Sở Tổng, Phu Nhân Lại Đến Cục Dân Chính Đề Đơn Ly Hôn
Chương 122: Tớ lên hot search rồi
Lạc Khê vừa lên xe đã hỏi Sở Kinh Tây: " lại tới đây?"
" kh tới thì làm th được em đang tình tứ với đàn khác." Sở Kinh Tây đáp bằng giọng lạnh nhạt.
Lạc Khê giải thích: " Th đang bắt mạch cho em mà."
"Ai mà biết được l cớ bắt mạch để chiếm hời của em kh." Sở Kinh Tây xì một tiếng.
"Nếu ngay cả cái này cũng ghen thì đúng là kh bao giờ kết thúc được đâu." Lạc Khê nói.
Sở Kinh Tây khẽ nhướng mí mắt: "Hửm?"
Lạc Khê buột miệng l ví dụ: "Hồi nhỏ hai đứa em còn tắm chung với nhau nữa kìa."
Ánh mắt Sở Kinh Tây bỗng chốc trầm xuống, nhiệt độ trong xe như giảm vài độ. Lạc Khê sau đó mới nhận ra mà xoa xoa cánh tay, cố gắng bù đắp: "Ý em muốn nói là kh cần ghen với Th, chẳng khác gì trai ruột của em cả."
"Chẳng khác gì ?" Giọng Sở Kinh Tây càng nhạt hơn: "Nếu nói với Mạnh Như Tuyết hồi nhỏ cũng tắm chung, em cũng th chẳng khác gì chứ?"
" mà giống nhau được." Lạc Khê thốt ra: "Mạnh Như Tuyết đâu con nuôi nhà các , Th tương đương với con nuôi của bố mẹ em ."
"Tương đương chứ đâu là thật." Sở Kinh Tây giỏi bắt bẻ câu chữ.
Lạc Khê: ...
Cô bắt đầu th phiền vì Sở Kinh Tây cứ ghen tu vô cớ như vậy, bèn xua tay: "Dù giữa hai đứa em cũng trong sạch, em chỉ coi là trai, tin hay kh tùy."
Nói xong cô định xuống xe, nhưng bị cánh tay của Sở Kinh Tây c ngang qua tựa lưng ghế khiến cô kh thể cử động: "Em còn lý quá nhỉ."
Lạc Khê bướng bỉnh ngẩng cổ kh thèm .
"Cổ ngẩng cao thế kia, là chờ hôn em à?" Sở Kinh Tây hơi cúi cằm, khoảng cách giữa hai đôi môi gần như bằng kh.
Lạc Khê lập tức quay đầu , đôi môi lướt qua môi . Cảm giác ấm lạnh chạm vào khiến tim cô khẽ xao động, sợ bị Sở Kinh Tây nhận ra, cô giả vờ giận dữ: " thể đừng tính chiếm hữu mạnh như thế kh? Chẳng lẽ sau này chúng ta ly hôn , em còn kh được tái hôn chắc?"
Vừa dứt lời, cô đã cảm nhận được một áp lực cực lớn từ phía Sở Kinh Tây. Cô liếc qua, mặt Sở Kinh Tây trầm xuống như bầu trời trước cơn bão. Cô sực nhớ ra lời từng nói, kh cho phép cô nhắc đến hai chữ ly hôn nữa.
Nhưng lời đã nói ra , Lạc Khê cũng kh dễ dàng cúi đầu, cô cứng miệng tiếp tục: "Chúng ta vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm thôi. Nếu kh cho phép em tiếp xúc với bất kỳ đàn nào khác ngoài , vậy thì dẹp luôn đừng thử nữa. Em là một cá thể độc lập, kh vật đính kèm của , càng kh chim yến trong lồng nuôi."
Kh biết câu nào của cô đã chạm vào giới hạn của Sở Kinh Tây, khuôn mặt đàn lạnh lùng chưa từng th, thu tay lại, thốt ra hai chữ: "Xuống xe!"
Lạc Khê kh nói hai lời liền xuống xe, cửa xe bị cô đóng sầm một cái thật mạnh, khiến cả thân xe cũng rung chuyển vài nhịp. Tài xế đứng đằng xa th cảnh này mà thầm mặc niệm cho cái cửa xe mất ba giây.
