Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 158:
Tiêu Dương cuối cùng cũng hiểu tại cô bé này lại lén lút gặp sau lưng Chu Dĩnh!
Mạc Phỉ ưỡn lồng n.g.ự.c nhỏ, kh đủ tự tin nhưng lại cố tỏ vẻ bình tĩnh, tr buồn cười.
Tiêu Dương th buồn cười trong lòng, nổi hứng trêu chọc:
“Phỉ Phỉ~ Em kh thể vì khác mà hy sinh hạnh phúc của được, yêu em, em yêu là chuyện của hai . Kh liên quan đến khác!”
“Phỉ Phỉ~ Em thực sự đã suy nghĩ kỹ chưa?”
“Phỉ Phỉ~ Em kh thể đưa ra lựa chọn sai lầm!”
Mạc Phỉ kh ngăn cản cách xưng hô của Tiêu Dương, cô cắn răng kiên định nói:
“ đã suy nghĩ kỹ ! Chu Dĩnh là bạn thân nhất của , kh thể làm cô buồn!”
“ sẽ kh hối hận về lựa chọn của !”
Tiêu Dương giả vờ đau khổ tột cùng, trong mắt đầy bi phẫn, khóe miệng khẽ run rẩy:
“Vậy nên em muốn vì bạn thân nhất của mà dâng cho khác ?”
“Em kh thể làm cô buồn, vậy thì thể khiến trái tim tan nát được à?”
Mạc Phỉ th sự đau khổ tột cùng trong mắt Tiêu Dương, trong lòng cảm th áy náy, cô cúi đầu kh dám thẳng vào Tiêu Dương:
“Tiêu.... Tiêu Dương..... xin lỗi...... chúng ta kh thể sai chồng sai!”
À?
Sai từ khi nào?
lại sai tiếp?
Tiêu Dương cố nhịn cười, trong mắt xen lẫn tình yêu và hận thù:
“Vậy ra, em muốn và Chu Dĩnh tái hợp đúng kh?”
Mạc Phỉ ngẩng đầu, l hết can đảm: “Đúng!”
“Ha ha, Mạc Phỉ, em thật nhẫn tâm! Được! Vậy sẽ chiều ý em.”
Tiêu Dương cố nén nước mắt trong khóe mắt, uể oải bu lơi, cô độc hất ếu thuốc, dứt khoát đứng dậy!
Trước khi tiêu sái bước ra khỏi vườn ngoài trời, bóng lưng cô độc và kiêu ngạo của quay lưng về phía Mạc Phỉ, lạnh lùng nói:
“À đúng . Cảm ơn em đã tác thành cho và Chu Dĩnh.”
Ngẩng đầu 45 độ lên bầu trời, nước mắt sẽ kh tự chủ mà rơi xuống khóe mắt!
Nói xong vội vàng chuồn , nếu kh sợ sẽ phá lên cười mất!
May mà đạo diễn Vương Đại kh ngừng nhắc nhở kỹ năng diễn xuất của khi quay quảng cáo c ích.
Lại còn đối thủ tốt như Tần Mộng Nghiên, nếu kh chắc c kh thể diễn xuất bùng nổ như vậy.
Lương Triều Vỹ diễn chắc cũng chỉ đến thế thôi.
Tiêu Dương cứ thế bỏ , Mạc Phỉ chạm vào ly cà phê còn ấm nóng, nhưng lòng bàn tay lại lạnh như băng.
Lời nói của như những mũi kim đ.â.m vào tim cô, còn chu đáo gọi thêm nước lọc vì sợ cô uống cà phê kh ngủ được.
Cô đã làm sai kh?
Th giọt nước mắt lăn dài ở khóe mắt Tiêu Dương, lòng Mạc Phỉ kh ngừng xao động.....
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-158.html.]
đàn đó thật thâm tình, thảo nào Chu Dĩnh lại c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt ta.....
--- Chương 96 Gương vỡ lại lành ---
Lúc này, chung tình số một Đại học Bằng Thành đã chạy về ký túc xá, vô tư chơi game với Trịnh Hạo.
Khoảng thời gian này bận túi bụi, hiếm khi thời gian rảnh, chơi game để thư giãn một chút.
Tiêu Dương vừa lướt chuột vừa hỏi Trịnh Hạo: “Lão Tam đâu ? M ngày nay vừa tan học là kh th đâu.”
Trịnh Hạo “hề” một tiếng: “Đi cua Lâm Thiên Thiên chứ đâu.”
Tiêu Dương tò mò: “Tiến triển thế nào ?”
Trịnh Hạo lắc đầu: “ tự hỏi , cũng kh biết, cả ngày thần thần bí bí.”
Lời nói với Mạc Phỉ hôm qua vẫn còn văng vẳng bên tai, quả thật, nên tìm Chu Dĩnh .
Chiều tan học, Tiêu Dương đã sớm đợi Chu Dĩnh ở cửa lớp học.
Mới m ngày kh gặp.
Chu Dĩnh th khuôn mặt quen thuộc của Tiêu Dương, lập tức kh thể kiềm chế được, nước mắt trào ra.
Kh màn đến ánh mắt của những khác trong lớp, cô chạy tới ôm chầm l Tiêu Dương.....
Hai ôm chặt l nhau.
Mạc Phỉ hai ôm nhau chặt cứng với ánh mắt phức tạp, Tiêu Dương – hôm qua còn nói những lời thâm tình với .
Trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.
Chính cô đã tự tay đẩy đàn này trở lại vòng tay bạn thân của !
Tiêu Dương ngửi mùi hương tóc của Chu Dĩnh, vừa vặn th vẻ mặt thất vọng của Mạc Phỉ.
th buồn cười trong lòng.
chớp mắt với Mạc Phỉ, còn dùng ngón tay làm hình trái tim!
Mạc Phỉ đỏ mặt đến tận mang tai, tim đập thình thịch, loạng choạng bước ra khỏi lớp!
Tiêu Dương kh thể nhịn được nữa, phá ra cười ha hả.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Chu Dĩnh mắt đỏ hoe, kh hiểu Tiêu Dương lại cười vô cớ:
“ đang trêu chọc em ?”
Tiêu Dương đương nhiên sẽ kh nói ra chuyện vừa , cười lắc đầu:
“Đi thôi! Cho em xem đồ chơi mới của !”
Hai đến bãi đậu xe, Chu Dĩnh th chiếc Mercedes G-Wagen màu trắng của Tiêu Dương.
Tiêu Dương đắc ý nói: “ nào! Vợ ngầu kh!”
Chu Dĩnh lườm Tiêu Dương một cái: “Nó là vợ à?”
Tiêu Dương ho khan hai tiếng: “Chúng ta dạo một vòng!”
Chung Mạn Ngọc đang trên đường, th chiếc Mercedes màu trắng của Tiêu Dương xuất hiện trên đường trong trường.
Cô đang định vẫy tay chào Tiêu Dương.
Thì phát hiện ngồi ở ghế phụ lái là khuôn mặt quen thuộc đó!
Trong lòng cô chấn động.....
Chưa có bình luận nào cho chương này.