Sống Chung Với Bạn Của Anh Trai
Chương 5:
Buổi chiều, Triệu Cẩn Ngôn đến cửa tiệm, Tô Đồng kh theo mà hẹn bạn thân xem phim. Trước khi vào rạp, hai dạo trung tâm thương mại xem quần áo. Ở khu phía Nam, Tô Đồng trúng một chiếc áo sơ mi màu x nhạt.
"Tr cũng chẳng gì đặc biệt." Điền Mộc chiếc áo hồi lâu mà vẫn kh th ểm gì nổi bật.
" kh hiểu đâu."
Điền Mộc cười tinh quái, sau đó huých nhẹ vào vai , hỏi với vẻ ám :
[Bản edit thuộc về page Cung Th Vũ. Đứa nào reup đứa đó ẻ chảy suốt đời 凸(`0´)凸]
"Mua cho ai vậy? trai ? Hay là trai họ Triệu kia?"
Tô Đồng nghiêng đầu, mắt mở to, thần bí nói: "Bí mật."
Nói xong liền gọi nhân viên bán hàng, l một cái áo mới.
" kh nói thì tớ cũng đoán ra." Ra khỏi cửa hàng, Điền Mộc vẻ mặt đắc ý.
Tô Đồng cười nhạt: "Tớ cứ kh nói đ."
"Đồ keo kiệt." Điền Mộc hừ một tiếng, ghé lại gần hỏi: "Đồng Đồng, khi nào cho tớ qua nhà Triệu Cẩn Ngôn chơi vậy? Giờ tớ tò mò về ta muốn chếc."
Tô Đồng kéo khóa ba lô lại: "Giờ chưa được, đợi thêm đã."
"Hả? Đợi nữa á? Đợi nữa thì trai về còn gì."
Hai vừa đùa giỡn vừa đến rạp chiếu phim, mãi đến tối mới ai về nhà n.
Tô Đồng về đến nhà, Triệu Cẩn Ngôn vẫn chưa về. Tô Đồng l chiếc áo sơ mi đã được đóng gói cẩn thận ra khỏi ba lô, ngồi ở cuối giường lâu. Sau đó đứng dậy bước vào phòng tắm. Lúc bước ra, nửa thân trên chỉ mặc một chiếc áo thun trắng rộng, còn nửa thân dưới kh mặc quần ngủ, chiếc quần lót trắng thấp thoáng ẩn hiện.
cầm chiếc quần ngủ bị ướt chạy nh sang phòng giặt, ném vào máy, đem đồ đã giặt ra phơi, xong mới ra.
Triệu Cẩn Ngôn đã về, đang tìm trong phòng, kh ngờ lại từ phòng giặt bước ra.
" Cẩn Ngôn." Tô Đồng gọi.
"Em…" Triệu Cẩn Ngôn để ý mái tóc ướt của , "Gội đầu xong kh s khô? Trong phòng đang bật ều hòa, như vậy dễ bị cảm đ."
"Lúc gội đầu em lỡ làm ướt quần, vội đem giặt nên chưa kịp s tóc."
nói như vậy, Triệu Cẩn Ngôn mới xuống nửa thân dưới của . Vạt áo thun vừa tới bắp đùi, từ góc độ của sang, kh th được quần lót. Nhưng như vậy cũng đủ để tưởng tượng ra phong cảnh nơi đó. Mày lập tức nhíu lại, ngay cả ánh mắt cũng trở nên ngưng trọng.
Tô Đồng đã 18 tuổi, kh còn nhỏ nữa, đáng ra nên biết giữ ý một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/song-chung-voi-ban-cua--trai/chuong-5.html.]
Nhưng em mặc như vậy, dường như cũng đủ lý do.
Triệu Cẩn Ngôn kh rõ rốt cuộc suy đoán nào mới là đúng.
