Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sinh Con Xong Bỏ Trốn Năm Năm! Đại Gia Giới Bắc Kinh Mang Con Theo Đuổi - Kỷ Vân Tưởng Và Giang Ngật Xuyên

Chương 72: Gả cho Giang Ngật Xuyên, cô ta còn có thể không cần sinh con

Chương trước Chương sau

Tô Vãn Tình nhấc ện thoại, che loa nói: " Ngật Xuyên, mẹ em gọi, em nghe ện thoại trước đã."

Vừa nghe máy, Đổng Tịnh đã nói: "Mẹ mời Đào T.ử và mẹ nó qua nhà chơi. Đào T.ử đã đến , hai đứa lâu kh gặp, con muốn về gặp chị Đào T.ử kh?"

"Cái gì?" Tô Vãn Tình kinh hãi, "Mẹ, mẹ lại thể gọi Diệp Niệm Đào đến nhà chứ! Mẹ khóa phòng ngủ của con lại, kh được cho cô ta vào, con về ngay đây!"

Tô Vãn Tình vừa nói vừa chạy nh nhặt túi xách trên ghế sofa, vội vàng nói: " Ngật Xuyên, em trước đây! Lần sau nói với sau nhé!"

Nói xong, cô ta cũng kh cần biết Giang Ngật Xuyên phản ứng thế nào, thẳng thừng rời khỏi văn phòng.

Mãi mới về đến nhà, cô ta th Diệp Niệm Đào đang gác chéo chân ngồi trên sofa phòng khách, giúp việc đang bưng trà rót nước bên cạnh.

"Diệp Niệm Đào!" Tô Vãn Tình nghiến răng nghiến lợi, "Ai cho mày đến nhà tao?"

"Mẹ mày." Diệp Niệm Đào ăn trái cây, giọng ệu khinh khỉnh.

Tô Vãn Tình nghe th hai từ này, lửa giận bùng lên ngay lập tức: "Mày c.h.ử.i tao?"

"Tao c.h.ử.i mày hồi nào?" Diệp Niệm Đào khó hiểu, "Tao đến là để cảnh cáo mày, bớt giở trò với Kỷ Vân Tưởng . Cô là bạn thân của tao, và cô chỉ duy nhất một bạn thân là tao. Mày đừng lân la lại gần, chơi với đám bạn xấu của mày ."

"Mày mới là bạn xấu!" Tô Vãn Tình hừ lạnh một tiếng, "Mày tưởng cô là ai chứ, Kỷ Vân Tưởng muốn kết bạn là tự do của cô , cô quản được à?"

"Ài, tao thật sự quản được đ." Diệp Niệm Đào tặc lưỡi, "Tao kh chỉ quản được, tao còn thể khiến mẹ mày sắp xếp buổi xem mắt cho mày."

"Á á á!" Tô Vãn Tình lao tới, "Cái con họ Diệp kia, tao sẽ g.i.ế.c mày!"

Diệp Niệm Đào nh nhẹn tránh , xoay đứng dậy: "Đế Kinh bao nhiêu thiếu gia giàu , đừng cứ bám l Giang Ngật Xuyên mãi."

Sở dĩ Tô Vãn Tình kh muốn kết hôn theo sắp đặt mà chọn vào giới giải trí là vì cô ta kh muốn cưới những c t.ử nhà giàu mà cô ta khinh thường.

khắp đám thiếu gia ở Đế Kinh này, ai cũng chơi bời phóng túng. Hàn Tư Niên, Hạ Khải đều là những kẻ đào hoa.

Nếu cô ta gả cho Hàn Tư Niên, tám phần sau khi kết hôn cô ta vẫn giúp Hàn Tư Niên khắp nơi nghe ngóng chuyện phiếm của các phu nhân giàu ; nếu cô ta gả cho Hạ Khải, chín phần sau khi kết hôn cô ta giúp Hạ Khải xử lý đống "hoa đào thối" của , chưa kể khi Hạ Khải còn dẫn tiểu tam, tiểu tứ, tiểu ngũ về nhà đ.á.n.h mạt chược với cô ta.

Nghĩ thôi cũng th tăng huyết áp .

Nhà họ Phí cũng ổn, nhưng Phí Hành lại muốn tự lập, e là kh kế thừa được gia nghiệp, như vậy cô sẽ kh được làm quý phu nhân giàu .

Tô Vãn Tình tự biết thân phận , l chồng thấp hơn thì dễ bị lừa hết tài sản, mà l chồng giàu thì lại kh tìm được ưng ý.

Thế nên suy tính lại, cô thà cưới Giang Ngật Xuyên dù ta đã một đời vợ và con cái.

Giang Ngật Xuyên cũng là cô lớn lên, nhân phẩm tốt, đẹp trai, giữ trong sạch, biết chăm sóc gia đình, quyền thừa kế nằm chắc trong tay, vả lại, ta còn kh hút thuốc.

Quan trọng nhất, cưới Giang Ngật Xuyên, cô còn thể kh cần sinh con.

Diệp Niệm Đào cười khẩy: “ nói cô nghe, Giang Ngật Xuyên l vợ ba lần cũng kh tới lượt cô đâu.”

Tô Vãn Tình tức ên, vớ l cái gối ôm ném qua: “Diệp Niệm Đào! Cô cứ đợi Kỷ Vân Tưởng quên cô nhé!”

Cái gối trúng thẳng mặt Diệp Niệm Đào.

Diệp Niệm Đào quăng cái gối ra, ngay lập tức x vào túm tóc Tô Vãn Tình đ.á.n.h nhau.

Hai mẹ vừa bước vào cửa th cảnh tượng đó thì tối sầm mặt mũi, vội vàng x lên can ngăn.

