Sinh Mà Làm Vương
Chương 137:
Giữa thiên địa nơi nơi đều truyền đến tiếng gào rống quỷ dị và ồn ào của Hắc Triều.
Càng ngày càng nhiều sương mù dày đặc hóa thành tro tàn rào rạt rơi xuống từ trên bầu trời, mà những thân ảnh màu đen bò ra từ đống tro tàn đó cũng đồng dạng một lần nữa tan biến thành tro bụi.
Những linh hồn này đang vì mà chiến đấu, bởi vì họ đã c nhận là Vương của , và tất cả Tinh Linh của Vương Đình Thế Giới Thụ cũng vậy.
Vào lần Mẫu Thụ trao tặng vòng nguyệt quế đó, đã cự tuyệt một lần, nhưng hiện tại... quyết định sẽ đối mặt với nó.
“Tại lại kh chứ?” An Đ gằn từng chữ: “Chẳng lẽ kh lễ lên ngôi, kh được đội lên chiếc vương miện lộng lẫy, kh ngồi trong đại ện kim bích huy hoàng, kh khoác trên bộ hoa phục lộng lẫy... thì kh là Vương của Tinh Linh Chủng ?”
An Đ nói: “ là Vương, và vốn dĩ đã luôn là như vậy.”
Ngoại trừ xưng hô vẫn chưa chuyển từ Vương trữ thành Vương, sớm đã chẳng khác gì một vị Vương thực thụ của Tinh Linh Chủng.
Cũng chính vì như thế, mới muốn làm việc mà nên làm... việc mà một vị Tinh Linh Vương nên làm.
Setiya hơi hé môi, đột nhiên phát hiện bản thân kh cách nào nói ra lời ngăn cản được nữa.
... Bởi vì cũng là Vương, quá hiểu rõ loại sự ngạo mạn đáng c.h.ế.t này!
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Đem tất cả nguy hiểm ngăn chặn ở bên ngoài, để lại tấm lưng cho thần dân, chỉ cần một bóng lưng thôi cũng đủ khiến ta an tâm.
Tinh Linh Chủng đều là những tồn tại cao ngạo, mà vị Vương của bọn họ lại càng như thế.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bọn họ đã quen với việc tự gánh vác mọi thứ, chưa bao giờ biết đến hai chữ sẻ chia.
Thậm chí bản thân Setiya cũng đã làm như vậy, cho nên mới c.h.ế.t dưới tay Hắc Triều.
An Đ lặng lẽ vị Tinh Linh Vương đang lâm vào trầm mặc, chỉ mở lời nói hai chữ: “Giúp .”
nói: Giúp , Setiya.
Setiya: “...”
“... Được.” Phảng phất như gian nan rặn ra từng chữ từ trong cổ họng, nốt ruồi lệ của Tinh Linh Vương lung lay sắp đổ, trên khuôn mặt diễm lệ tái nhợt lại để lộ ra một nụ cười kh m đẹp mắt: “... giúp .”
giúp . nhẹ nhàng đáp lại.
Cho dù một khoảnh khắc, tâm trí phảng phất như bị Hắc Triều ảnh hưởng mà trào ra vô số ý tưởng âm u, gần như muốn bức ên .
Nhưng kh thể làm vậy.
muốn th bộ dáng thiếu niên tóc vàng mãi mãi tự do tự tại dưới bầu trời kia, rạng rỡ như vầng thái dương.
lẽ cũng chính vì giống như thái dương, nên thiếu niên mới sống một đời o o liệt liệt, nhưng lại chú định sẽ kh vì bất kỳ sự vật nào mà dừng lại, bởi vì ánh hào quang của mặt trời vốn dĩ nên chiếu tỏa khắp tứ phương.
Chưa có bình luận nào cho chương này.