Sinh Mà Làm Vương
Chương 300:
Dĩ nhiên, từng kh ít tìm cách nghiên cứu chúng, nhưng kỹ thuật hiện tại chỉ mang lại những kết quả vô cùng hạn chế.
Vì thế, một cách vô thức, con đối đãi với cực quang cũng giống như cổ nhân đối đãi với sấm sét trên trời.
Dù tạm thời chưa thể thấu hiểu, nhưng họ tự mặc định đó là một hiện tượng thiên nhiên bình thường, kh còn hơi tí là kinh hồn bạt vía nữa.
"Chính là nghĩa trên mặt chữ đó!"
ở đầu dây bên kia thở dốc, giọng ệu lộ rõ vẻ hoảng loạn: "Chúng vừa quan sát th những quầng cực quang vốn dĩ bất động b lâu nay đang kh ngừng bành trướng. Tốc độ của chúng đang tăng dần, hoàn toàn kh dấu hiệu dừng lại. Nói kh chừng chỉ một lát nữa thôi, các ở phía đó cũng sẽ th!"
nghe cũng kh khỏi thấp thỏm, l.i.ế.m nhẹ đôi môi khô khốc: "Nghe ý thì... chuyện này chẳng lành ?"
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
"Dĩ nhiên là kh !" Giọng nọ run rẩy vì kinh hoàng tột độ: "Chúng đo lường được những d.a.o động sinh vật cấp độ khổng lồ đang tràn đến từ phía bên kia cực quang. thứ gì đó đang muốn... kh đúng, là chúng đã sang đây !"
nọ vừa dứt lời, liền ngẩng đầu về phía chân trời đang bị cực quang che phủ.
Trong tầm mắt của , vô số bóng hình khổng lồ che kín cả bầu trời đang chậm rãi hiện ra, tựa như một cơn thủy triều sinh linh đang từ bên trong tràn ra ngoài.
Xoẹt…
Tín hiệu th tin đến đây thì bị cắt đứt hoàn toàn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
đứng trước đại trạch Tần gia thiết bị liên lạc đã mất kết nối, thần sắc hoảng hốt.
Một loại dự cảm bất tường bao trùm l .
Theo bản năng, ngẩng đầu tìm kiếm sự che chở, về phía bóng hình kim sắc kiên cố kh thể phá vỡ kia.
Vương Long kim sắc sừng sững đứng đó, phảng phất như bất cứ thứ gì cũng kh thể làm d.a.o động.
Thế nhưng lúc này, An Đ đã cảm nhận được ều gì đó.
quay đầu chăm chú vào đường chân trời xa xôi, kh ngoảnh lại mà khẽ hỏi: "Ngoài các ra, còn tộc rồng nào khác cũng tới đây ?"
Câu hỏi này dĩ nhiên kh dành cho đàn rồng Hoàng Kim.
Khách Tinh chậm rãi mở đôi mắt đỏ tươi.
Khả năng phục hồi của Long tộc cực kỳ kinh ngạc, cho dù vừa còn ở trạng thái nửa sống nửa c.h.ế.t, hiện tại đã khôi phục được một phần ý thức.
Hắc Long hít một hơi nặng nề, cơn đau xé rách nơi cổ vẫn còn đó khiến khó nhịn mà nhíu mày.
Tuy nhiên, tuyệt đối kh để lộ l nửa phần yếu nhược, chỉ lạnh nhạt đáp: 'Lỗ hổng đã mở, chúng muốn đến thì tự nhiên sẽ đến. ều, những kẻ thực sự sẽ đặt chân tới đây, ngoại trừ chúng ta ra, đại khái cũng chỉ lũ Viêm Long kia mà thôi.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.