Đánh nhau nửa ngày trời, hai chẳng ai bị thương ngoài da, chỉ còn biết hậm hực ngồi trên ghế sofa, mỗi về một hướng.

Mẹ của hai cô đã quen với cảnh này, sau khi khuyên vài câu với giọng ệu sâu xa thì quay sang cắm hoa tiếp.

Đến bữa tối, Tô Vãn Tình mới tò mò hỏi: “ và Vân Tưởng quen nhau như thế nào?”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Diệp Niệm Đào liếc xéo một cái lạnh băng.

Tô Vãn Tình lập tức nói: “Đình chiến, đ.á.n.h mệt .”

Diệp Niệm Đào thực ra cũng mệt, bèn đáp: “ nói cho nghe, nhưng kh được nói với khác đâu đ.”

“Chỉ là kể lại quen nhau thế nào thôi mà, làm gì mà thần bí thế,” Tô Vãn Tình đảo mắt, nhưng sau khi nhận th ánh mắt của Diệp Niệm Đào thì đành xua tay, “Được , sẽ kh nói với ai đâu.”

Diệp Niệm Đào lúc này mới gật đầu hài lòng.

Chuyện cô và Vân Tưởng quen nhau cũng tình cờ. Hôm đó, cô đang bị giáo viên chủ nhiệm gọi lên văn phòng nói chuyện trong giờ học.

Giữa đường, cô bắt gặp một cô gái nhỏ n yếu ớt đang ngồi xổm ở góc tường, ôm bụng mặt mày trắng bệch.

Cùng là con gái nên cô biết cô bé đó đang gặp chuyện gì. Vừa đến gần thì cô bé đã gọi cô lại.

Vân Tưởng muốn nhờ cô giúp xin phép nghỉ học ở sân tập, mỗi câu nói đều ngắt quãng.

Diệp Niệm Đào ban đầu muốn đưa cô bé đến phòng y tế, nhưng Vân Tưởng kiên quyết muốn xin phép nghỉ trước.

Cô kh còn cách nào khác, đành ra sân tập xin phép thay.

Nhưng khi cô quay lại, Vân Tưởng đã biến mất.

Vì lo lắng, Diệp Niệm Đào đã đến lớp nâng cao tìm cô, cứ thế qua lại vài lần thì hai mới quen nhau, và cô cũng biết Vân Tưởng kém cô vài tuổi.

Chẳng trách tr gầy gò nhỏ bé, lại còn đeo cặp kính gọng đen, kh chỉ bị lùn mà còn bị cận thị nữa.

Mãi đến ngày tốt nghiệp cấp ba, Vân Tưởng mới bối rối nói với cô: “Tớ, tớ chuyện giấu , nghe xong hãy quyết định muốn tiếp tục làm bạn với tớ kh.”

Diệp Niệm Đào còn tưởng là chuyện gì ghê gớm lắm, ai ngờ nghe xong mới biết cô bé còn đáng thương hơn cả những gì cô nghĩ. Từ đó Diệp Niệm Đào càng xót xa cho cô hơn.

Chỉ là sau này, vào năm thứ ba đại học, Vân Tưởng vì muốn du học nên đã nghỉ một năm để chuẩn bị thi cử, còn cô thì thi đậu vào một đơn vị cơ mật.

Hai kh gặp mặt lần cuối, mỗi một ngả, thường ngày chỉ liên lạc qua ện thoại.

Tô Vãn Tình nghe xong, chậc chậc cảm thán: “Kh ngờ nha, Vân Tưởng lại lợi hại như vậy, bé tuổi thế mà đã được ở chung lớp nâng cao với Ngật Xuyên. Chẳng trách bây giờ cô lại là Trưởng phòng ở Linh Cảnh.”

“À đúng , chuyện này kh được nhắc đến trước mặt Giang Ngật Xuyên đâu đ.” Nghe th tên đàn , Diệp Niệm Đào lập tức cảnh giác.

Vân Tưởng đã nhắc nhở cô , cô kh muốn gây thêm rắc rối cho Vân Tưởng.

“Tại ?” Tô Vãn Tình cau mày, “ Ngật Xuyên tốt bụng như thế, biết cũng đâu?”

Diệp Niệm Đào liếc mắt một cái: “Đồ ngốc, cái này kh hiểu . Giang Ngật Xuyên tinh r như thế, nếu biết Vân Tưởng từng học chung lớp với ta, chắc c sẽ hiểu lầm Vân Tưởng muốn dùng thủ đoạn để tiếp cận ta.”

“Nhưng Vân Tưởng bạn trai mà.” Tô Vãn Tình nửa hiểu nửa kh.

Diệp Niệm Đào loay hoay giải thích một hồi, cuối cùng chốt lại: “Tóm lại, kh được để ta biết, nếu kh, ta sẽ cho rằng Vân Tưởng là nhà họ Kỷ phái đến cố ý tiếp cận ta. Đàn mà, hiểu đó, họ luôn tự tin thái quá vào bản thân.”

Thứ Bảy, sinh nhật Hàn Tư Niên, ta đã bắt đầu rủ rê bạn bè từ sáng sớm.

Khi gọi cho Giang Ngật Xuyên, đối phương từ chối lời mời, chỉ để lại một câu chúc mừng sinh nhật cúp máy kh chút do dự.

Hàn Tư Niên đầy dấu hỏi chấm. Quen biết bao năm như vậy, sinh nhật ta Giang Ngật Xuyên chưa bao giờ vắng mặt.

Năm nay là chuyện gì?

Chẳng lẽ thất tình quá đau lòng nên chưa thể thoát ra được?

ta kh tin, bèn gọi Hạ Khải cùng đến Lâm Thu Viên.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...