Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sở Tổng, Phu Nhân Lại Đến Cục Dân Chính Đề Đơn Ly Hôn

Chương 319: Cố Lão Thái Bị Tức Chết

Chương trước Chương sau

Yêu cầu của Cố Trạch Dã đơn giản: "Bà hãy rời khỏi Cố gia, khi còn sống kh được l d nghĩa Cố lão phu nhân để tự xưng nữa, sau khi c.h.ế.t kh được chôn vào mộ tổ nhà họ Cố."

Hít...

Quản gia hít một hơi khí lạnh, đây là muốn thay đã khuất để bỏ vợ (hưu thê) mà.

Ông ta lập tức sang Cố lão thái, quả nhiên, mặt bà lão đã tức đến x mét, môi run rẩy như sàng gạo: "Ngươi... ngươi... ngươi... phụt..."

Sau một chữ "ngươi", Cố lão thái đột ngột phun ra một ngụm m.á.u lớn, ngay sau đó mắt nhắm nghiền, cánh tay vừa mới khó khăn lắm mới nhấc lên được liền rơi thõng xuống giường như bị gãy, năm ngón tay khô gầy co quắp một cách vô thức.

"Lão phu nhân, lão phu nhân! Bác sĩ, bác sĩ ơi, mau lại đây!"

Bác sĩ x vào với tốc độ nh nhất, kh ngừng nghỉ tiến hành cấp cứu cho Cố lão thái, nhưng đáng tiếc là đã muộn. Nửa giờ sau, bác sĩ l làm tiếc mà lắc đầu với quản gia.

"Lão phu nhân ơi, bà lại bỏ như thế, lão phu nhân..." Quản gia gào khóc t.h.ả.m thiết.

Bác sĩ sang Cố Trạch Dã, đối phương t.h.i t.h.ể đã tắt thở của Cố lão thái bằng ánh mắt lạnh lùng, như đang một xa lạ kh hề chút quan hệ huyết thống nào.

Hazzz.

Bác sĩ cũng ít nhiều hiểu chuyện nhà họ Cố, chẳng thể nói ai đúng ai sai, cũng kh đến lượt nói, thở dài một tiếng ra ngoài.

Tin tức Cố lão thái qua đời nh chóng truyền , những khác của Cố gia cũng lập tức chạy đến nhà cũ, còn Cố Trạch Dã đã rời trước khi họ đến.

"Mẹ đang yên đang lành nói ngay được, quản gia, rốt cuộc là chuyện thế nào?" Cố nhị - cha của Cố Phi Dã - chất vấn quản gia.

Quản gia đâu dám giấu diếm, liền kể lại chuyện Cố Trạch Dã từng đến đây.

"Cố Trạch Dã!" Cố nhị đập bàn đứng phắt dậy, gầm lên: "Báo cảnh sát, quản gia mau báo cảnh sát cho ."

"Báo cảnh sát cái gì? Cố Trạch Dã chẳng làm gì cả, chỉ là nói với lão bà vài câu, cảnh sát l cái gì để định tội nó?" ngăn cản.

? Kh dám đắc tội Cố Trạch Dã chứ gì?" Cố nhị trợn mắt.

"Đúng, chính là kh dám đắc tội nó đ. cũng kh xem tình hình bây giờ thế nào, tập đoàn Cố thị còn trụ được m ngày nữa? Lúc này việc chúng ta cần làm kh là tìm Cố Trạch Dã tính sổ, mà là nhân cơ hội này mời nó quay về. Một chữ Cố viết kh ra hai nhà, chỉ cần hóa giải hiềm khích với nó, nó lẽ nào còn đối phó với nhà ?"

" đ, Cố Trạch Dã là đích tôn của Cố gia, tang lễ của lão phu nhân lẽ ra do nó đứng ra lo liệu."

" dưới mái hiên biết cúi đầu, chú Hai, chuyện này chú cứ nghe lời chúng ."

Mọi mỗi một câu khuyên nhủ Cố nhị, miệng thì nói nghe hay nhưng thực chất đều vì lợi ích bản thân. Bởi vì nếu Cố thị đổ, tất cả bọn họ đều ra đường mà ở.

Cố nhị một miệng kh cãi lại được bao nhiêu , trong cơn nóng giận đã đuổi sạch mọi ra khỏi Cố gia. Ông ta tuyệt đối sẽ kh để Cố Trạch Dã quay lại Cố gia lần nữa.

Những này bị đuổi khỏi nhà cũ Cố gia, bàn bạc một hồi chạy tìm Cố đại, tức là cha của Cố Trạch Dã. Từ sau khi Cố Trạch Dã bị đuổi khỏi nhà bốn năm trước, cha mẹ Cố cũng rút lui khỏi giới hào môn, luôn ở trong một căn biệt thự ở ngoại ô để dưỡng già.

...

Buổi tối, khi Cố Trạch Dã về đến nhà, trong phòng khách đã thêm hai .

Tô Diệp th như th cứu tinh, vội vàng chạy ra đón, nói nhỏ: "Ba mẹ dường như việc tìm , đến lâu lắm ."

" kh gọi ện cho ?" Cố Trạch Dã thay dép lê.

"Họ kh cho." Tô Diệp nhận l áo vest trên tay : " mau vào , em vào bếp nấu cơm."

Cố Trạch Dã vào phòng khách, ngồi đối diện cha mẹ, chào hỏi nhàn nhạt: "Ba, mẹ, tìm con việc gì?"

"Vào thư phòng nói ." Cha Cố nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/so-tong-phu-nhan-lai-den-cuc-dan-chinh-de-don-ly-hon/chuong-319-co-lao-thai-bi-tuc-chet.html.]

Cố Trạch Dã đứng dậy, hai cha con vào thư phòng.

