Sở Tổng, Phu Nhân Lại Đến Cục Dân Chính Đề Đơn Ly Hôn
Chương 275: Hình phạt
Lạc Khê theo Diêm La học y thuật bắt đầu từ việc giải độc. Nửa tháng đầu tiên, Diêm La chẳng dạy cô ều gì cả, chỉ liên tục hạ độc lũ động vật nhỏ trong nhà. May thay những loại độc đó đều nằm trong cuốn y thư, Lạc Khê dựa vào các triệu chứng trúng độc để phán đoán loại giải d.ư.ợ.c cần dùng, nên cũng kh để đám thú nhỏ chịu khổ quá nhiều.
Nửa tháng sau, Diêm La đã kiểm tra Lạc Khê qua tất cả các loại độc trong sách y. Th cô đã hoàn toàn nắm vững, bèn phối một loại độc mới hạ lên một con thỏ tai cụp xinh xắn. Con thỏ đó Lạc Khê đã nuôi được nửa tháng, được cô chăm sóc cho trắng trẻo béo mầm.
Hôm đó Lạc Khê làm về, vừa vào cửa Tiểu Minh đã x tới chuồng thỏ sủa ầm ĩ. Tim cô thắt lại, vội vàng chạy lại bế con thỏ ra, hơi thở của nó đã vô cùng yếu ớt. Kh cần hỏi cũng biết, chắc c lại bị hạ độc .
Lạc Khê kh nói hai lời, bế thỏ vào d.ư.ợ.c phòng – căn phòng mà Sở Kinh Tây đặc biệt cải tạo cho cô. Một giờ sau, Lạc Khê bước ra, trên tay là xác con thỏ tai cụp. Cô đã thất bại. Trong y thư kh hề loại độc này, cô thử nhiều giải d.ư.ợ.c đều vô hiệu.
Trong lòng vô cùng khó chịu, cô kh muốn gặp Diêm La, chỉ gọi ện báo cho rằng con thỏ đã c.h.ế.t. Diêm La kh nói gì, kh trách mắng cũng chẳng khích lệ, sự bình tĩnh đó khiến Lạc Khê cảm th hoang mang.
Cô cứ thế ôm con thỏ, nằm trên ghế bành chờ Sở Kinh Tây. Cô muốn đợi về, muốn ôm cô một cái. Gần đây Sở Kinh Tây bận, tối nào về cũng muộn, nên cô cứ thế đợi cho đến khi trăng lên tới ngọn sào.
đàn vừa bước chân vào viện đã th phụ nữ dưới gốc cây hồng. Cô nằm trên ghế, bên cạnh là xác con thỏ trắng đen xen kẽ đã cứng đờ. Sở Kinh Tây nhẹ bước lại gần, nhưng thính giác của cô nhạy bén, vừa th tới đã mở mắt, đôi mắt đỏ hoe như vừa mới khóc xong.
"Sở Kinh Tây." Cô mếu máo, vỗ vỗ lên đầu con thỏ: "Nó c.h.ế.t , em thật vô dụng, kh giải được loại độc đó."
Lạc Khê tự trách, nếu cô giỏi giang như Diêm La thì con thỏ đã kh c.h.ế.t.
"Kh lỗi của em." Sở Kinh Tây quỳ một chân xuống, nắm l bàn tay nhỏ bé lạnh ngắt của cô vào lòng bàn tay lớn, cúi đầu thổi hơi ấm: "Độc trên đời hàng vạn loại, cũng giống như bệnh tật vậy, kh bác sĩ nào giải được mọi loại độc, chữa được mọi loại bệnh. Em là chứ kh thần, đừng tự trách . Bác sĩ Lạc nhà chúng ta đã giỏi , giờ ở Nam Thành nhắc đến đại phu, ai mà kh biết bác sĩ Lạc của y quán Vô Tật chứ."
Giọng đàn nhẹ nhàng dịu dàng, kiên nhẫn như đang dỗ dành một đứa trẻ. Lạc Khê rướn tới, cũng yêu cầu như một đứa trẻ: " ôm em ."
đàn dang rộng vòng tay ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng trấn an. Lạc Khê tham lam hít hà hơi ấm từ , mùi hương tuyết tùng trên như một chiếc bàn là, từng chút một ủi phẳng những nếp nhăn trong tim cô. Hồi lâu sau cô mới "sạc đầy ện", lùi ra khỏi lòng , hít hít mũi: "Chúng ta chôn chú thỏ nhỏ ."
Lạc Khê muốn chôn nó dưới gốc cây hồng. Sở Kinh Tây l xẻng ra đào một cái hố, chôn cất con thỏ cô đã nuôi nửa tháng trời
Chôn cất xong, Sở Kinh Tây cất xẻng, rửa tay quay lại hỏi: "Đói kh, em muốn ăn gì, làm cho em phu..."
Câu nói chưa dứt, một ngụm m.á.u đột ngột phun ra ngoài ý muốn. Vì đứng quá gần, Lạc Khê bị phun đầy lên , trên gò má còn dính vài giọt m.á.u ấm nóng. Cô đứng hình tại chỗ, ngay sau đó là tiếng Sở Kinh Tây ngã gục xuống đất.
