Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 150:
Lưu Khải phát hiện ra Tiêu Dương, liền nở nụ cười gượng gạo với Tiêu Dương ở ngoài cửa, coi như chào hỏi.
Lưu Khải biết hôm đó là Tiêu Dương đã đứng ra ngăn cản Thi Gia Mộc tiếp tục bạo hành, còn giúp đưa ta lên xe cứu thương.
Ông bố Lưu Vĩ của ta chắc hẳn đang chờ phán quyết cuối cùng .
Thằng nhóc này cũng thật là số phận long đong...
Tiêu Dương và Lưu Khải ban đầu chút hiểu lầm nhỏ, nhưng sau khi nói rõ rằng kh tình cảm với Chung Mạn Ngọc, hai cũng kh còn hiềm khích gì.
Giữa hai cũng chưa từng giao tình sâu đậm, chỉ là quan hệ gật đầu chào hỏi.
Tiêu Dương cười gật đầu với Lưu Khải kh nói gì, vào văn phòng của Thầy Tiền để nhận “tái giáo dục”.
Lão Tiền nâng cốc giữ nhiệt lên, vẻ mặt buồn bã vì trò chẳng chịu phấn đấu:
“Mới khai giảng chưa được bao lâu, m đứa đã trốn học, đặc biệt là , Đoạn Hoành Bác, là lớp trưởng thì gương mẫu!”
M cúi đầu lắng nghe lão Tiền giáo huấn, kh hé răng nửa lời.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Thôi thôi, m lời nói đều là rắm chó cả, th các chẳng thèm nghe vào tai, cút về lớp , sau này kh được trốn học nữa!”
Thầy Tiền sốt ruột đuổi m về lớp.
Quay về lớp.
Chung Mạn Ngọc đang trò chuyện gì đó với Lâm Thiên Thiên ở chỗ ngồi.
Chung Mạn Ngọc quay đầu th bốn Tiêu Dương quay lại lớp, nói m câu với Lâm Thiên Thiên đến trước mặt Tiêu Dương:
“Tiêu Dương, ra đây một lát, chuyện muốn nói với .”
Tiêu Dương Chung Mạn Ngọc: “ với cô chuyện gì để nói à?”
Trịnh Hạo bên cạnh đang chằm chằm như hổ đói.
Những lời Trịnh Hạo nói lúc mới khai giảng vẫn còn văng vẳng bên tai.
Nó nói ai thích Chung Mạn Ngọc thì coi như em tương tàn.
Tiêu Dương kh dám em tương tàn đâu.
“Chu Dĩnh hôm qua đến lớp tìm , nhưng kh ở đây. Cô nhờ chuyển lời cho , muốn nghe kh?”
Đoạn Hoành Bác và Lôi Ân th chuyện này hình như liên quan đến tình cảm giữa Tiêu Dương và Chu Dĩnh.
Liền cười lắc đầu quay về chỗ ngồi.
Trịnh Hạo thì đầy vẻ tò mò.
Giả vờ ra ngoài cửa sổ lớp học, nhưng tai lại dựng đứng lên.
Tiêu Dương bất lực: “Thằng hai, cho chút thời gian và kh gian được kh?”
Chỉ cần kh
là chuyện tình cảm phức tạp giữa Chung Mạn Ngọc và Tiêu Dương là được.
Trịnh Hạo cười cợt một tiếng: “Được!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-150.html.]
Tiêu Dương bước ra khỏi lớp, Chung Mạn Ngọc:
“Sắp vào học , chuyện gì thì nói nh .”
“Rốt cuộc là chuyện gì, Chu Dĩnh kh thể nhờ cô chuyển lời cho được.”
Chung Mạn Ngọc mỉm cười: “Cô hôm qua đúng là đến tìm .”
“Vậy cũng kh thể lời nào th qua cô chuyển đạt được, cô kh nói thì đây.” Tiêu Dương đã mất kiên nhẫn.
Chung Mạn Ngọc bất mãn với thái độ thiếu kiên nhẫn của Tiêu Dương:
“Lưu Khải đã quay lại đúng kh?”
Tiêu Dương mở to mắt: “Thì ra cô biết à?”
Chung Mạn Ngọc: “Hôm qua đã n tin nói với .”
“Kh , rốt cuộc cô muốn nói gì với , ta đúng là đã quay lại, vừa nãy còn th ta ở tòa nhà văn phòng.”
Chung Mạn Ngọc nhẹ giọng nói: “Những thứ mua cho , muốn giúp trả lại cho .”
“Quần áo túi xách giày dép bình thường đều chưa từng mặc, mỹ phẩm đều để ở nhà chưa dùng bao giờ, giúp trả lại cho .”
“Hả?”
Tiêu Dương ngạc nhiên, thầm nghĩ, chuyện này tìm làm gì:
“Cô tự đưa cho ta kh được , tìm làm gì, với ta thân thiết lắm à?”
“Với lại, Chung Mạn Ngọc, cô vô duyên vô cớ muốn trả đồ cho ta là ý gì?”
Chung Mạn Ngọc hai chân đứng mũi chân chạm mũi chân: “Kh ý gì cả, đã nói rõ với là kh thích .”
Tiêu Dương lập tức cạn lời: “Kh thích ta, vậy mà cô còn để ta mua những thứ đó cho cô, cô kh là đang coi ta như ‘két tiền’ à.....”
Nói đến đây Tiêu Dương im bặt, Chung Mạn Ngọc kh để đàn mua đồ thì còn là cô ta ?
Cái này đã là nhẹ nhất .
Khoảng thời gian này hai gần như ít nói chuyện, Tiêu Dương còn tưởng cô ta và Lưu Khải vẫn tiếp tục qua lại.
Bây giờ cô ta chắc là đã biết nhà Lưu Khải xảy ra chuyện.
Đang vội vã vạch rõ r giới đ mà!
“Tiêu Dương, biết và Chu Dĩnh chắc c đã xảy ra vấn đề. muốn nói với là chúng ta thể quay về như xưa được kh?”
Chung Mạn Ngọc ngẩng đầu Tiêu Dương.
“Giống như hồi cấp ba đối xử với , chứ kh như bây giờ lúc nóng lúc lạnh......”
Tiêu Dương há hốc mồm, kh thể tin được:
“ lúc nào đối xử ‘nóng’ với cô hả, cô vấn đề gì à?”
Tiêu Dương thật sự coi thường Chung Mạn Ngọc đến cực ểm.
Mẹ kiếp, nhà Lưu Khải xảy ra chuyện, cô lại đến tìm đây.
Ông đây dù là chó động đực cũng kh tìm cô đâu!
Chưa có bình luận nào cho chương này.