Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sở Tổng, Phu Nhân Lại Đến Cục Dân Chính Đề Đơn Ly Hôn

Chương 558: Anh nói không, em có tin không?

Chương trước Chương sau

Dư Xác thực sự chịu đủ Tạ Trường Tuế , mở miệng ra là chê cô kh não, thiếu suy nghĩ. Cô kh não, thiếu suy nghĩ thì chẳng lẽ đến bây giờ mới bị ? Thế trước đây đâu ?

"Vân Châu chưa bao giờ chê em ngốc cả, còn nói trên thế giới này th minh nhiều như vậy, chỉ em là kh giống bọn họ." Trong cơn nóng giận, Dư Xác chẳng ngại nói ra bất cứ ều gì.

"Cô kh chỉ khác th minh, mà ngay cả cái sự ngu ngốc của cô cũng ngu đến mức khác . khác là ngu mà biết ngu, còn cô là ngu mà kh biết ngu. Vân Châu, Vân Châu, cô biết Chu Vân Châu bây giờ là thế nào kh? Cô biết ta đang làm những chuyện khuất tất gì kh? Dư Xác, đừng tự đưa vào tay ta để làm quân cờ, nếu kh c.h.ế.t chính là bố cô đ." Tạ Trường Tuế vứt lại câu đó cùng vòi hoa sen ra ngoài.

Dư Xác sững sờ, định đuổi theo hỏi cho ra lẽ thì Tạ Trường Tuế đã sập cửa bỏ . Cô chẳng màng đến thân đang ướt sũng, bò ra khỏi bồn tắm đuổi theo.

"Tạ Trường Tuế, nói cho rõ , Vân Châu đang làm gì? Lúc nãy gọi là Chu lão bản, đang kinh do?" Cô túm chặt l cánh tay Tạ Trường Tuế.

Tạ Trường Tuế cười cực kỳ lạnh lẽo: "Cô ba ngày hai bữa đến chiếu cố việc kinh do của ta, mà còn kh biết mang tiền nộp cho ai ?"

Cái não chậm chạp của Dư Xác lần này lại phản ứng cực nh: " nói quán bar Phi Ngư là do Vân Châu mở!"

"Chữ Ngư (Cá) đồng âm với chữ Dư (họ của cô), cô lại cảm động đến sắp khóc kh?" Tạ Trường Tuế mỉa mai.

"Em kh nghĩ như vậy, đừng nói giọng mỉa mai đó được kh. ta mở quán bar đàng hoàng, vào miệng lại thành chuyện khuất tất ." Dư Xác kh nhịn được lên tiếng bênh vực Chu Vân Châu.

"Cô hiểu lầm gì về hai chữ 'đàng hoàng' kh thế? biết ta hợp tác với ai để mở kh?" Tạ Trường Tuế hỏi xong cũng chẳng thèm đợi cô trả lời, trực tiếp c bố đáp án: "Cố Phi Dã."

Dư Xác hít một hơi lạnh: " lại là Cố Phi Dã? với Cố Phi Dã trước đây đâu quen biết nhau."

"Cho nên, thứ thể khiến hai vốn chẳng liên quan gì đến nhau trở nên thân thiết khăng khít, chỉ hai chữ: Lợi ích." Tạ Trường Tuế lại hỏi cô: "Cô nghĩ một cái quán bar thể kiếm được bao nhiêu tiền để khiến họ thân thiết đến mức đó?"

Chắc c là kh thể. Dư Xác lắc đầu. Mười mở quán bar thì bảy lỗ, quán bar thực chất là nơi giàu ném tiền vào chơi thôi, kh tr chờ vào việc kiếm tiền.

"Họ cụ thể đang làm gì vẫn chưa tra ra, nhưng chắc c kh hợp pháp." Tạ Trường Tuế bước vào phòng thay đồ, l một bộ quần áo sạch thay vào, trước khi còn nghiêm túc nhắc nhở cô: "Đừng lại gần ta quá. Cô kh nghĩ cho bản thân thì cũng nghĩ cho bố cô nữa."

Dư Xác rùng một cái, xoa xoa lớp da gà nổi lên trên cánh tay từ lúc nào kh hay, đứng ngẩn ngơ trong bộ dạng ướt sũng hồi lâu. Chu Vân Châu đang làm ăn phi pháp ? Cô kh cách nào tin được, thiếu niên tràn đầy chính nghĩa năm nào, giờ đây lại bước vào con đường phạm tội.

Đêm đó Tạ Trường Tuế kh biết đâu, kh th về nhà. Đêm đó Dư Xác vì kh kịp thay quần áo ướt, nửa đêm lên cơn sốt cao được làm trong nhà đưa vào bệnh viện.

đầu tiên đến thăm bệnh chính là Chu Vân Châu. Sáng sớm gọi ện cho Dư Xác, biết cô bị bệnh nằm viện liền vội vàng chạy tới, còn mang theo bữa sáng mà cô từng thích ăn nhất.

th , Dư Xác kh kìm được mà nhớ tới lời của Tạ Trường Tuế. Cô sốt cả đêm, giờ đầu óc vẫn còn mơ màng, thực sự kh muốn phí sức suy nghĩ, bèn trực tiếp hỏi : "Vân Châu, lại quen biết Cố Phi Dã?"

"Chồng em đúng là bản lĩnh, đã tra được tận gốc rễ của ." Chu Vân Châu trả lời kh đúng vào câu hỏi.

Dư Xác ái ngại nói: " kh ác ý với , chỉ là..."

