Sở Tổng, Phu Nhân Lại Đến Cục Dân Chính Đề Đơn Ly Hôn
Chương 130: Cô ấy không cần tôi nữa
Dùng con chân thành nhất đối đãi với nhau, thử lại một lần ? Sự rung động dành cho khiến cô xao xuyến. Nhưng những vết sẹo từng bị gây ra lại khiến cô chùn bước.
Sở Kinh Tây biết cô nhất thời chưa thể đưa ra quyết định, cũng kh hy vọng xa vời rằng cô sẽ đồng ý ngay lập tức: "Kh cần vội trả lời , em cứ từ từ suy nghĩ. Hôm nay chúng ta cứ nộp đơn xin ly hôn trước, trong một tháng chờ đợi này, em hãy xem biểu hiện của . Nếu tiến độ của vẫn mãi dừng ở mức ba phần, thì sau khi kết thúc thời gian hòa giải, chúng ta sẽ ly hôn, lúc đó tuyệt đối kh qu rầy em nữa."
Tư thế của hạ thấp đến mức này khiến Lạc Khê vô cùng kinh ngạc. trước mặt này còn là một Sở Kinh Tây kiêu hãnh như thiên chi kiêu t.ử ?
" kh thiên chi kiêu t.ử gì cả, càng kh thánh hiền. chỉ là một đàn bình thường, bình thường đến mức cũng biết làm chuyện ngu ngốc, phổ th đến mức cũng sợ ly hôn, sợ mất ."
"Lạc Khê, đừng với hào quang nữa được kh? cũng giống như hàng ngàn hàng vạn chồng khác, biết phạm sai lầm, biết làm càn, biết ghen tu, và cũng sẽ nỗ lực để yêu em."
đàn này giống như đã hạ quyết tâm vứt bỏ mọi kiêu ngạo trước khi đến đây, chỉ muốn dùng trái tim chân thành của để tr thủ thêm một cơ hội cho bản thân và cô.
Lạc Khê há miệng, hai chữ "kh được" cứ qu quẩn nơi đầu lưỡi nhưng hết lần này đến lần khác kh thể thốt ra. Cô làm từ chối được một Sở Kinh Tây chân thành đến nhường này.
"..." Lạc Khê nhắm mắt lại: "Để nghĩ đã." Cô cần suy nghĩ, suy nghĩ thật kỹ.
"Được, được, em cứ nghĩ , cứ từ từ mà nghĩ, kh vội, kh vội chút nào." Đáy mắt Sở Kinh Tây nhảy múa sự cuồng nhiệt, muốn đứng bật dậy xoay vài vòng tại chỗ, nhưng vừa mới đứng lên, đầu gối đột nhiên truyền đến một cơn tê dại. Nửa thân trên kh khống chế được mà đổ ập về phía Lạc Khê, hai gương mặt từ mắt đến môi đều dính chặt vào nhau kh một kẽ hở.
Lạc Khê: "..." Bảo cô đừng vội, thế mà lại cuống cuồng cái gì đây. Sở Kinh Tây: "..." còn oan hơn cả Đậu Nga, thật sự là do quỳ quá lâu nên chân bị tê thôi mà.
Cạch!
Đúng lúc này, nhân viên c tác đẩy cửa bước vào, lập tức ngẩn . Chẳng lẽ nhiệm vụ ta nhận kh là làm thủ tục ly hôn ? Hôn nhau nồng cháy thế này mà còn ly hôn?
"Cái đó..." ta tằng g một tiếng: "Hai vị còn cần làm thủ tục kh ạ?"
Mặt Lạc Khê đỏ bừng như lửa đốt, dùng sức đẩy mạnh Sở Kinh Tây ra. Sở Kinh Tây dùng nghị lực lớn mới chống dậy, rời khỏi bờ môi thơm mềm của cô.
Đứng thẳng , chỉnh lại quần áo, Sở Kinh Tây gật đầu: "Làm phiền đưa cho chúng tờ đơn đăng ký hẹn lịch ly hôn."
Nhân viên c tác: "..." Vậy nên nụ hôn vừa là "nụ hôn cuối cùng" trước khi chia tay à? Giới trẻ bây giờ chơi bạo thật.
