Sống Chung Với Người Yêu Cũ
Chương 6:
Nửa đêm, ngủ kh yên giấc.
Bóng dáng Trần Cảnh Nhượng cứ lặp lặp lại trong giấc mơ của .
mơ th Trần Cảnh Nhượng thời trung học bị một đám c khai chế giễu là con ngoài giá thú, mơ th thời Đại học khi đề nghị chia tay, im lặng đứng đó, đôi mắt đỏ hoe hỏi thể đừng chia tay kh.
Đột nhiên tỉnh dậy, lại phát hiện đang khóc là chính .
lau nước mắt, trần nhà trắng toát mà đầu óc như một mớ hỗn độn.
Trằn trọc trên giường mãi mà vẫn kh tài nào ngủ được.
Thế là đành với mái tóc rối bời định ra phòng khách l cốc nước.
Ai ngờ vừa đẩy cửa ra đã th Trần Cảnh Nhượng đang đứng ở phòng khách.
Dưới ánh trăng mờ ảo, cũng như , với mái tóc bù xù.
“Muốn uống nước à?”
đưa cốc nước trong tay đến trước mặt theo thói quen.
Giọng khàn khàn bất thường, ngẩng đầu lên mới phát hiện trên mặt vẻ hồng hào kh bình thường.
“Trần Cảnh Nhượng, sờ một chút.”
đàn trong đêm tối cứng đờ một giây, cúi đầu , trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.
“Được, em muốn sờ chỗ nào?”
đen mặt…
Quay , “tách” một tiếng bật đèn lên.
“Cúi đầu xuống, sờ trán một chút.”
Dái tai hơi ửng đỏ, ngoan ngoãn ngồi xuống ghế sofa.
đưa tay sờ vào, nóng đến đáng sợ.
“Trần Cảnh Nhượng, sốt , biết kh?”
lập tức tìm nhiệt kế và thuốc hạ sốt, trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh nửa bên vai ướt sũng tối qua.
Thật là.
Đã taxi đón thì thôi , lại còn kh biết mang theo hai cái ô nữa.
Sau một hồi loay hoay thì đã gần bốn giờ sáng.
“Thôi được , ngủ ngon , gì kh khỏe thì gọi .”
vừa định quay , lại bị nắm l cổ tay.
ngẩng đầu : “ thể ở bên một lát kh? Chỉ một chút thôi cũng được.”
Lúc này mới rõ trong mắt vài tia m.á.u đỏ. Cuối cùng, vẫn mềm lòng. Trong đêm tối, chỉ còn lại tiếng hít thở dồn dập.
Lâu sau, , mở miệng: “Em thể ôm một lát kh? Chỉ một chút thôi.”
Trần Cảnh Nhượng luôn như vậy, sau khi uống rượu thì thích làm nũng, khi bị ốm cũng thích làm nũng.
Lần này, lâu.
“Trần Cảnh Nhượng, kh trách ?”
“Ngày xưa đã nhận một triệu tệ mà bố đưa cho .”
cười khẽ, ngước mắt .
“ biết em muốn hoàn toàn hết hy vọng dứt khoát rời xa em.”
“Chuyện năm đó chúng ta đều nỗi khổ riêng, kh trách em.”
Lời nói khiến im lặng một lát.
Ngày xưa, khi bố Trần Cảnh Nhượng tìm đến , đã bệnh nặng.
Ông với sắc mặt tái nhợt, giọng ệu mang theo một tia cầu xin.
“ bệnh nặng, sau này kh còn cách nào bảo vệ nó nữa .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Nó kh chịu ra nước ngoài, nhưng sau khi , nhà họ Trần sẽ kh ai còn dung thứ cho nó.”
“ đã sắp xếp mọi thứ cho nó ở nước ngoài , đối với mẹ nó, kh là yêu đủ tư cách, đối với nó, cũng kh là một cha đủ tư cách. Đây đã là ều cuối cùng thể làm cho nó.”
Lúc đó, tuy còn trẻ, nhưng cũng hiểu rõ, kh dám đánh cược, đánh cược vì tình yêu n nổi của tuổi trẻ mà từ bỏ tất cả. Nhiều năm sau liệu cam tâm tình nguyện, kh một chút oán than.
Thế là kh từ chối, đó là cách giải quyết tốt nhất mà thể nghĩ ra.
