Sinh Mà Làm Vương
Chương 329:
Bốn quả cầu ánh sáng với màu sắc khác nhau xuất hiện bên cạnh , kh ngừng luân chuyển vờn qu như những hành tinh xoay qu một hằng tinh.
Ngôi , ánh trăng, đêm tối và ban ngày.
Phối hợp với biển trên bầu trời, giờ khắc này, ngay cả dải cực quang sắp diệt thế cũng bỗng chốc trở nên thất sắc.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Tiếp đó, chậm rãi mở rộng đôi cánh.
Tựa như đất trời vừa vén lên vệt nắng sớm đầu tiên.
đã trở nên mỹ lệ hơn bao giờ hết.
Nếu nói trước kia, vị Vương Long kim sắc mang trong sự đồ sộ, to lớn và uy h.i.ế.p của tộc rồng, giống như vầng thái dương lóa mắt, thế thì hiện tại...
"Giống như thần minh vậy." Rốt cuộc, vị nhà khoa học nọ kh kìm nén được mà đồng t.ử co rụt lại, đôi bàn tay run rẩy cuối cùng cũng chẳng thể cầm nắm thêm vật gì.
Nhưng bất luận là Tần Hàng Lâu hay bất kỳ ai khác, cũng chẳng tư cách để trách cứ sự thất trách của ta, bởi vì sự chấn động trong lòng họ hoàn toàn kh hề thua kém.
Vị Vương Long kim sắc xuất hiện trước mắt, trong sự quen thuộc lại mang theo quá nhiều nét xa lạ.
Thần giờ đây kh còn giống như một sinh linh đơn thuần, mà tựa như thực thể đầu tiên xuất hiện tại trung tâm bức họa trên mái vòm giáo đường, kể về thuở khai thiên lập địa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sinh-ma-lam-vuong/chuong-329.html.]
Thế nhưng, cho dù là họa sĩ tài ba nhất cũng kh cách nào lột tả nổi những tia sáng kinh tâm động phách vào lúc này.
Thần đứng sừng sững dưới vòm trời tận thế, được vờn qu bởi những tinh cầu hằng tinh, phía sau là biển mênh m.ô.n.g bát ngát.
Thần tựa như một tồn tại kh nên xuất hiện tại nơi này, đáng lẽ thần dạo bước nơi sâu thẳm huyền bí của vũ trụ, xuất hiện ở đoạn mở đầu của mỗi bản sử thi như một cái liếc mắt kinh hồng vĩnh cửu.
Bởi lẽ chỉ cần Thần hiện diện, tất cả những gì tráng lệ sau đó đều sẽ trở thành những ph nền lơ lửng đầy tầm thường.
Mà mỗi giây thần tồn tại nơi trần thế, đều phảng phất như một loại khinh nhờn đối với thần tính.
Đấng quân lâm chậm rãi mở mắt, đôi mắt vốn mang màu x thẳm trong suốt giờ đây trở nên thâm thúy vô hạn, tựa như đang phản chiếu cả một dải ngân hà.
Vầng hào quang m.ô.n.g lung bao phủ qu thân, thần chậm rãi mở miệng, phát ra một tiếng than nhẹ.
"..."
Tiếng ngâm nga này kh còn vang dội như trước, thậm chí còn mang theo một sự tĩnh lặng dài lâu.
Thế nhưng, tất cả Long tộc trong nháy mắt đều như ên cuồng, hết đợt này đến đợt khác gầm vang đáp lại.
Giờ khắc này, mọi thứ khác đối với chúng đều kh còn quan trọng, thứ duy nhất chúng th được chỉ tồn tại trước mắt này mà thôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.