"Chỉ là sợ lợi dụng em để trả thù bố em." Chu Vân Châu nói nốt phần còn lại thay cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/so-tong-phu-nhan-lai-den-cuc-dan-chinh-de-don-ly-hon/chuong-558--noi-khong-em-co-tin-khong.html.]

Dư Xác dứt khoát hỏi : " sẽ làm vậy chứ?"

" nói kh, em tin kh?" Chu Vân Châu hỏi ngược lại.

"Tin." Dư Xác kh chút do dự, thẳng vào mắt : "Chu Vân Châu mà em biết là tràn đầy chính nghĩa, ân oán phân minh. vừa kh làm chuyện vi phạm pháp luật, vừa kh giận cá c.h.é.m thớt để trả thù khác."

Bên ngoài đều nói bố cô đã đ.â.m sau lưng bố của Chu Vân Châu, nhưng thực tế kh vậy. Dù kh bố cô thì cũng sẽ khác tố cáo bác Chu. Nếu là bố cô đứng ra, ít nhất còn bảo vệ được những vô tội khác trong Chu gia kh bị liên lụy. Chu Vân Châu cũng là do bố cô giúp đưa ra nước ngoài. Tính kỹ ra, Dư gia còn là ân nhân của Chu gia.

Chu Vân Châu dù năm đó kh hiểu, thì bây giờ cũng hiểu rõ. Chu Vân Châu mà cô biết, sẽ kh ân oán bất phân, càng kh hạng l oán trả ơn. Cô tin , cho dù kh còn là thiếu niên năm , cô vẫn tin . Niềm tin này đã khắc sâu vào xương tủy.

Chu Vân Châu ánh mắt kiên định tin tưởng của cô, trái tim như ngâm vào hũ mướp đắng, vị đắng chát xộc lên tận cổ họng. Ngay cả chính cũng chán ghét bản thân hiện tại, vậy mà vẫn luôn một đang chờ đợi một Chu Vân Châu thuần khiết và sạch sẽ năm nào.

"Đồ ngốc, lời này đừng nói trước mặt Tạ Trường Tuế." Chu Vân Châu mỉm cười búng nhẹ vào trán cô. Chỉ ều, vị đắng chát trong nụ cười này, chỉ cảm nhận được.

" gì mà kh thể nói chứ. Em tin , cũng tin , hai việc này kh hề xung đột." Dư Xác kh cho là vậy. Thế giới của cô đơn giản, đã tin ai là sẽ mãi mãi tin tưởng, còn kh tin thì khó được lòng tin của cô. Cô một trái tim chân thành, thể cảm nhận được mọi thiện và ác. Chu Vân Châu kh ác ý với cô, cô thể cảm nhận được rõ ràng.

Thật ngốc. Chu Vân Châu lắc đầu, sợ làm phiền cô nghỉ ngơi nên kh ở lại lâu, đợi cô ăn xong bữa sáng rời .

Lúc bước ra từ thang máy, tình cờ chạm mặt Tạ Trường Tuế. Đối phương coi như kh th , Chu Vân Châu liền chặn ta lại: "Trò chuyện chút kh?"

Năm phút sau.

Tạ Trường Tuế châm một ếu thuốc, rít một hơi nhả khói: "Nói ."

" biết đang ều tra và Cố Phi Dã. Cho một lời khuyên, dừng lại ở đây thôi." Chu Vân Châu nói.

Tạ Trường Tuế khẽ hừ lạnh: "Nếu nói kh thì ?"

Ánh mắt Chu Vân Châu nheo lại, lộ vẻ hung ác: "Vậy thì kh ai thể đảm bảo an toàn tính mạng cho Tạ tổng đâu."

"Đe dọa ?" Tạ Trường Tuế lạnh lùng cười một tiếng: " kh diễn tiếp ? Trước mặt Dư Xác chẳng diễn thuần khiết lương thiện ."

Chu Vân Châu cũng cười lạnh, để lại một câu: "Mạng là của , mất thì đừng trách kh nhắc trước" bỏ .

theo bóng lưng ta, Tạ Trường Tuế hút hết ếu thuốc, rút ện thoại ra gọi cho Cố Trạch Dã: "Chu Vân Châu và Cố Phi Dã cứ để tra, đừng nhúng tay vào nữa."

" chuyện gì vậy?" Cố Trạch Dã vừa nghe đã biết ềm chẳng lành.

"Vừa gặp Chu Vân Châu, ta đe dọa . đừng can dự vào nữa, ai tra cũng vậy thôi." Tạ Trường Tuế nói. sợ Cố Trạch Dã và Tô Diệp vì chuyện này mà rơi vào hiểm cảnh, hai họ khó khăn lắm mới làm hòa được với nhau.

"Nói nhảm cái gì thế." Cố Trạch Dã mắng: "Lẽ nào lại sợ bọn chúng chắc? Cố Phi Dã để lại cho cả đầy sẹo, mối thù này nhất định tự tay báo."

chưa bao giờ từ bỏ việc ều tra những chuyện trước đây, cuối cùng cũng tra ra được kẻ đứng sau Trần Hinh chính là Cố Phi Dã – hiện chính là Phi ca. Sau khi bị phá sản và th lý tài sản, Cố Phi Dã đã Đ Nam Á, thay đổi d tính ở đó. Chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi đã trở thành Phi ca mà ai trong giới cũng nể mặt ba phần, trong tay toàn là những sản nghiệp bất chính. Chu Vân Châu hợp tác với ta thì thể làm ra chuyện gì trong sạch được chứ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...