Sở Tổng, Phu Nhân Lại Đến Cục Dân Chính Đề Đơn Ly Hôn
Chương 268: Chúng tôi khá là kín tiếng
Trước khi đến khu mỏ, Sở Kinh Tây ghé qua y quán thăm Lạc Khê. Vừa lúc bệnh nhân trước đó vừa , bệnh nhân tiếp theo vừa ngồi xuống, Lạc Khê ngửi th mùi hương của liền nói với bệnh nhân một tiếng "chờ một chút", đứng dậy từ sau bàn chẩn mạch bước ra.
" lại tới đây?" Giọng cô trong trẻo, êm tai.
" sắp khu mỏ, qua thăm em trước." Sở Kinh Tây giúp cô vén vài sợi tóc lòa xòa ra sau tai, lại xoa xoa bụng cô: "Hôm nay con ngoan kh?"
"Ngoan lắm." Ánh mắt Lạc Khê tràn ngập vẻ dịu dàng.
Sở Kinh Tây khẽ ừ một tiếng, nắm l tay cô, lồng một chiếc vòng ngọc bích x mướt vào cổ tay cô.
"Vòng tay ?" Lạc Khê giơ tay sờ thử, cảm giác mát lạnh, vừa chạm vào đã biết là ngọc quý thượng hạng.
"Ừm." Sở Kinh Tây cúi , đặt một nụ hôn lên giữa chân mày cô: "Đeo , tự tay làm đ."
Chỗ chân mày nóng rực, má Lạc Khê hơi ửng hồng, cô khẽ đẩy : " kìa."
Biết cô đang thẹn thùng, Sở Kinh Tây kh trêu cô nữa, nói một câu "Vậy đây" rời .
Lạc Khê quay lại sau bàn chẩn mạch ngồi xuống, bệnh nhân đối diện trêu chọc: "Bác sĩ Lạc, tình cảm của cô và chồng tốt thật đ."
"Vâng." Lạc Khê phóng khoáng thừa nhận: " yêu , và cũng yêu ."
Phụ tá Linh Chi: ??? Cô vừa mới về nhà ngủ một giấc thôi mà, cảm giác như đã bỏ lỡ một đoạn cốt truyện đặc sắc thế này? Đêm hôm trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà khiến tình cảm của bác sĩ Lạc và chồng tiến triển thần tốc như vậy?
Thật chẳng trách cô kinh ngạc, thực tế là cô đã làm phụ tá cho bác sĩ Lạc hơn nửa năm , chẳng th chút dấu hiệu nào cho th tình cảm vợ chồng họ tốt cả. Nếu cô nhớ kh lầm, đây là lần đầu tiên chồng của bác sĩ Lạc đặt chân vào y quán.
Trong đôi mắt kh m lớn của Linh Chi đầy rẫy những dấu hỏi chấm khổng lồ. Cho đến khi vị bệnh nhân cuối cùng rời , Lạc Khê chuẩn bị về nhà, y quán sắp đóng cửa, cô mới vội vàng hỏi nỗi thắc mắc trong lòng.
"Bác sĩ Lạc, tình cảm của cô và chồng đột nhiên trở nên tốt thế?"
"Tình cảm chúng vẫn luôn tốt mà." Lạc Khê trả lời, như để chứng minh cho độ tin cậy của lời nói, cô còn vỗ vỗ vào bụng: "Nếu kh thì mà đứa trẻ này được."
Linh Chi nghẹn lời, dường như cũng lý.
"Chúng khá là kín tiếng, kh thích khoe khoang tình cảm đâu." Lạc Khê xua tay: "Tan làm thôi." Nói xong, cô dẫn đầu dắt Tiểu Minh về.
Linh Chi đứng ngẩn ra đó gãi đầu, vài giây sau thì chạy huỳnh huỵch tìm Tứ Tiền – thợ đang dọn dẹp tủ thuốc.
