Sở Tổng, Phu Nhân Lại Đến Cục Dân Chính Đề Đơn Ly Hôn
Chương 81: Lần Đầu Tiên Cũng Là Lần Cuối Cùng
" đừng mà bảo là kh uống nhé, tớ tiêm t.h.u.ố.c trợ tim cho trước đây: Bác sĩ Đường đang giận đ, cứ chuẩn bị tinh thần mà ăn mắng . vừa bị bệnh viện gọi hội chẩn gấp , đợi quay lại thì mới đến lượt bị giáo huấn." Tô Diệp cẩn thận cất túi t.h.u.ố.c vào tủ lạnh nhỏ.
Gương mặt Lạc Khê càng xị xuống t.h.ả.m hại hơn.
Tô Diệp bóp nhẹ má cô, hỏi: "Tớ vừa th Sở Kinh Tây ra ngoài , ta nói gì với về tiến triển vụ án kh? Đã tìm ra hung thủ hạ t.h.u.ố.c chưa?"
Lạc Khê liền kể lại những m mối mà cảnh sát vừa tra được.
"Họ lý do gì để hại chứ?" Tô Diệp đưa ra phân tích: "Cho dù ban đầu muốn báo thù, nhưng Sở Kinh Tây đã đồng ý tha cho nhà họ Trần , họ đã đường sống, việc gì báo thù nữa?"
"Cho nên chắc c là kẻ đang mượn đao g.i.ế.c ." Lạc Khê nói.
Tô Diệp lập tức nghi ngờ: "Liệu là Mạnh Như Tuyết kh? Chẳng Trần Tây là cái đuôi nhỏ của cô ta ?"
"Ai mà biết được." Lạc Khê cũng kh tiện nói rằng nhà họ Ninh cũng diện nghi vấn, chỉ đành nói mập mờ một câu.
"Chắc c là cô ta , cái đồ đàn bà độc ác, tớ sẽ vẽ vòng tròn nguyền rủa cô ta tuyệt t.ử tuyệt tôn." Tô Diệp hằn học nói.
Lạc Khê: ... Vậy thì lẽ làm thất vọng , Mạnh Như Tuyết đã m.a.n.g t.h.a.i đ.
Đang nói chuyện thì ện thoại Tô Diệp vang lên, huấn luyện viên gọi cô về tập luyện. Tô Diệp định xin nghỉ thì Lạc Khê vội xua tay, dùng khẩu hình bảo cô rằng đã chăm sóc. Tô Diệp đành nuốt lời xin nghỉ vào trong, bảo sẽ qua ngay.
"Cái tên đại thiếu gia Sở Kinh Tây đó liệu chăm sóc tốt cho kh đây?" Cúp ện thoại, Tô Diệp đầy vẻ nghi hoặc.
Lạc Khê nói: "Tớ gãy tay gãy chân đâu, vả lại chẳng còn Th . mau làm việc của ."
Sau khi Tô Diệp , Lạc Khê rơi vào trầm tư. Cô suy nghĩ xem Sở Kinh Tây thực sự đang diễn kịch với cô, hay là thực sự kh hề sắp xếp bảo vệ.
Rè rè rè...
Tiếng rung đột ngột của ện thoại cắt ngang dòng suy nghĩ. Lạc Khê theo bản năng cầm ện thoại của lên, nhưng nhận ra kh . Cô tìm một hồi mới th ện thoại của Sở Kinh Tây nằm dưới chăn. lẽ vừa gọi ện xong thì ném lên giường, lúc nãy Tô Diệp dọn dẹp lại chăn màn nên nó bị vùi ở dưới.
Màn hình hiện lên một dãy số lạ, kh tên d bạ. Lạc Khê kh nghe, để nó tự tắt. Tuy nhiên đối phương ngay lập tức gọi lại lần nữa, vẻ như chuyện gấp. Lần này, Lạc Khê bắt máy hộ.
" Kinh, đàn bà này cứ kêu đau bụng suốt, cũng kh biết là thật hay giả nữa. cần đưa cô ta đến bệnh viện kh? Ngộ nhỡ đứa bé trong bụng chuyện gì thật, nhà họ Ninh chẳng sẽ liều c.h.ế.t báo thù ."
Tim Lạc Khê hẫng một nhịp: " đàn bà nào? Đứa bé nào?"
Đối phương nghe th giọng nữ thì giật cúp máy ngay lập tức. Lạc Khê gọi lại nhưng bên kia kh bắt máy. Cô nh chóng soạn một tin n gửi , cảnh cáo đối phương kh được đụng vào phụ nữ thai.
Sau đó cô lập tức rà soát lại những phụ nữ của nhà họ Ninh, và khóa chặt mục tiêu vào vợ kế của Ninh Chí Viễn. Nửa năm trước Ninh Chí Viễn mới cưới một cô vợ nhỏ xấp xỉ tuổi con gái , cô nghe cô Sở nói cô ta đã m.a.n.g t.h.a.i khi kết hôn, tính thời gian thì chắc cũng được bảy tháng .
Đối phó với một phụ nữ mang thai, Sở Kinh Tây rốt cuộc đang nghĩ cái gì vậy?