Đây là cãi nhau ? Ông ngày càng kh hiểu nổi chủ của , rõ ràng c ty còn một đống việc chờ xử lý, vậy mà tiếp khách xong lại vòng đường xa qua đây phu nhân một cái, kết quả gặp mặt lại cãi nhau, đúng là một màn thao tác đầy bí ẩn.
Tài xế rón rén lên xe, sắc mặt Sở Kinh Tây qua gương chiếu hậu, lại càng rón rén hơn: "Sở tổng, chúng ta về c ty chứ ạ?"
Sở Kinh Tây đáp một tiếng "Ừ" cực kỳ lạnh nhạt.
Xe lăn bánh, tài xế cậy theo Sở Kinh Tây đã nhiều năm, miễn cưỡng thể nói vài câu khuyên nhủ: "Vợ chồng cãi nhau là chuyện thường tình, trên đời này kh cặp vợ chồng nào kh cãi nhau cả, ngài bớt giận ."
"Vợ của cứ cãi nhau là đòi ly hôn ?" Sở Kinh Tây bất ngờ tiếp lời.
"Hì." Tài xế cứ tưởng vì chuyện lớn gì mà cãi nhau, hóa ra là vì cái này, cười nói: "Đòi chứ, mà kh đòi được. Phụ nữ là sinh vật sống bằng cảm tính hơn lý tính mà, lúc cãi nhau là cái miệng cứ bô bô thôi. M năm đầu chúng mới cưới, một năm bà đòi ly hôn tám trăm lần chứ, toàn nói mồm thôi, chứ bắt bà ly thật bà lại chẳng nỡ đâu. Ngài kh cần để tâm m lời đó đâu."
Nhưng Sở Kinh Tây lại để tâm. Lạc Khê luôn tưởng muốn ly hôn, nhưng thực tế hoàn toàn kh vậy. Ngay cả khi cô út đã , cũng chưa từng nghĩ đến việc ly hôn, luôn là Lạc Khê đòi bỏ. Trước đây khi chưa để tâm, cô đòi thì tất nhiên kh giữ. Nhưng bây giờ đã để tâm, đã bỏ ra chân tình, vậy mà cô vẫn hở ra là treo hai chữ ly hôn bên cửa miệng, ều đó khiến cảm giác chân tình của bị chà đạp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/so-tong-phu-nhan-lai-den-cuc-dan-chinh-de-don-ly-hon/chuong-122-to-len-hot-search-roi.html.]
Giống như khi nói thử một chút, đã đưa ra một trăm phần trăm sự thành khẩn, nhưng cô thì lúc nào cũng giữ thái độ như đang chơi một trò chơi, chỉ cần một chút kh vừa ý là đòi "Game Over". Cái kiểu luôn giữ lại đường lui cho , sẵn sàng dứt áo ra bất cứ lúc nào của cô khiến cảm th tổn thương.
Khi Lạc Khê quay lại, Tô Diệp đã thu dọn xong xuôi, đang định gọi ện cho cô thì th cô bước vào với vẻ mặt đầy tức giận.
"Ai chọc gì thế?" Tô Diệp đút ện thoại vào túi hỏi.
"Cái đồ đàn 'chó' Sở Kinh Tây chứ ai." Lạc Khê bực bội đáp.
" ta đến đây à?" Tô Diệp ra phía sau cô.
"Đi ." Lạc Khê trút hết mọi chuyện vừa xảy ra như đổ đậu từ ống trúc, cuối cùng tìm kiếm sự đồng tình: " xem ta rảnh rỗi quá kh, ghen tu vớ vẩn. Thích ăn giấm thế kh mở xưởng sản xuất giấm luôn ? Th coi như là trai ruột của tớ, vậy mà ta cũng ghen cho được, đúng là thần kinh."
"Cái vụ ghen này thì đúng là hơi quá đà thật." Tô Diệp tán thành gật đầu, nhưng trước khi Lạc Khê kịp nói thêm, cô lại bồi thêm: "Nhưng đứng ở góc độ của Sở Kinh Tây, việc ta ghen với bác sĩ Đường cũng là bình thường thôi. Dù ta cũng đâu hiểu tình cảm giữa và bác sĩ Đường sâu đậm thế nào. Trong mắt ta, bác sĩ Đường là một tình địch tiềm năng, lại còn là tình địch được vợ đặt ở trong lòng, là đàn ai chẳng cảm giác khủng hoảng. cũng nên đứng vào vị trí của ta mà suy nghĩ một chút."
