Sở Thiếu, Vợ Anh Lại Lên Cơn Rồi!
Chương 3:
“Cô Triệu, xin lỗi.”
Khoảnh khắc cúi xuống, cô cảm th mặt bỏng rát, như thể da mặt bị lột ra.
Nhưng Triệu Viện kh muốn bỏ qua dễ dàng như vậy, cô ta cúi ghé vào tai cô, nhẹ nhàng khiêu khích: “Trước đây nếu cô chủ động thừa nhận thì thôi, còn bây giờ, muốn được bồi thường. muốn chiếc nhẫn trên tay cô!”
“Cô Triệu, chiếc nhẫn của kh đáng giá…”
Tống Thiên Thiên vội vàng che chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, nó tr thật tăm tối và tầm thường.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Nhưng cô lại coi trọng nó mà.” Triệu Viện duyên dáng cười một tiếng, hàm ý rõ ràng: “Thứ cô quý trọng, lại càng muốn .”
Tống Thiên Thiên cầu cứu Sở Uyên, mong sẽ giúp cô thoát khỏi tình thế khó xử.
“ sẽ mua cho cô cái tốt hơn.”
Ánh mắt đau đớn trong mắt Tống Thiên Thiên khiến Sở Uyên cảm th phiền lòng.
thực ra đã sớm kh muốn Tống Thiên Thiên đeo chiếc nhẫn này.
Bởi vì nó luôn nhắc nhở đừng phụ lòng ân tình của cô.
Nhưng thể cho cô nhiều thứ để đền đáp, chỉ duy nhất kh thể là chính nữa.
Th Tống Thiên Thiên mãi kh nhúc nhích, Sở Uyên liền kéo tay cô, định tháo chiếc nhẫn ra.
“A Uyên, nhất định như vậy ?”
Sở Uyên cảm th tim như bị vật gì đó đ.â.m vào, một cơn đau nhói nhẹ thoáng qua, nh đến mức kh thể nắm bắt được.
Tống Thiên Thiên cố gắng giằng co, nhưng làm thể chống lại sức lực của đàn .
Chiếc nhẫn nh chóng bị tháo ra, chỉ còn lại một vệt trắng, trống rỗng đến chói mắt.
Triệu Viện cầm trong tay xem hồi lâu, mới phát hiện ra đây lại là một chiếc khoen lon nước ngọt, cô ta khoa trương hét lên: “Tống Thiên Thiên cô còn thể nghèo nàn hơn nữa ? Uổng cho cô còn coi nó là báu vật, kh biết lại còn tưởng A Uyên bạc đãi cô đ.”
Tống Thiên Thiên kh còn nghe th gì nữa, tim cô như bị bóc từng lớp, đau đớn đến kh chịu nổi.
Sau khi “sự thật sáng tỏ”, Sở Uyên đưa Tống Thiên Thiên rời , thẳng tiến đến tòa nhà trang sức lớn nhất thành phố J.
Tống Thiên Thiên như một con rối, mặc cho Sở Uyên đeo chiếc nhẫn đắt giá nhất lên tay .
“ thích kh?”
Cảm giác nặng trịch từ đầu ngón tay khác hẳn với chiếc khoen lon, nặng trĩu.
Tống Thiên Thiên miễn cưỡng gật đầu, kh muốn tr cãi nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/so-thieu-vo--lai-len-con-roi/chuong-3.html.]
Những ngày tháng ở bên A Uyên, cứ trôi một ngày là bớt một ngày.
Chỉ cần còn cần cô, cô thể nhẫn nhịn mọi thứ.
Một tháng sau.
Tống Thiên Thiên nhận được kết quả kiểm tra, mặt cô rạng rỡ niềm vui. Trời x rủ lòng thương, cuối cùng cô cũng con với A Uyên.
Ai ngờ cảnh tượng này lọt vào mắt Triệu Viện, đang cùng bạn thân đến bệnh viện khám thai. Cô ta tức đến nghiến răng ken két, l ện thoại ra.
“Tống Thiên Thiên, nếu muốn l lại cái nhẫn nát của cô, thì đến tầng thượng khách sạn Húc Hoa.”
Chiếc khoen lon thực ra đã mang ý nghĩa khác kể từ khoảnh khắc bị Sở Uyên tháo ra, nhưng Tống Thiên Thiên vẫn muốn l lại.
Cô muốn khi rời , nó vẫn ở bên , dù thì, nó cũng chứa đựng nhiều kỷ niệm.
Trên tầng thượng khách sạn, bên cạnh hồ bơi ngoài trời.
Triệu Viện th cô đến, tay vung lên, chiếc khoen lon nhẹ nhàng rơi xuống mặt nước.
Cô ta trêu chọc như xem kịch hay: “Nhảy ! Kh biết bơi à?”
“Kh biết, sẽ tìm nhân viên để vớt lên.” Tống Thiên Thiên biết cô ta sẽ làm khó , nén giận xoay .
Nhưng bị Triệu Viện giật mạnh lại: “Chúng ta nói thẳng t ! Rốt cuộc cô muốn thế nào mới chịu rời xa A Uyên? đang trên đà phát triển rực rỡ, cô làm xứng với ?”
“Chỉ cần mở lời, sẽ .” Tống Thiên Thiên muốn hất tay cô ta ra, giằng co lùi lại hai bước, nhưng kh biết dẫm cái gì, bỗng trượt chân, rơi thẳng xuống hồ bơi.
Triệu Viện miệng thì la hoảng hốt, nhưng cơ thể lại đứng yên kh nhúc nhích trên bờ.
Đúng lúc này, phía sau truyền đến giọng nói của Sở Uyên –
“Cô đang làm gì đ?”
Tống Thiên Thiên vừa mở miệng liền sặc m ngụm nước, chỉ thể kh ngừng quẫy đạp để thu hút sự chú ý của Sở Uyên.
A Uyên, cứu em!
Triệu Viện giật , vội vàng quay chạy đến chỗ Sở Uyên, định kéo rời .
“ tự nhiên lại đến đây?”
Sở Uyên chỉ kịp liếc th những vệt nước đang cuộn lên trong hồ, tiện miệng hỏi: “Tiếng gì đ?”
“Lucky đang chơi đùa dưới nước thôi, chúng ta đừng bận tâm. Đi uống trà chiều với em !”
Vào khoảnh khắc đó, Triệu Viện dứt khoát làm tới cùng, để Tống Thiên Thiên biến mất hoàn toàn!
bóng lưng Sở Uyên càng lúc càng xa, đôi mắt Tống Thiên Thiên tràn ngập tuyệt vọng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.