Lúc này, hoảng loạn thẳng vào mắt .
đứng dậy, vén những sợi tóc lòa xòa của ra sau tai, giọng nói khẽ khàng và khàn đặc.
“Chúc Kim Hảo, kh để tâm những chuyện đó, chỉ để tâm những năm qua em nhớ kh?”
“Hay nói cách khác.” nắm l tay , đặt lên n.g.ự.c : “Trong lòng em còn kh?”
“Cảm nhận được kh? Dù bao lâu nữa, tim vẫn luôn đập nh vì em.”
Sáng hôm sau, khi Trần Cảnh Nhượng tỉnh dậy, đang luống cuống thu dọn hành lý với quầng thâm mắt to đùng.
hành lý trong tay , đứng đờ ra đó, mãi kh nói gì.
“Em đâu? Chúc Kim Hảo, đây là nhà em, nếu chuyển thì cũng là chuyển. Trong thời gian này đã làm phiền em , lát nữa sẽ thu dọn hành lý .”
Giọng còn hơi khàn vì vừa ngủ dậy, trong mắt kh giấu nổi vẻ buồn bã.
chằm chằm vào mặt , kh hiểu lại th hơi buồn cười.
“ tiền kh? Chuyển định ở đâu? Hay là đã tìm được nhà sẵn ?”
Ba câu hỏi liên tiếp của khiến hoàn toàn im bặt.
vẫy tay ra hiệu cho cúi xuống. theo bản năng cúi đầu, trán cọ vào tay , đã hạ sốt .
“Trần Cảnh Nhượng, chỉ còn một ngày nữa là thi c chức , đang chuẩn bị hành lý để thi đây. Hai ngày này ở nhà nhớ giặt quần áo, lau nhà, làm chăm chỉ nhé…”
Nói được nửa chừng thì nghe th Trần Cảnh Nhượng khẽ cười một tiếng, nói: “Được, sẽ làm.”
Quả nhiên, phụ nữ chúng ta tiền nhà thì nên nuôi một “bảo mẫu” đẹp trai như thế này.
Kỳ thi kết thúc, vừa đẩy cửa nhà ra thì đã th Trần Cảnh Nhượng đang mặc tạp dề, bận rộn trong bếp.
Khoảnh khắc th về, mắt sáng bừng lên, lập tức rửa tay, l dép trong nhà từ tủ giày ra cho , thậm chí còn chuẩn bị quỳ một gối để thay giày cho nữa.
bị cái dáng vẻ chồng đó của làm cho hơi khó chịu.
Đặc biệt là khi những ngón tay thon dài của lướt qua mắt cá chân , lập tức hoảng hốt giữ l đôi tay đang định cởi giày đó.
Chủ yếu là sáng nay, lúc tỉnh dậy ở khách sạn, phát hiện tất của bị rách một lỗ.
Lúc đó vội vàng thi, cũng kh để ý lắm.
May mà lúc này đột nhiên nhớ ra chuyện đó.
“ tự làm, tự làm, xào rau trước .”
…
Nửa tiếng sau, hai chúng ngồi trước bàn ăn.
chợt nhớ ra một chuyện, ngẩng đầu hỏi : “Lần họp lớp cấp ba này kh?”
Hôm qua, vừa đến khách sạn thì đã nhận được tin n họp lớp trong nhóm lớp.
Ban đầu kh định , nhưng Kiều Ân Bảo cứ cứng đầu nài nỉ mãi.
“Kim Hảo, kh tò mò chút nào về cuộc sống hiện tại của các bạn trong lớp ? Họp lớp đ, cơ hội tốt biết bao để hóng hớt.”
bị cô làm phiền đến mức đau đầu, sợ sáng hôm sau đến phòng thi lại chẳng biết làm bài thi kiến thức chung, thế là đành đồng ý.
Trần Cảnh Nhượng liếc tin n trong ện thoại , bình tĩnh mở lời.
“ kh trong nhóm đó.”
Tay đang cầm đũa khựng lại.
Chết tiệt, quên mất hồi cấp ba Trần Cảnh Nhượng gần như kh bạn thân.
vừa định an ủi thì đã gắp sườn vào bát : “ kh đâu, ngày mai đến đón em là được .”
Đôi mắt đen láy của Trần Cảnh Nhượng thẳng vào mắt .
gật đầu, kh thể từ chối.
Chưa có bình luận nào cho chương này.