“Em thay ngay đây.” Tô Đồng chạy chậm vào phòng ngủ phụ, tiếng đóng cửa lớn, Triệu Cẩn Ngôn chỉ cảm th màng nhĩ đau nhói.
luống cuống kiếm bao t.h.u.ố.c, ngậm một ếu vào miệng, tìm bật lửa châm lên, rít mạnh hai hơi để dằn xuống xúc động.
Khi Tô Đồng lần nữa ra, nửa thân dưới đã mặc một chiếc quần dài, tóc cũng đã khô. cầm áo sơ mi, gõ cửa phòng ngủ chính.
Triệu Cẩn Ngôn ra mở cửa hơi chậm. Cửa vừa mở, Tô Đồng đưa áo sơ mi tới: " Cẩn Ngôn, cho ."
Giữa l mày Triệu Cẩn Ngôn vẫn còn vương lại sự bực bội chưa tan, nhưng vẫn nhận l chiếc hộp, khó hiểu hỏi: "Ý gì đây?"
" em nói cảm ơn đã chăm sóc em. ở quê kh cách nào trực tiếp bày tỏ lòng biết ơn với , nên bảo em tự nghĩ cách thể hiện một chút. Em cũng kh biết thích gì, nên tự ý mua một chiếc áo sơ mi, hy vọng sẽ thích."
Đoạn lời này, Tô Đồng đã lẩm nhẩm trong lòng nhiều lần, nên khi đứng trước mặt Triệu Cẩn Ngôn nói ra cũng kh bị vấp.
Triệu Cẩn Ngôn , biểu cảm của Tô Đồng kh gì kỳ lạ, thậm chí ánh mắt cũng trong trẻo.
" vậy?" Tô Đồng giơ tay gãi gãi mặt, "Trên mặt em… gì à?"
Triệu Cẩn Ngôn mím môi, "Kh gì. Cảm ơn. thích."
Trong mắt Tô Đồng ánh lên ý cười, đồng t.ử Triệu Cẩn Ngôn khẽ co lại, ánh mắt thiếu niên khiến ta dễ nảy sinh suy nghĩ lung tung.
" Cẩn Ngôn, cảm ơn ." Tô Đồng chân thành nói.
"Em kh đã bày tỏ ? Đừng nói cảm ơn nữa." Triệu Cẩn Ngôn giơ tay lên, định đặt lên đầu , nhưng giữa chừng kịp thời thu lại, mỉm cười nói: "Nghỉ ngơi , thời gian cũng kh còn sớm nữa."
Tô Đồng ngoan ngoãn gật đầu, " Cẩn Ngôn, ngủ ngon. Em đây."
dứt khoát rời , Triệu Cẩn Ngôn đứng ở cửa, thần sắc khó đoán.
Hôm nay Tô Đồng cùng Điền Mộc và vài bạn học khác trong lớp hẹn nhau KTV hát. Tô Đồng cố ý từ chối cùng Triệu Cẩn Ngôn đến cửa tiệm, buổi chiều đã từ sớm để đến chỗ hẹn.
Âm nhạc ầm ĩ như muốn rung chuyển cả phòng riêng, trên hai chiếc bàn bày đầy bia và trái cây. Tô Đồng và Điền Mộc kh chơi xúc xắc, ngồi một bên nói chuyện, sau đó mỗi uống cạn một chai.
Tô Đồng chỉ cảm th mặt nóng bừng, đầu óc cũng chút choáng váng. Tình trạng của Điền Mộc tốt hơn nhiều, liền l ện thoại từ trong túi ra, gửi tin n cho Triệu Cẩn Ngôn.
Triệu Cẩn Ngôn đến nh. Điền Mộc dìu Tô Đồng ra khỏi phòng riêng, gặp ở sảnh ngoài. Thật ra cũng kh quen Triệu Cẩn Ngôn, là Triệu Cẩn Ngôn chủ động lên tiếng nói là Triệu Cẩn Ngôn, đến đón Tô Đồng.
Điền Mộc thầm cảm thán đàn này thật đẹp trai, lập tức giao Tô Đồng vào lòng : "Làm phiền chú Triệu ."
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.