Sở Kinh Tây xách trà sữa quay lại thì th Lạc Khê đang cau mày chặt chẽ, tưởng cô đau ở đâu: " thế?"
Lạc Khê ngước mắt bằng ánh mắt đầy giận dữ: "Tại lại đối phó với Ninh tiểu phu nhân? kh biết cô đang m.a.n.g t.h.a.i ? Sở Kinh Tây, từ bao giờ lại trở nên tàn nhẫn như vậy?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/so-tong-phu-nhan-lai-den-cuc-dan-chinh-de-don-ly-hon/chuong-81-lan-dau-tien-cung-la-lan-cuoi-cung.html.]
Sở Kinh Tây nghe vậy liền biết cô đã nghe ện thoại của , thản nhiên thừa nhận: " chỉ bảo 'mời' cô ta làm khách thôi. chưa làm gì cô ta cả, ít nhất là trước khi nhà họ Ninh rửa sạch nghi can, sẽ kh động vào cô ta."
" bắt c cô , ều đó khác gì với việc động vào chứ? Phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i bị hoảng sợ dễ dẫn đến sảy thai, đừng bảo kh chút kiến thức cơ bản này." Lạc Khê kh chấp nhận lý do đó.
"Cô ta tháng lớn , kh dễ sảy t.h.a.i thế đâu." Sở Kinh Tây lạnh lùng đáp.
Lạc Khê th như đang đàn gảy tai trâu, tức giận ra lệnh: " mau thả ngay cho ."
Sở Kinh Tây vẫn giữ nguyên thái độ: "Xác định được t.h.u.ố.c kh do nhà họ Ninh hạ, tự khắc sẽ thả ."
Lạc Khê lạnh cả lòng. Cô nghi ngờ Sở Kinh Tây vì kh bắt được thóp của nhà họ Ninh nên mới bắt c Ninh tiểu phu nhân để ép họ nhận tội. Đó là một sinh linh nhỏ bé đ!
Lương tâm của một thầy t.h.u.ố.c kh cho phép cô tàn nhẫn như vậy. Lạc Khê nhắm mắt lại, hỏi lần cuối: " thả kh?"
"Kh thả."
Giây tiếp theo, Lạc Khê chộp l con d.a.o gọt hoa quả kề lên cổ : "Đừng động đậy! Sở Kinh Tây, nếu kh thả , sẽ tự kết liễu trước."
Cô đang đ.á.n.h cược. Cược rằng vẫn còn giá trị với , cược rằng kh nỡ để cô c.h.ế.t.
"Vì một kh liên quan mà em dám đem cái c.h.ế.t ra uy h.i.ế.p ?" Mặt Sở Kinh Tây đen kịt lại.
"Kh mạng nào là kh liên quan cả, huống hồ là một sinh linh nhỏ bé. Sở Kinh Tây, kh hy vọng sau này khi đạt được tâm nguyện, đôi tay lại v m.á.u của những vô tội. Phật dạy nhân quả báo ứng, cứ coi như đang tích đức cho con cái sau này kh được ?" Lạc Khê khuyên nhủ.
Kh biết câu nói nào đã chạm đúng vào t.ử huyệt trong lòng , khiến đôi môi đang mím chặt của Sở Kinh Tây giãn ra.
"Được, em bỏ d.a.o xuống , thả ."
Sở Kinh Tây làm theo lời cô, gọi ện dặn dò: "Thả ."
Sau đó ném ện thoại lên giường, đột ngột như một tia chớp chộp l cổ tay Lạc Khê, chỉ dùng một chút lực đã khiến năm ngón tay cô nới lỏng. Con d.a.o rơi xuống giường, Lạc Khê rên rỉ: "Đau..."
"Em cũng biết đau à?" Sở Kinh Tây nhặt con d.a.o lên, kề lại vào cổ cô, gằn giọng: "Lúc nãy chẳng giỏi giang lắm ? Lạc Khê, bao nhiêu gan dạ của em đều dùng để đối phó với hết . Đây là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng. Em nhớ cho kỹ, kh mạng của ai đáng để em dùng mạng ra đ.á.n.h đổi cả, nghe rõ chưa?"
Lạc Khê đứng im kh dám nhúc nhích, hỏi: "Vậy mạng của thì ?"
"Mạng của cũng kh được." Sở Kinh Tây nói: "Nếu sau này ai bắt em đổi mạng l mạng , em hãy chạy càng xa càng tốt."
"Đây là chính miệng nói đ nhé." Lạc Khê đáp.
Sở Kinh Tây: "Ừ, nói."
Lạc Khê xuống lưỡi dao: "Vậy... thể bỏ d.a.o xuống được chưa?" Dao ở trong tay khác, sợ thật sự đ.
Sở Kinh Tây hừ một tiếng, đang định bỏ d.a.o xuống thì Đường Kh Th bước vào. th cảnh tượng này, tim như vọt lên tận cổ họng: "Sở Kinh Tây, làm cái gì thế!"
Sở Kinh Tây: ... nói đây là hiểu lầm thì tin kh?
" Th cứu em với!" Lạc Khê chỉ sợ Đường Kh Th kh hiểu lầm, còn cố tình gào lên một tiếng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.