"Sở Kinh Tây!" Lạc Khê sợ đến tái mặt, quỳ xuống bắt mạch cho . Mạch tượng loạn đến cực ểm, rõ ràng là dấu hiệu trúng độc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/so-tong-phu-nhan-lai-den-cuc-dan-chinh-de-don-ly-hon/chuong-275-hinh-phat.html.]
Nếu em học kh tốt, ta sẽ kh phạt em, nhưng sẽ chịu phạt thay em. Chịu phạt thay vợ, là trách nhiệm của chồng. Hình phạt của Diêm La...
Lạc Khê c.ắ.n chặt môi, ép bình tĩnh lại. Cô gọi quản gia tới giúp khiêng Sở Kinh Tây đã hôn mê lên giường, còn thì lao vào d.ư.ợ.c phòng, tr thủ từng giây từng phút phối chế giải dược.
Quản gia ở trong phòng tr chừng Sở Kinh Tây, liên tục báo cáo tình hình cho cô: "Thiếu phu nhân, Niên thiếu gia lại nôn ra m.á.u , toàn là m.á.u đen thôi!" "Thiếu phu nhân, móng tay Niên thiếu gia chuyển sang màu đen !" "Thiếu phu nhân, môi Niên thiếu gia bắt đầu tím tái !"
Tiếng gọi của quản gia cứ thế dồn dập, lọt vào tai Lạc Khê như những nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào tim, nhát nào cũng nhuốm máu. Cô hoảng loạn vô cùng, sợ Sở Kinh Tây giống như chú thỏ kia kh đợi được giải d.ư.ợ.c của .
Kh được! Kh được nghe, kh được nghĩ! Lạc Khê nghiến răng bịt chặt tai lại, thế giới lập tức yên tĩnh. Cô hạ quyết tâm, ném một vị d.ư.ợ.c liệu vào nồi đất.
Mười phút sau, Lạc Khê bưng một bát t.h.u.ố.c đen ngòm, mùi nồng nặc x lên tận mũi bước vào. Quản gia vội chạy lại đón: "Thiếu phu nhân, để ." "Mau đổ cho uống ." Lạc Khê đưa bát thuốc.
Quản gia nhận l bát, vội vã đổ t.h.u.ố.c cho . Một bát t.h.u.ố.c đổ xuống, chưa đầy ba phút, quản gia đã th đôi môi tím tái của Sở Kinh Tây bắt đầu nhạt màu, móng tay đen cũng dần trở lại bình thường.
"Được được ! Thiếu phu nhân, t.h.u.ố.c của cô đúng !" Quản gia mừng rỡ reo lên.
Vai Lạc Khê thả lỏng, cô vội bắt l cổ tay Sở Kinh Tây. Mạch tượng quả nhiên bắt đầu ổn định trở lại. Hù... Cô thở phào một hơi dài. Chỉ một chút nữa thôi, nếu cô chậm trễ thêm, độc tố sẽ thấm sâu vào lục phủ ngũ tạng, lúc đó kh chỉ đơn giản là một bát t.h.u.ố.c thể giải được, mà kh biết uống t.h.u.ố.c bao lâu mới th lọc sạch được.
Một lúc sau, Sở Kinh Tây tỉnh lại. Quản gia vội hỏi: "Niên thiếu gia, tỉnh , còn th chỗ nào kh khỏe kh?" Lạc Khê giật , theo bản năng nắm c.h.ặ.t t.a.y : "Bây giờ th thế nào?"
Tay cô vẫn còn run rẩy, Sở Kinh Tây siết c.h.ặ.t t.a.y cô trấn an: "Hết , đừng sợ."
Vốn dĩ kh muốn khóc, nhưng nghe rõ ràng vì mà chịu tội, ngược lại còn trấn an , nước mắt Lạc Khê lại kh tự chủ được mà trào ra. Sở Kinh Tây sợ nhất là th cô khóc, chống khuỷu tay ngồi dậy ôm cô vào lòng, nhỏ giọng dỗ dành, giọng ệu dịu dàng đến cực ểm.
Quản gia th vậy biết ý mà lui ra, thẳng tới sân của Diêm La. Diêm La đang ngửa trên ghế bành ngắm trăng, th quản gia tới liền hỏi: "Giải được à?"
"Giải được ." Quản gia gật đầu. Diêm La lộ vẻ mặt 'ta biết thừa nó giải được mà': "Nó à, cũng giống nội nó, lòng dạ mềm yếu quá."
Quản gia định nói gì đó nhưng lại thôi. Diêm La lườm ta một cái: " gì thì nói mau." Quản gia bèn nói: "Lòng của ngài đúng là sắt đá thật, ngay cả cháu trai ruột cũng xuống tay được. Cơ thể Niên thiếu gia vốn đã kh tốt, ngài thực sự kh sợ Thiếu phu nhân kh phối được giải d.ư.ợ.c ?" Trong lời nói mang theo kh ít oán khí.
Diêm La sững . Nghĩ đến đứa cháu trai thực sự của , trái tim chợt thắt lại đau đớn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.