Sở Tổng, Phu Nhân Lại Đến Cục Dân Chính Đề Đơn Ly Hôn
Chương 486: Ai là em trai của anh?
Tô Diệp thực sự kh ra, cô cười nói: "Chị th em giống con c hơn đ."
" cũng được, chị bảo giống cái gì thì là cái đó, đó kh trọng ểm." Hàn Thiếu Dực xua tay.
Tô Diệp hỏi: "Vậy trọng ểm là gì?"
"Trọng ểm là em đến báo tin vui đây." Hàn Thiếu dực như đang làm ảo thuật, rút ra một tấm thiệp mời màu đỏ thắm ép kim sang trọng: "Tèn tén ten tèn, chị xem đây là cái gì."
Tô Diệp kinh ngạc kh thôi: "Đừng nói với chị là em sắp kết hôn đ nhé."
Hàn Thiếu Dực: "..." Suýt chút nữa thì ngã ngửa ra đất.
"Chị cho kỹ vào, xem đây là logo của đơn vị nào." Hàn Thiếu Dực dí sát tấm thiệp vào mặt cô.
Tô Diệp trợn tròn mắt kỹ: CC-TV-1.
CC-TV-1? Chẳng là Đài truyền hình Trung ương (CCTV) ?
"Thiệp mời của CCTV? Gửi cho chị?" Mắt Tô Diệp lập tức mở to hơn nữa.
"Tất nhiên là cho chị ." Hàn Thiếu Dực nhét nó vào tay cô: "Chị mau xem ."
Tô Diệp chút xúc động mở ra, dòng đầu tiên viết: Kính gửi bà Tô Diệp.
Đúng là gửi cho cô thật. Cô đọc tiếp xuống dưới, tổ chương trình Xuân Vãn mời cô cùng Hàn Thiếu Dực biểu diễn một tiết mục.
"Cái này... cái này... thể chứ?" Tô Diệp căn bản kh dám tin, cô vốn chẳng d tiếng gì, Xuân Vãn lại mời cô được.
" lại kh thể chứ." Hàn Thiếu Dực ngồi xổm xuống để ngang tầm mắt cô: "Chị ơi, trong mắt em chị là tuyệt vời nhất, chị xứng đáng được mời hơn bất cứ ai."
Tô Diệp tự tin, nhưng cô kh tự đại. Ngưỡng cửa của Xuân Vãn căn bản kh là thứ mà cô hiện tại thể chạm tới. Cô nhận được thiệp mời múa phụ họa cho tiết mục đơn ca của Hàn Thiếu Dực, chuyện này nếu kh Hàn Thiếu Dực ra sức giúp đỡ, quỷ mới tin.
"Là em đề cử với đạo diễn kh?" Cô hỏi thẳng .
Hàn Thiếu Dực thừa nhận: "Em chỉ gợi ý một câu thôi, chủ yếu vẫn là thực lực của chị quá vững nên mới được đạo diễn c nhận."
Nhưng nếu em kh nhắc đến, đạo diễn căn bản sẽ kh th chị.
Tô Diệp cảm kích cảm ơn: "Cảm ơn em, Thiếu Dực. Em luôn giúp đỡ chị như vậy, chị kh biết cảm ơn em thế nào cho nữa." Hàn Thiếu Dực đã giúp cô quá nhiều .
"Chị ơi, em đã nói , kh chị thì kh em của ngày hôm nay. Chị kh cần cảm ơn em, đây là quả ngọt từ hạt giống chị đã gieo, là phúc báo cho lòng tốt của chị, chị kh cần cảm th nợ em ều gì cả." Hàn Thiếu Dực nghiêm túc nói.
Tô Diệp bật cười: "Chị giúp gì em đâu, là do bản thân em đủ nỗ lực, đủ xuất sắc thôi."
Cô chỉ khích lệ lúc đang ở vực thẳm, chứ kh hề đưa ra sự giúp đỡ thực tế nào, nhưng những gì Hàn Thiếu Dực đáp lại đều là những hỗ trợ thật lòng.
Hàn Thiếu Dực lắc đầu: "Chị kh hiểu đâu. Chị ơi, âm nhạc là mạng sống của em. Nếu năm đó em từ bỏ âm nhạc thì cũng đồng nghĩa với việc từ bỏ sinh mạng, thế giới này sẽ kh còn tên Hàn Thiếu Dực nữa. Chị ơi, chị đã cứu mạng em, em báo đáp thế nào cũng kh đủ."
Năm đó thực sự đã ý định tự sát, muốn ôm những bản thảo nhạc kh được ai coi trọng kia mà nhảy xuống vực. Chính Tô Diệp đã kéo lại từ bờ vực đó, chính cô đã khẳng định và khích lệ rằng chỉ cần dũng cảm tiếp, nhất định sẽ th mặt trời mọc. Cô giống như một nhà tiên tri vậy, thực sự đã sớm đón được ánh bình minh của đời , từ đó tỏa sáng rực rỡ.
Vậy mà cô lại biệt tăm biệt tích, kh còn dấu vết. Khó khăn lắm mới tìm được cô, th một lẽ ra cũng tỏa sáng rực rỡ như lại bị phủ bụi mờ, kh sốt sắng cho được? hận kh thể dùng tất cả tài nguyên và quan hệ của để giúp cô, để cô sớm trở thành một vũ c mà nhà nhà đều biết đến, để cô giống như ánh trăng sáng trên trời cao, là vị Nữ thần mặt trăng mà thế nhân chỉ cần ngẩng đầu là th nhưng vĩnh viễn kh thể chạm tới.