Lạc Khê ra sự khó hiểu của nhân viên, lúc ền đơn mặt cô hận kh thể vùi luôn vào mặt bàn. Mất mặt quá mất. Chuyện này còn xấu hổ hơn cả lần bị Tô Diệp phát hiện cô và Sở Kinh Tây làm "chuyện " trước khi ly hôn nữa.
Đơn xin đã ền xong, nhân viên đưa cho họ một tờ phiếu: "Một tháng sau đến làm thủ tục là được." Nói thì nói vậy, nhưng ta dám cá một tháng sau cặp vợ chồng trẻ này chắc c sẽ kh đến.
Hai bước ra khỏi phòng, Trần Thuật th vẻ mặt Sở Kinh Tây hớn hở thì lại hoang mang. Lúc đường mặt mũi sếp còn như đưa đám, rõ ràng là kh muốn ly hôn, giờ ly hôn thật lại vui thế này?
Trần Thuật với cái đầu đầy dấu hỏi theo chân Sở Kinh Tây và Lạc Khê ra khỏi Cục Dân chính. Vừa ra tới nơi đã bị đám phóng viên kh biết từ đâu chui ra vây kín. ta theo bản năng c trước mặt Sở Kinh Tây.
Sở Kinh Tây thì ngay lập tức kéo Lạc Khê vào lòng, ánh mắt lạnh lẽo đám phóng viên.
"Sở tổng, xin hỏi và Lạc Khê đã ly hôn kh?" "Sở tổng, tại đột nhiên lại muốn ly hôn?" "Sở tổng, thể trả lời một chút kh?"
Các câu hỏi của phóng viên liên tục tung ra. Một Trần Thuật căn bản kh c nổi b nhiêu , tài xế th tình hình kh ổn chạy lại giúp cũng kh ngăn được, micro suýt chút nữa đập vào mặt Sở Kinh Tây.
Mạnh Như Tuyết đứng từ xa cảnh này, cười rạng rỡ. Hôn đã ly , cô ta đột nhiên cũng kh để tâm việc Sở Kinh Tây bảo vệ Lạc Khê thêm một lần cuối nữa.
"Sở tổng, đã sớm muốn ly hôn với Lạc Khê kh?"
Phóng viên cứ nhất quyết hỏi ra nguyên do, Sở Kinh Tây sa sầm mặt: "Lùi lại."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/so-tong-phu-nhan-lai-den-cuc-dan-chinh-de-don-ly-hon/chuong-130-co-ay-khong-can-toi-nua.html.]
chỉ một nhưng khí thế lại áp đảo như ngàn quân vạn mã. Đám phóng viên theo bản năng lùi lại phía sau nhưng kh hề giải tán vòng vây, rõ ràng là đang đợi câu trả lời của . Thay vì im lặng như mọi khi, hôm nay Sở Kinh Tây phá lệ lên tiếng.
"Thứ nhất, hôm nay kh muốn ly hôn với vợ , mà là cô kh cần nữa, muốn ly hôn với ."
Lời này vừa thốt ra, các phóng viên đồng loạt về phía Lạc Khê. Cô vấn đề gì kh vậy? Biết bao nhiêu phụ nữ muốn làm Sở phu nhân, cô đúng là sướng mà kh biết hưởng!
Lạc Khê bị đến mức ngượng ngùng, thầm nhéo Sở Kinh Tây một cái: nói bừa cái gì thế.
Sở Kinh Tây nắm l tay cô, đưa lên môi hôn một cái, đầy vẻ vạn hạnh nói: "Nhưng may mắn là Sở phu nhân đại nhân đại lượng, quyết định cho thêm một cơ hội nữa, nên hôm nay chúng vẫn chưa ly hôn."
Nụ cười trên mặt Mạnh Như Tuyết lập tức đóng băng, cả như rơi vào hầm băng, trong đầu cứ vang vọng ba chữ Lạc Khê đã nói.