"Tứ Tiền, kh th kỳ quái ?" Tứ Tiền hỏi ngược lại: "Kỳ quái cái gì?"
Linh Chi: "Chồng của bác sĩ Lạc , trước đây ta chưa từng đến y quán lần nào, em cứ tưởng tình cảm họ kh tốt cơ." Cô còn thầm bất bình thay cho bác sĩ Lạc nữa chứ, bác sĩ Lạc vừa đẹp vừa đẹp nết lại giỏi y thuật, cớ chồng lại kh yêu cô cho được.
Tứ Tiền bật cười, hỏi cô: "Cô biết tại trong học viện Trung y bao nhiêu sinh viên tốt nghiệp ưu tú, mà Diêm tiên sinh lại chọn cô làm phụ tá cho bác sĩ Lạc kh?"
"Chẳng lẽ kh vì em đặc biệt ưu tú ?" Linh Chi tự tin hất tóc.
"Ha ha." Tứ Tiền bật cười thành tiếng: "Hôm nay mới phát hiện ra, cô kh chỉ đặc biệt ngốc mà còn đặc biệt tự tin nữa."
"Nói ai ngốc đ?" Linh Chi kh chịu: "Em ngốc chỗ nào? Em rõ ràng th minh lắm nhé."
"Th minh mà cô kh ra tình yêu của Diêm tiên sinh dành cho bác sĩ Lạc đều giấu trong những chi tiết nhỏ ?" Tứ Tiền chỉ vào bên trong y quán: "Cô kh phát hiện ra , trong y quán của chúng ta, kh một chỗ nào góc nhọn cả, ngay cả nhà vệ sinh cũng lát gạch chống trơn trượt, mọi ngóc ngách đều được thiết kế để bác sĩ Lạc thuận tiện nhất. Hồi đó khi trang trí y quán, bản vẽ thiết kế là do đích thân Diêm tiên sinh trao đổi và xác định với nhà thiết kế đ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/so-tong-phu-nhan-lai-den-cuc-dan-chinh-de-don-ly-hon/chuong-268-chung-toi-kha-la-kin-tieng.html.]
Linh Chi "A" lên một tiếng, kỹ lại thì đúng như lời Tứ Tiền nói, mọi nơi đều là thiết kế bo tròn, bàn ghế băng ghế kh một góc nhọn nào, càng kh những vật trang trí rườm rà gây vấp chân.
Chi tiết chính là thứ gây cảm động nhất.
Sự yêu thương thầm kín ập đến khiến Linh Chi suýt thì nghẹn ngào. Cô nhớ lại ánh mắt của đàn sáng nay, rõ ràng một đôi mắt lạnh thấu xương, nhưng khi bác sĩ Lạc lại tan chảy thành nước.
"Nhưng... chuyện đó thì liên quan gì đến việc em được chọn làm phụ tá?" Linh Chi quay đầu hỏi tiếp.
"Bởi vì Diêm tiên sinh kh cần một phụ tá th minh. Cô tuy hơi ngốc một chút, nhưng tg ở chỗ đơn thuần, lương thiện lại nhát gan, sẽ kh làm chuyện gì tổn thương bác sĩ Lạc." Tứ Tiền đưa ra đáp án.
Linh Chi: ... Hóa ra cô kh đặc biệt ưu tú, mà là đặc biệt khờ khạo? Chuyện này mà để đám bạn học ưu tú th minh biết được chắc họ khóc c.h.ế.t mất, khi nhờ chỉ số th minh thấp mà nhận được mức lương mà chỉ số th minh cao cũng kh kiếm nổi. Cảm giác... cũng khá là sướng thầm.
Nhà họ Diêm.
Lạc Khê về đến nhà, thay quần áo, ăn chút gì đó tìm Diêm La. Đã bái sư , cô kh định đợi sinh xong mới học. Sở Kinh Tây nỗ lực như vậy, cô cũng kh thể lười biếng.