"Chị ơi, sẽ một ngày chị đứng ở một vị trí cao, cao hơn em nhiều." Hàn Thiếu Dực chỉ vào tấm thiệp mời trong tay cô: "Hãy bắt đầu từ sân khấu này."
Sân khấu Xuân Vãn mà thôi, đó chỉ là bệ phóng khởi đầu của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/so-tong-phu-nhan-lai-den-cuc-dan-chinh-de-don-ly-hon/chuong-486-ai-la-em-trai-cua-.html.]
Tô Diệp được khích lệ mà tràn đầy hăng hái: "Chị cảm th bây giờ thể đứng lên nhảy được luôn đ."
"Chị đừng mà liều." Hàn Thiếu Dực ấn vai cô xuống: "Lo mà dưỡng thương cho tốt . Em đã nói với đạo diễn , chúng ta chỉ cần qua đó tập luyện trước ba ngày là được."
Tô Diệp cười nói: "Kh cần lâu thế đâu, chị cảm giác chắc một tuần nữa là khỏi . Chúng ta còn đến đài Kinh Thành tổng duyệt sớm, vừa hay cùng nhau luôn."
Chỉ còn khoảng hơn hai mươi ngày nữa là đến Giao thừa, thời gian vẫn gấp rút.
Buổi tối, Tô Diệp đương nhiên mời Hàn Thiếu Dực ăn. Hàn Thiếu Dực chỉ đích d muốn đến Thực Thiện Phường, nên cô đưa qua đó.
Khi Cố Trạch Dã biết Hàn Thiếu Dực lại đến tìm Tô Diệp, huyệt thái dương của giật liên hồi vì tức giận. Cái tên này mà rảnh rỗi thế kh biết, sắp hết thời hay ?
"Hủy hết các cuộc tiếp khách tối nay ." phân phó Tôn Khải. Vợ sắp bị gã đàn khác bắt c mất , còn tâm trí đâu mà tiếp khách nữa.
Tôn Khải đã sớm sắp xếp ổn thỏa: "Đã sắp xếp Phó tổng thay ngài , tài xế cũng đã đợi dưới lầu, giờ ngài đến Thực Thiện Phường ạ?"
Cố Trạch Dã trao cho một ánh mắt "làm tốt lắm" sải bước ra khỏi văn phòng. Tôn Khải vội vàng l áo khoác theo, tiễn lên xe. Ông chủ hủy tiếp khách, cũng được tan làm sớm, cảm ơn Hàn Thiếu Dực. Ờ, hình như thế này hơi ăn cây táo rào cây sung một chút. Thôi kệ, cảm ơn Bồ Tát vậy.
...
Tại Thực Thiện Phường.
Nhân viên phục vụ vừa lên đủ món, Tô Diệp cứ cảm th thiếu thiếu gì đó, suy nghĩ một lát mới nhớ ra, chẳng là thiếu rượu .
"Vào hầm l bình 'Thoát Xác Đào Hoa' (Tửu đào hoa) cất b lâu nay ra đây." Tô Diệp lập tức dặn phục vụ.
Tô Diệp quay sang nói với Hàn Thiếu Dực: "Ăn cơm trước đã, lát nữa em nhất định nếm thử rượu đào hoa, ngon lắm đ."
"Chỉ sợ em uống nhiều quá chị lại xót thôi." Hàn Thiếu Dực múc một bát c đặt trước mặt cô.
"Haha, cơm ăn bao no, rượu uống bao say, em cứ thoải mái mà đ.á.n.h chén." Tô Diệp hào sảng nói.
Hai vừa cười nói vừa uống xong một bát c thì tiếng gõ cửa phòng bao. Tô Diệp cứ ngỡ phục vụ mang rượu đến, cô đặt bát c xuống: "Vào ."
Cánh cửa gỗ cổ kính đẩy ra, Tô Diệp kh sang mà dặn luôn: "Rót một ly cho Thiếu Dực nếm thử rượu đặc sản của chúng ta trước ."
"Được." Trả lời cô là một giọng nam trầm thấp.
Tô Diệp: !!!
Cô quay phắt lại, th Cố Trạch Dã đã sải đôi chân dài bước đến trước bàn.
" lại đến đây?" Cô kinh ngạc há hốc mồm: "Chẳng nói là hẹn tiếp khách ?" Kh lẽ trùng hợp đến mức chỗ tiếp khách cũng ở Thực Thiện Phường?
"Hủy ." Cố Trạch Dã rút nút bình rượu, rót vào ly cạnh tay Hàn Thiếu Dực: " định đến đón em, nghe nói khách đến, sợ em tiếp đãi kh chu đáo nên qua xem thử."
cố ý nhấn mạnh hai chữ "khách đến", nhằm khẳng định thân phận ngoài của Hàn Thiếu Dực.
"Thiếu Dực là em trai em, là nhà, đừng nói giọng mỉa mai như thế." Tô Diệp lại kh hiểu ý cho được.
"Được, là lỡ lời, em trai là nhà." Cố Trạch Dã nu chiều rót cho cô một ly rượu, sau đó kh mời mà tự ngồi xuống, l một cái ly rót cho nâng chén: "Nào, chào mừng em trai."
Hàn Thiếu Dực: "..." Ai là em trai của chứ.
nâng ly, trực tiếp kính Tô Diệp: "Chị, em kính chị." Hoàn toàn kh thèm đoái hoài gì đến cái "đuôi" Cố Trạch Dã này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.