, đưa cô bệnh viện xem , lẽ sẽ kh về ngay được."

Vân Tưởng bật đứng dậy, đầu óc choáng váng, suýt chút nữa kh đứng vững.

Giang Ngật Xuyên vững vàng đỡ l cô, kéo cô vào lòng, còn chu đáo nhét ện thoại vào tay Vân Tưởng.

Vân Tưởng vừa cầm được ện thoại, cả đã bị bế bổng theo kiểu c chúa.

Lúc này cô kh còn sức để giãy giụa, vừa giải thích với Chu Ứng Hằng qua ện thoại thì đã bị Giang Ngật Xuyên nhét vào trong xe.

Chiếc G-Class đã được độ lại, nội thất màu be nhạt vừa kín đáo vừa vững chãi.

đàn cúi thắt dây an toàn cho cô, nhân tiện véo nhẹ vào má cô một cái.

Vân Tưởng lúc này chỗ nào cũng kh thoải mái, cô lườm một cái, nhưng lại khiến Giang Ngật Xuyên hôn nhẹ lên môi cô.

" kh sợ cảm thì cứ hôn ." Vân Tưởng nói câu này là muốn đừng chạm vào cô nữa.

Vân Tưởng mơ mơ màng màng, kh biết bị bu ra từ lúc nào.

Cô nghiêng đầu dựa vào lưng ghế, cứ thế chìm vào giấc ngủ.

Khi tỉnh dậy lần nữa, cô đang ở phòng khách tại Lâm Thu Viên.

"Cô ơi, cô tỉnh à?" Mắt còn chưa mở hẳn, giọng nói non nớt của Leo đã truyền tới.

Vân Tưởng khẽ nghiêng đầu. Leo chống tay vào thành giường, chụm tay ôm mặt cô.

Leo th cô tỉnh, đưa tay sờ lên trán Vân Tưởng: "Cô ơi cô bị ốm đó, bây giờ còn khó chịu kh?"

"Bị ốm thì nghỉ ngơi và uống t.h.u.ố.c mới nh khỏi được."

Xung qu phòng ấm áp, Vân Tưởng mất vài giây để thích nghi, xác nhận đây kh là mơ, cô mới nâng tay xoa đầu Leo: "Em bé ngoan quá."

Leo ngẩng mặt lên, cười toe toét gọi ra ngoài: "Bố ơi, cô tỉnh !"

Khi Giang Ngật Xuyên gác ện thoại vào, Vân Tưởng đang chống khuỷu tay cố gắng ngồi tựa lưng trên giường.

đàn bước nh đến, đưa tay kiểm tra nhiệt độ trán cô: "Ừm, hạ nhiệt , cô khát kh?"

Vân Tưởng nuốt nước bọt xuống cái cổ họng khô khốc, gật đầu. Cô Giang Ngật Xuyên với vẻ mệt mỏi, khóe môi vô thức nở một nụ cười.

nh, một ly nước được đưa đến trước mặt cô. Giang Ngật Xuyên thuận thế ngồi xuống mép giường, tay đặt tự nhiên lên eo Vân Tưởng, để cô tựa vào vai uống nước.

Dòng nước ấm nóng chảy xuống kẽ răng, men theo cổ họng ấm dần tới dạ dày, Vân Tưởng cảm th thoải mái hơn nhiều, chỉ là toàn thân vẫn vô lực, ngay cả hành động chống dậy cũng khiến cô mệt đứt hơi.

" đã bảo xin phép nghỉ cho cô , hôm nay cô cứ yên tâm nghỉ ngơi." Giang Ngật Xuyên đặt ly xuống, cúi đầu Vân Tưởng: "Vẫn còn khó chịu à?"

Vân Tưởng lắc đầu, cúi xuống mới th hai tay vẻ khác biệt. Vết thương do d.a.o ở tay trái đã được thay băng sạch sẽ, trên miếng băng còn dán một miếng sticker đáng yêu.

Miếng băng dán kim tiêm trên tay cũng dán một miếng sticker, kh cần cũng biết là ai làm.

Ánh mắt dịu dàng của cô rơi xuống Leo. Khoảnh khắc tỉnh dậy này, mọi thứ đẹp đẽ như một giấc mơ, cô lúc này như đang bước trên mây, mọi thứ đều mềm mại.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Leo vẫn giữ nguyên tư thế cũ, mở to đôi mắt tròn xoe chằm chằm vào bố và cô.

Hai này thế nào cũng giống như bố mẹ của , họ tr như một gia đình thực sự.

Leo cười toe toét, l mày cong cong, lợi dụng lúc Giang Ngật Xuyên ra ngoài gọi bác sĩ, kéo ống quần , bắt nửa ngồi xổm xuống.

