Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 120:
Sau khi cả hai thức dậy, Tiêu Dương vẫn kh chịu nổi việc dùng chung bàn chải đánh răng nên đã l một cái mới.
Tiêu Dương xuống bếp nấu mì, cả hai ngồi vào bàn ăn, Tiêu Dương nói:
"Lát nữa đến văn phòng Thủy Tinh, xong việc sẽ gọi cho em, em cứ ở đây trước."
Chu Dĩnh ăn một miếng mì: "Được thôi, chiều nay em sẽ bảo tài xế đưa chúng ta về Bằng Thành."
Tiêu Dương ăn xong liền lái chiếc Mercedes của nhà Chu Dĩnh đến văn phòng Thủy Tinh.
Tại văn phòng Thủy Tinh.
Tô Thi Vũ vẫn đang lập kế hoạch thương hiệu giai đoạn đầu, Tiêu Dương một vòng gọi Tô Thi Vũ vào văn phòng:
" vừa nói chuyện với Abdullah , sau này cô thể liên hệ trực tiếp với ."
Tô Thi Vũ gật đầu: "Được ạ, đúng lúc gần đây vài bản thiết kế mới muốn đưa cho xem."
Tiêu Dương chợt nhớ ra một chuyện: "À , nghĩ chúng ta thể đăng ký vài cửa hàng trên mạng Taotao để thử nghiệm trước."
Tô Thi Vũ: "Chuyện này cũng từng nghĩ đến, chỉ là gần đây c việc quá nhiều, cần sắp xếp lại, cứ từ từ thôi."
Nói chuyện xong với Tô Thi Vũ, Tiêu Dương ra ban c văn phòng.
Gọi ện cho Hoàng Hi Dung.
Tiêu Dương: " ? Vẫn ổn chứ?"
Hoàng Hi Dung dường như đang ở bên ngoài: "Bây giờ thì ổn , gần đây một tiệm sách, em đang mua vài tài liệu học thêm."
Tiêu Dương ừ một tiếng: "Được, khi nào rảnh sẽ đến Dương Thành tìm em."
Hoàng Hi Dung khẽ nói: "Đừng, cứ ở trường . À mà, bố mẹ kh ở đây, bây giờ đang ở đâu vậy?"
Tiêu Dương giờ đây nói dối cứ như thật: "Thì ở nhà chúng ta chứ đâu."
Tô Thi Vũ dường như việc muốn nói với Tiêu Dương, bèn gọi tên Tiêu Dương một tiếng.
Hoàng Hi Dung nghi hoặc: "Hình như gọi ?"
Tiêu Dương dùng ánh mắt ra hiệu Tô Thi Vũ đừng nói chuyện: "Tiếng TV thôi mà."
May mắn là Hoàng Hi Dung kh truy hỏi, hai nói chuyện thêm vài câu cúp máy.
Tô Thi Vũ đưa bản thiết kế gần đây cho Tiêu Dương: "May mà ở đây, kh thì lại gửi email cho . xem trước , nếu kh vấn đề gì sẽ gửi cho Abdullah."
Tiêu Dương xoay màn hình lại, ngửi th mùi hương thoang thoảng từ tóc Tô Thi Vũ, trấn tĩnh lại, mở bản thiết kế ra.
Tiêu Dương chỉ vào một chỗ: " th chỗ này cần sửa lại, ở đó tập tục tôn giáo riêng, chúng ta cần cố gắng tránh gây ra ảnh hưởng kh tốt."
Tô Thi Vũ gật đầu: "Được ạ, vậy sửa ngay bây giờ."
Tiêu Dương ở lại văn phòng cho đến chiều, khi nhận được ện thoại của Chu Dĩnh, mới nhớ ra cần về trường.
Chu Dĩnh trực tiếp bảo tài xế lái đến văn phòng Thủy Tinh, hai cùng về Bằng Thành.
Đến Bằng Thành đã gần bảy giờ, hai ngồi ở quán ăn vặt Sa Huyện trước cổng trường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-120.html.]
Tiêu Dương tùy tiện gọi vài món, bây giờ đói cồn cào, thứ gì ăn được thì ăn.
Chu Dĩnh nghịch ện thoại, lại một lần nữa th tin n trong máy:
[Vé concert của Kris sắp bán hết]
[Concert của Kris dự kiến sẽ ca khúc mới ra mắt]
Tiêu Dương gọi đồ xong, ngồi lại chỗ, th Chu Dĩnh vẻ thất thần.
" thế?"
Chu Dĩnh đặt ện thoại xuống, lắc đầu: "Kh gì ạ."
Điện thoại trong túi quần rung lên, màn hình hiển thị cuộc gọi đến từ Hồ Tuệ Quân, Tiêu Dương vẫy vẫy ện thoại.
"Hồ Tuệ Quân gọi, ra ngoài nghe ện thoại, tiện thể hút ếu thuốc."
Chu Dĩnh gật đầu.
Tiêu Dương bước ra khỏi quán ăn vặt Sa Huyện, châm một ếu thuốc, bắt máy:
Hồ Tuệ Quân: "Kh bảo liên hệ với ê-kíp quay quảng cáo c ích đó ?"
Tiêu Dương nhả ra một làn khói: "Đúng vậy, cô liên hệ được à?"
Hồ Tuệ Quân: "Ê-kíp quay đã liên hệ được ."
"Bên Quản Lạc Lạc, phụ trách bệnh viện thú cưng Lạc Lạc, cũng đã gọi ện nói chuyện với cô ."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
" muốn hỏi khi nào rảnh để hẹn họ nói chuyện một chút?"
Tiêu Dương nghĩ một lát: "Cũng kh gì đáng để nói chuyện nhiều, thứ Bảy này, cứ trực tiếp khai máy, cuối tuần vừa thời gian."
Hồ Tuệ Quân: "Được, vậy sẽ nói với họ, sáng thứ Bảy gặp nhau tại bệnh viện thú cưng Lạc Lạc."
Trong lúc Tiêu Dương đang nói chuyện ện thoại ở bên ngoài.
Điện thoại của Chu Dĩnh reo lên, Chu Dĩnh liếc Tiêu Dương, do dự bắt máy.
"Tiểu Dĩnh, vé concert của Kris mà lần trước em nói với , vẫn giữ cho em đó."
"Em biết bây giờ bao nhiêu đang tr nhau để được kh......"
"Em xem khi nào thì qua chỗ l vé? Hay mang đến trường cho em?"
kia lải nhải kh ngừng trong ện thoại, Chu Dĩnh th Tiêu Dương vứt tàn thuốc, dường như đã nói chuyện xong, liền vội vàng nói:
"Tùy cũng được, em cúp máy đây!"
Tiêu Dương cúp ện thoại, vào quán, th vẻ mặt Chu Dĩnh vẻ căng thẳng.
Tiêu Dương chằm chằm vào bát mì, nghi hoặc hỏi Chu Dĩnh: "Em kh cho gì vào bát đ chứ?"
"Hả?! Gì cơ?! Làm vậy được! Kh thể nào, tuyệt đối kh !"
Phản ứng của Chu Dĩnh càng khiến Tiêu Dương cảm th phỏng đoán của là đúng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.