Lạc Khê vô thức gật đầu, gật được một nửa thì sực tỉnh, trợn mắt: " bị Sở Kinh Tây mua chuộc kh?"
"Tớ chỉ là ngoài cuộc nên rõ thôi." Tô Diệp lườm cô một cái.
Lạc Khê đang lúc nóng giận, kh nghe lọt tai lời khuyên nào, cứ thế mà bới móc lỗi lầm của Sở Kinh Tây: " kh biết lúc đó ta hung dữ thế nào đâu, lúc ta bảo tớ xuống xe, tớ thực sự th tổn thương lắm."
" ta vậy mà kh trực tiếp bảo 'cút' à?" Tô Diệp vô thức lệch trọng ểm.
Lạc Khê nghẹn lời: "Đây là trọng ểm hả?"
"Đúng thế." Tô Diệp nói: "Tính tình của Sở Kinh Tây nổi tiếng là tệ trong giới, ai làm ta bực là ta bảo cút thẳng thừng. Lúc đang nóng m.á.u mà vẫn còn lịch sự bảo 'xuống xe', tuyệt đối là duy nhất ở Thâm Thành này được hưởng đặc quyền đó đ."
Lạc Khê chẳng th vinh hạnh chút nào, chỉ lạnh lùng hừ một tiếng.
Tô Diệp cảm th hai này giờ đây mới chút dáng vẻ của một cặp vợ chồng bình thường, cãi nhau nhỏ cũng là một kiểu gia vị tình yêu, nên cô cũng kh để tâm quá nhiều, kh khuyên thêm nữa mà kéo Lạc Khê rời khỏi bệnh viện. Chỉ là cô kh ngờ, những chuyện xảy ra với cô sau đó sẽ trực tiếp khiến cuộc hôn nhân của Lạc Khê và Sở Kinh Tây bùng nổ một cuộc khủng hoảng thực sự.
"Giờ đâu đây?" Ra khỏi bệnh viện, Tô Diệp hỏi Lạc Khê.
Lạc Khê đáp: " Th kh kê đơn t.h.u.ố.c cho ? Đi bốc t.h.u.ố.c trước, sau đó về căn hộ của . Hôm nay tớ kh muốn th mặt Sở Kinh Tây, cho tớ ở nhờ một hôm."
Tô Diệp kh ý kiến gì, hai cô bạn thân lái xe bốc thuốc. Cô muốn tiết kiệm thời gian nên nhờ hiệu t.h.u.ố.c sắc hộ luôn, hỏi mất bao lâu.
"Hai tiếng." Hiệu t.h.u.ố.c đáp.
Tô Diệp Lạc Khê, Lạc Khê dù cũng kh việc gì nên nói: "Chờ l luôn , đỡ lại một chuyến nữa."
Thế là hai cô bạn ngồi xuống khu vực chờ. Một lúc sau, Tô Diệp cảm th bên cạnh cứ lén . Khi cô lại thì đó lập tức quay mặt , một lát sau lại quay lại .
Tô Diệp nói nhỏ với Lạc Khê: " bên cạnh bị thế nhỉ, cứ trộm tớ suốt."
Lạc Khê bất thình lình sang, vừa vặn chạm ánh mắt của đối phương khiến đó sợ hãi lập tức quay lưng lại với hai cô.
"Kh là fan của đ chứ?" Cô suy đoán. Tô Diệp dù cũng là chủ tịch đoàn múa, fan cũng là chuyện bình thường.
"Tớ l đâu ra fan cơ chứ." Tô Diệp phủ nhận ngay lập tức, dứt khoát xoay hỏi thẳng đối phương: " đẹp này, bạn cứ suốt thế?"
Đối phương kh ngờ Tô Diệp lại hỏi thẳng như vậy, giật lắp bắp: "... chỉ là lần đầu tiên th nhân vật chính trên hot search ở ngoài đời nên... hiếu kỳ thôi. Bạn ở ngoài còn đẹp hơn trong ảnh nhiều."
"Cái gì?" Tô Diệp ngơ ngác chỉ tay vào : "Tớ lên hot search á!"
Chẳng lẽ vì đau bụng kinh đến mức ngất xỉu mà lên báo? Thế thì mất mặt c.h.ế.t mất. Cô vội vàng l ện thoại ra tìm kiếm tên .
Chưa có bình luận nào cho chương này.