"Bố ơi, bố cảm giác này kh?"

Giang Ngật Xuyên cúi xuống: "Cảm giác gì?"

"Cảm giác chúng ta là một gia đình." Leo lén Vân Tưởng trên giường: "Hay là bố làm bạn trai của cô !"

Giang Ngật Xuyên xách bé ra cửa, kiên nhẫn giải thích: "Cô bạn trai ."

"Vậy bố thể làm bạn trai thứ hai," Leo nói một cách nghiêm túc: "Kh thể hai xã, nhưng thể hai bạn trai đúng kh?"

Giang Ngật Xuyên: "..."

Leo đắc ý nói: "Bố ơi, con thực sự thích cô, chúng ta bảo cô làm mẹ được kh?"

bé ôm cổ Giang Ngật Xuyên làm nũng: "Bố cố gắng lên một chút, đ.á.n.h bại bạn trai của cô, sau đó bố thể làm chồng cô ."

sẽ mẹ, sau này tham gia các hoạt động gia đình sẽ kh cần ghen tị với các bạn nhỏ khác nữa.

Giang Ngật Xuyên bật cười, véo má Leo và nói: "Phá hoại tình cảm của khác là sai."

Leo mặt ủ mày chau: "Vậy chúng ta còn cách nào để cướp cô về kh?"

"Việc con nên lo lắng bây giờ kh là chuyện này. Cô giáo tiếng nói bài tập cuối tuần của con chưa làm xong, bây giờ, vào phòng làm bài tập cho bố."

cha hiền từ lập tức biến thành cha nghiêm khắc. Leo bĩu môi, miễn cưỡng quay về phòng .

Giang Ngật Xuyên cùng bác sĩ bước vào phòng, đo nhiệt độ, kiểm tra cổ họng. Sau khi xác nhận kh vấn đề gì, bác sĩ kê đơn t.h.u.ố.c rời .

Ban đầu, Giang Ngật Xuyên muốn đưa cô đến bệnh viện.

Nhưng vì cô quá phản kháng, đành gọi bác sĩ gia đình đến.

Trong phòng ngủ chỉ còn lại hai , kh khí yên tĩnh đến mức chỉ thể nghe th tiếng thở của nhau.

Kh ai lên tiếng, Giang Ngật Xuyên chỉ ngồi trên chiếc ghế sofa bên cạnh.

Một lúc lâu sau, đàn mới khẽ hỏi: "Bạn trai cô biết cô bị ốm kh?"

"Chưa kịp nói với ." Vân Tưởng chằm chằm vào miếng sticker trên tay, ngón cái xoa xoa hình vẽ đáng yêu đó.

"Dù cô nói với ta cũng vô dụng thôi. Một mối tình kh hề sự quan tâm nào như vậy, cô cũng chịu hẹn hò được à?"

Giọng ệu mang tính châm chọc, ánh mắt soi xét, như thể đang đ.á.n.h giá gu chọn bạn trai của cô quá tệ.

Vân Tưởng chớp mắt, vừa tỉnh dậy chưa được bao lâu đã đối diện với lời nói dối mà cô đã dựng nên.

"Chỉ là do chênh lệch múi giờ thôi, tình cảm của chúng vẫn tốt." Vân Tưởng bình tĩnh nói.

Kh biết bạn trai kia cứu mạng cô kh mà cô kiên quyết kh chịu chia tay.

Giang Ngật Xuyên nhíu mày, kh nhịn được hỏi: " ta thể cho cô cái gì? Sự quan tâm, sự bầu bạn hay sự giúp đỡ về vật chất?"

Kh đợi Vân Tưởng trả lời, Giang Ngật Xuyên đã trả lời thay cô: "Một kh thể cho cô bất cứ ều gì, cô giữ lại để làm gì?"

Vân Tưởng chút bất lực, kh muốn tiếp tục nói về vấn đề này. Nếu cứ tiếp tục, cô sẽ như một biên kịch hạng ba kh ngừng bổ sung và hoàn thiện câu chuyện vốn kh tồn tại này.

"Chuyện giữa chúng , kh hiểu đâu." Vân Tưởng suy nghĩ: " cũng kh cần lo lắng về mối quan hệ của với , đối xử với tốt."

"Vậy ta hiểu chuyện giữa chúng ta kh?" Giang Ngật Xuyên thẳng vào Vân Tưởng, giọng ệu thẳng t, thậm chí chút ngạo mạn: " ta biết cô hôn kh? ta biết cô đang nằm trong nhà kh? ta biết cô cảm giác với kh?"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...