Nghe cô nói muốn theo học y thuật ngay từ hôm nay, Diêm La kh nói hai lời ném cho cô một cuốn y thư: "Khi nào cô thuộc lòng cuốn sách này đến mức đọc ngược cũng trôi chảy thì lúc đó hãy đến tìm ta."
"Vâng ạ." Lạc Khê cũng kh nói hai lời, nhận l cuốn sách, hỏi: "Vậy nội, trưa nay muốn ăn gì ạ?"
"Hỏi cái này làm gì?" Diêm La liếc mắt cô: "Cô định làm à?"
Lạc Khê mỉm cười: "Cái đó đợi mắt con khỏi mới làm cho được, bây giờ con chỉ thể dạy bà Bạch làm thôi."
", muốn dỗ dành ta để ta chữa khỏi mắt cho cô ngay bây giờ à?" Diêm La nheo mắt.
"Ông nghĩ nhiều ." Lạc Khê lắc đầu: "Con biết độc này tạm thời chỉ thể ức chế chứ kh thể trừ tận gốc, con lại làm khó được."
"Làm khó cái rắm." Diêm La giọng ệu khinh miệt: "Độc này dễ giải lắm, chẳng qua là vì cô đang mang thai, dùng t.h.u.ố.c sẽ gây hại cho đứa trẻ. Cô cứ theo ta học cho t.ử tế, đợi sinh xong, tự cô cũng thể giải được."
"Vâng vâng vâng, nội là giỏi nhất, con nhất định sẽ theo học tập thật tốt." Lạc Khê vốn giỏi dỗ dành già, cô cười híp mắt đưa chủ đề quay lại: "Vậy trưa nay món gì muốn ăn kh ạ?"
Diêm La: "Gà hấp lá sen gạo nếp." Lạc Khê: "Kh vấn đề gì ạ."
Cô đứng dậy tìm bà Bạch, bảo bà trưa nay làm món gà hấp lá sen gạo nếp. Bà Bạch đang bận thêu thùa, nghe vậy đặt rổ xuống hỏi: "Làm thế nào hả cô?" Lạc Khê đọc một tràng dài các loại nguyên liệu, bảo bà chuẩn bị trước.
Bà Bạch vào bếp, Lạc Khê l ện thoại gọi cho Khương Thư Vân, nhờ cô qua một chuyến. Những chữ trong y thư kia cô kh th, nhờ Khương Thư Vân giúp dịch sang chữ nổi.
Khương Thư Vân đến nơi, biết cần giúp dịch y thư và sau đó Lạc Khê cần thuộc lòng cuốn sách này, liền đề xuất một cách hay: "Lạc Khê, thể tự dịch mà. Tớ đọc cho , lúc dịch cũng tương đương với việc học thuộc lòng một lần ."
Cô thường dùng cách này để dạy học sinh khiếm thị học thuộc sách, hiệu quả cao hơn nhiều so với việc cô dịch xong mới đưa cho học sinh tự học.
"Đúng là cô giáo Khương khác." Lạc Khê giơ ngón tay cái: " tớ kh nghĩ ra ý tưởng hay thế này nhỉ."
Khương Thư Vân trêu chọc: " chưa nghe câu 'mang t.h.a.i ngốc ba năm' à."
Lạc Khê ngẩn : "Thế thì xong , chê bạn ngốc nghếch này kh?"
"Kh đâu." Khương Thư Vân kiên định lắc đầu, bỗng chuyển t: "Nhưng tớ sẽ đứng xa một chút mỗi khi lên cơn ngốc."
Lạc Khê: ... bạn này kh cần nữa , "nhựa" quá mất.
vẻ mặt ngơ ngác cộng thêm đau lòng của cô, Khương Thư Vân cười đến gập cả . Lạc Khê giả vờ giận dữ lao tới đ.ấ.m nhẹ cô , hai cô gái nh chóng đùa nghịch náo nhiệt cả một vùng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.