Mẹ Cố sau đó cũng bước vào bếp.

Trong bếp, Tô Diệp đang bận rộn chuẩn bị bữa tối, nghe th tiếng bước chân liền quay đầu lại, th là mẹ Cố, cô mỉm cười hỏi: "Mẹ, tối nay ăn sủi cảo được kh ạ?"

"Cô đừng gọi là mẹ." Mẹ Cố mở miệng kh khách sáo: " kh loại con dâu trơ trẽn như cô, cơm cô nấu cũng nuốt kh trôi, chê bẩn."

Động tác rửa rau của Tô Diệp khựng lại. Vài giây sau, cô xoay đem đống rau vừa l ra nhét ngược trở lại tủ lạnh, giọng ệu nhàn nhạt: "Vậy tối nay để Cố Trạch Dã đưa hai vị ra ngoài ăn. Bà cứ tự nhiên, về phòng trước."

Nói xong, cô cởi tạp dề định rời .

Lúc qua cạnh mẹ Cố, cánh tay bị giữ chặt, cô buộc dừng bước: "Bà còn việc gì nữa?"

"Đây là thái độ của cô đối với mẹ chồng ?" Mặt mẹ Cố đầy vẻ khinh khi.

"Chẳng bà vừa nói kh loại con dâu như ?" Tô Diệp dùng chính lời bà để hỏi ngược lại.

Mẹ Cố bị nghẹn họng, lời nói ra càng khó nghe hơn: "Đúng là mẹ c.h.ế.t sớm nên kh ai dạy bảo quy củ mà. nói cho cô biết, Tô Diệp, nếu biết ều thì tự đề nghị ly hôn với Trạch Dã . Năm đó cô đã kh xứng với nó, bây giờ lại càng kh xứng."

Nắm đ.ấ.m bên h Tô Diệp siết chặt, hốc mắt kh kìm được mà đỏ lên.

", nói kh đúng à? Cô tự soi gương mà xem, ểm nào xứng với Trạch Dã chứ. Chẳng cô cũng vì tiền thôi , cứ ra giá , bao nhiêu thì cô mới chịu ly hôn." Mẹ Cố vẫn lải nhải kh ngừng.

Tô Diệp đau lòng đến cực độ, cô dùng lực thoát khỏi cánh tay đang bị giữ, giọng nói lạnh thấu xương: "Bà bảo Cố Trạch Dã chuẩn bị sẵn thỏa thuận ly hôn , chỉ cần ký tên, tuyệt đối kh dây dưa."

Thư phòng.

Cha Cố kể lại chuyện nhà họ Cố tìm cho Cố Trạch Dã nghe, sau đó hỏi : "Con rốt cuộc định thế nào? Bây giờ bà nội con đã , Cố gia đang loạn thành một đoàn, nếu con muốn quay về thì bây giờ là thời cơ tốt nhất."

"Con kh định quay về." Cố Trạch Dã nói thật lòng: "Cố gia bây giờ là một đống đổ nát, con cũng chẳng kẻ thu mua đồng nát."

"Vậy còn Cố thị? Ngay cả Cố thị con cũng kh cần nữa ?" Cha Cố hỏi.

"Cố thị bây giờ còn lại cái gì?" Cố Trạch Dã hỏi ngược lại.

Cha Cố nghẹn lời. Còn lại cái gì? Còn lại một cái bảng hiệu, còn lại một cái xác kh hồn, còn lại nợ nần chồng chất.

"Hazzz, ba cảm th Sở Kinh Tây đều đã l lại tập đoàn Sở thị , nếu con kh l lại Cố thị, sau này tầm vóc của con kh tương xứng với ta, chịu thiệt là con thôi." Thở dài một tiếng, cha Cố nói một câu như vậy.

"Ba lo xa quá ." Cố Trạch dã nhàn nhạt đáp lại bốn chữ.

Cha Cố lại thở dài: "Được , con suy nghĩ của riêng thì ba cũng kh khuyên nhiều nữa. Bây giờ ba cũng chẳng giúp gì được cho con, hôm nay đến đây cũng chỉ là làm cái ống loa truyền tin thôi."

Ông tỏ ra yếu thế như vậy, Cố Trạch Dã trái lại th hơi mủi lòng, trầm giọng nói: "Ba kh trách con làm liên lụy đến ba là tốt ."

"Nói gì vậy chứ, cha con ruột thịt nói gì chuyện liên lụy hay kh. Nếu kh ba vô dụng thì con lại bị đuổi khỏi Cố gia chứ." Cha Cố tự trách .

Cố Trạch Dã mỉm cười, lần đầu tiên cảm nhận được tình cha từ , thầm lặng mà nặng nề.

Hai cha con trò chuyện thêm một lát xuống lầu. Dưới lầu chỉ mẹ Cố, kh th Tô Diệp đâu, Cố Trạch Dã theo bản năng hỏi: "Tô Diệp đâu ạ?"

" hỏi biết hỏi ai, đây là nhà chứ nhà đâu, làm quản được ta đâu." Mẹ Cố nói giọng mỉa mai.

Cố Trạch Dã quá hiểu mẹ , nghe vậy liền hỏi ngay: "Mẹ đã nói gì với cô ?"

" hỏi thế là ý gì? Chẳng lẽ làm mẹ chồng mà còn kh được nói với nó vài câu ? Nó là đại tiểu thư nhà nào mà ra vẻ dữ vậy." Mẹ Cố lập tức nổi giận.

Cố Trạch Dã kh hài lòng nhíu mày, cha Cố vội vàng kéo mẹ Cố dậy: "Thôi được , nói ít vài câu , về thôi."

Nói xong, kh phân bua gì mà kéo ra ngoài. Mẹ Cố kh cưỡng lại được sức tay của chồng, đành hậm hực bị kéo .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...