Mừng hụt. Hóa ra thật sự là một trận mừng hụt. Tại ? Tại Lạc Khê đã giày xéo Sở Kinh Tây đến mức đó mà vẫn kh chịu ly hôn?
Mạnh Như Tuyết chỉ cảm th một luồng m.á.u ứ dâng lên, nghẹn ở cổ họng, khiến cô ta sắp ngạt thở. Nếu đến mức này mà vẫn kh khiến họ ly hôn, cô ta còn làm gì nữa đây?
Cơn tuyệt vọng lại ập đến, Mạnh Như Tuyết mắt tối sầm lại, ngất .
Đám phóng viên thì đã nổ tung , phóng viên bạo dạn rụt rè hỏi Lạc Khê: "Sở phu nhân, thể phỏng vấn một chút được kh, cô... tại lại muốn ly hôn?"
Lạc Khê: "..." Cô thực sự kh muốn trả lời chút nào.
"Là lỗi của , đã làm cô giận." Sở Kinh Tây trả lời thay cô, ánh mắt thẳng vào ống kính: " là một trì độn về tình cảm, rõ ràng thích cô mà kh tự biết, ngược lại còn làm nhiều việc khiến cô tổn thương. Cô bây giờ bằng lòng cho một cơ hội để bù đắp, cảm th may mắn."
Phóng viên: "..." Họ đến để chụp cảnh ly hôn, kết quả bị đập thẳng vào mặt một họng "cẩu lương" (cơm chó).
Kẻ nào tung tin đồn nhảm vậy? Cưng chiều đến mức này mà bảo ly hôn?
Lạc Khê chỉ th mặt nóng ran như thiêu như đốt, tay bị nắm chặt kh rút ra được. Cô chỉ đành nháy mắt ra hiệu bảo đuổi đám phóng viên , cô kh muốn bị vây xem như khỉ trong sở thú.
Sở Kinh Tây lập tức trưng ra bộ mặt "sợ vợ" để đuổi khách: " kh biết ai cung cấp tin tức cho các , cũng kh muốn truy cứu sự vô lễ của các . Nhân lúc tâm trạng đang tốt, biến ngay lập tức, nếu kh..."
Những lời phía sau đều ẩn giấu trong ánh mắt sắc lẹm. Đám phóng viên đồng loạt rùng , kh dám ho he nửa lời, chạy nh hơn thỏ.
Lạc Khê được Sở Kinh Tây hộ tống lên xe. Chiếc xe lướt qua xe của Mạnh Như Tuyết, thấp thoáng th cô ta đang gục trên vô lăng, kh biết vì tức mà khóc kh. Nghĩ đến cảnh Mạnh Như Tuyết hăm hở đến thất vọng trở về, cô bật cười.
Sở Kinh Tây lại tưởng biểu hiện vừa của làm cô vui, thầm quyết định sau này nói nhiều lời ngọt ngào hơn cho cô nghe. Thích thì nói ra, nếu kh làm cô biết được.
"Vợ ơi..." cầm tay cô, đang định nói vài lời tình tứ thì bị cô lạnh lùng rút tay lại: "Đừng gọi bừa, vẫn chưa đồng ý với đâu."
Sở Kinh Tây: "..." Bé tủi thân, nhưng bé kh nói.
Lạc Khê hoàn toàn ngó lơ sự tủi thân đó của . Sở Kinh Tây cũng kh dám nắm tay cô nữa, ướm hỏi: "Để đưa em về nhà nhé?"
Lạc Khê: "Kh về."
Sở Kinh Tây lại tủi thân tiếp. Lần này Lạc Khê kh nhịn được, bật cười khẽ giải thích: " đến nhà Tô Diệp l hành lý."
Sở Kinh Tây lập tức hết tủi thân: " đưa em ." Lạc Khê kh từ chối.
Suốt quãng đường sau đó, Trần Thuật chỉ th Sở tổng nhà cười hớn hở như một đứa trẻ, thực sự kh nỡ thẳng. Đàn khi yêu đúng là bị giảm chỉ số th minh mà.
Nhưng ta cũng vui lây, Sở tổng và phu nhân kh ly hôn, thật là tốt quá .
Chưa có bình luận nào cho chương này.