Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 1001:
Tiêu Dương cầm ly whisky ngồi đối diện, những viên đá trong ly thủy tinh trong suốt khẽ va vào nhau, phát ra tiếng “nh đong” trong trẻo.
ngửa đầu uống một ngụm.
Rượu trôi qua cổ họng mang theo vị cay nóng như lửa đốt, xuôi theo thực quản ấm dần xuống dạ dày, nhưng lại chẳng thể kìm nén được nỗi bực bội vô cớ trong lòng.
Với ều kiện hiện tại của Tiêu Dương, muốn bạn gái thật sự kh hề khó.
Những cô gái trong giới muốn ở bên thể xếp hàng dài từ Phúc Điền ở Bành Thành đến Tsim Sha Tsui.
Nhưng khoảng trống mà Hoàng Hi Dung để lại khi rời , và lỗ hổng xuất hiện sau khi Châu Dĩnh biến mất, hợp lại thành một hố đen kh thể lấp đầy, bất cứ ai đến gần cũng kh thể lấp được.
Mạch Mạch, cô gái cùng bạn gái Trịnh Hạo, kh biết từ lúc nào đã lặng lẽ xích lại gần Tiêu Dương.
Mùi nước hoa trên cô ta nồng, hòa lẫn với hơi rượu bay tới. Ngón tay cô ta khẽ lướt qua chiếc đồng hồ Patek Philippe trên cổ tay Tiêu Dương, những đầu ngón tay lạnh buốt vô tình hay cố ý chạm vào da , giọng ệu mang theo vẻ nũng nịu chủ đích:
“Ối! Chiếc đồng hồ này đẹp thật đ, còn lấp lánh hơn cả mẫu em từng th trên tạp chí nữa.”
“Em là Mạch Mạch, gọi là gì ạ?”
Tiêu Dương nghiêng đầu cô ta một cái, trên mặt kh biểu cảm gì, chỉ nhếch mép cười nhẹ.
giơ tay tháo dây đồng hồ, cởi chiếc đồng hồ trị giá bảy con số ra, tiện tay ném cho Hà Tiểu Ba đang cười ngây ngô trước màn hình ện thoại.
“Cái đồng hồ này là mượn của nó.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“ kh đủ tiền mua.”
Giọng Tiêu Dương bình thản, kh nghe ra chút cảm xúc nào.
Hà Tiểu Ba bị chiếc đồng hồ đột nhiên ném tới làm cho giật , vội vàng luống cuống chụp l. Ban đầu ta còn ngơ ngác giơ đồng hồ lên , đợi đến khi bắt gặp ánh mắt ra hiệu của Tiêu Dương, liền lập tức hiểu ra.
Quả kh hổ d là bạn thân lớn lên từ bé, Hà Tiểu Ba nh nhẹn đeo đồng hồ vào cổ tay, còn cố tình giơ lên lắc lắc, hất cằm về phía Mạch Mạch:
“Th , chiếc đồng hồ mới mua của cũng được đ chứ?”
Tiêu Dương phối hợp giơ ngón cái lên, giọng ệu trêu chọc: “Tuyệt vời, vừa khiêm tốn lại vừa sang trọng.”
Nụ cười trên mặt Mạch Mạch cứng lại, ánh mắt cô ta lướt qua chiếc đồng hồ trên cổ tay Hà Tiểu Ba và gương mặt Tiêu Dương hai vòng, cuối cùng cũng hiểu ra ai mới là thật sự đáng để bám víu.
Cô ta vén những sợi tóc mai ra sau tai, chỉnh lại cổ áo váy hai dây, sau đó cầm ly rượu từ từ tiến lại gần Hà Tiểu Ba, cố gắng tìm chuyện để nói:
“ mắt thật đ, chiếc đồng hồ này hợp với .”
“Em là Mạch Mạch, gọi là gì ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-1001.html.]
Chỉ ều cô ta kh để ý, kh chỉ Tiêu Dương kh hứng thú với chiêu trò đó của cô ta, mà ánh mắt Hà Tiểu Ba dán chặt vào màn hình ện thoại cũng kh hề dành cho cô ta dù chỉ nửa phần, chỉ ậm ừ một tiếng cho lệ.
“Mạch Mạch à… cứ gọi là Tiểu Ba được .”
“Tiểu Ba, tên hay thật đ, nhưng nghe vẻ hơi xa cách. Hay là… từ nay em gọi là Ba Ba nhé, nghe sẽ thân mật hơn…”
Ba Ba…
M kiếp.
Khóe miệng Hà Tiểu Ba giật giật, lười biếng kh thèm để ý đến cô ta, ngón tay tiếp tục gõ liên tục trên màn hình.
Mạch Mạch vẫn kh bu tha, nói kh ngừng.
Hà Tiểu Ba dứt khoát nói thẳng: “ kh hứng thú với loại hình 2A cấp thấp!”
Đột nhiên.
Hà Tiểu Ba trợn mắt, bật mạnh khỏi ghế, động tác nh đến mức suýt làm đổ ly rượu trên bàn.
ta cúi xuống vỗ vỗ những nếp nhăn trên vạt áo T-shirt, thuận tay vuốt vuốt tóc, hào hứng nói: “ đón !”
Lời vừa dứt, ta đã lao như gió về phía lối vào.
Chưa đầy năm phút.
Hà Tiểu Ba đã dẫn một cô gái quay lại.
Cô gái buộc tóc đuôi ngựa cao, phần đuôi tóc khẽ đung đưa theo từng bước chân, để lộ vầng trán nhẵn nhụi và đôi mắt mày th tú.
Cô gái giày vải trắng, mép giày dính chút bụi nhưng tr vẫn sạch sẽ, trong tay cầm một chiếc túi vải nhỏ in hình hoạt hình đơn giản.
Khi đến cửa khu bàn ghế riêng, cô hơi khựng lại vì sự ồn ào bên trong. Lúc ngẩng đầu cười, cô để lộ hai chiếc răng khểnh nhỏ xinh, ánh mắt trong veo như suối khe núi, hoàn toàn lạc lõng giữa bầu kh khí trang ểm lòe loẹt, xa hoa trụy lạc xung qu.
Thế nhưng lại khiến đôi mắt Hà Tiểu Ba sáng rực như muôn ngàn vì lấp lánh.
Hà Tiểu Ba giống như Napoleon vừa giành chiến tg, ưỡn n.g.ự.c đến giữa khu bàn ghế riêng, g giọng ra hiệu mọi im lặng: “Mọi trật tự chút! Trật tự chút nào!”
“ xin trịnh trọng giới thiệu bạn gái của !”
Hà Tiểu Ba đưa tay ôm l vai cô gái, giọng ệu tự hào kh thể che giấu: “Kiều Tuyết Vy!”
lại hất cằm về phía mọi : “Mọi vỗ tay chào đón nào!”
“Vỗ tay nhiệt tình lên!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.