Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam

Chương 166:

Chương trước Chương sau

Nói xong Tiêu Dương đưa cho cô xem vết sẹo còn sót lại nhỏ ở gáy .

Tôn Vân Vân vẻ mặt khinh thường, kh tin vết sẹo này là do quỳ lạy trước Phật, quỳ lạy mà dùng gáy ư?

Tuy nhiên, trong lòng Tôn Vân Vân chút lay động.

Những đàn khác đối với cô luôn giữ khoảng cách, đây là lần đầu tiên đàn nói những lời trêu chọc như vậy với cô.

Tôn Vĩ đứng phía trước, nghe th phía sau một đàn cứ nói chuyện với em gái .

ta ngược lại bên xe, cẩn thận quan sát Tiêu Dương, nghi hoặc nói:

“Này bạn! Chúng ta đã gặp nhau ở đâu kh?!”

“Câu lạc bộ Xuân Thiên Ba Lê! Hôm đó Tôn say quá, vào nhà vệ sinh, ói hết vào tay ! Còn là đưa khăn ấm cho đó! xem, sang hay quên!”

“Ồ! bảo bạn quen thế! là chuyện tuần trước kh? Hôm đó uống say quá, thật sự xin lỗi nhé!”

Thì ra là tiểu đệ trên bàn nhậu!

Tôn Vĩ cảm động vỗ vai Tiêu Dương, Tiêu Dương sốt sắng rút một ếu thuốc đưa cho Tôn Vĩ.

Tôn Vĩ thản nhiên nhận l, còn bảo Tiêu Dương châm lửa cho .

Tôn Vân Vân phía sau bụm miệng cười trộm, trí nhớ của trai thật tệ quá.

Tình hình tại hiện trường thay đổi lớn!

Thi Gia Mộc cầm gậy bóng chày, mặt mày hung dữ: “La Vũ đúng kh, mày biết Tần Mộng Nghiên là phụ nữ của ai kh?”

Mắt Tần Mộng Nghiên ngấn lệ, ên cuồng lắc đầu, lớn tiếng nói: “Thi Gia Mộc! đã nói rõ với , kh còn quan hệ gì nữa! đừng động đến La Vũ!”

Thi Gia Mộc cười gằn, gậy bóng chày chỉ vào La Vũ: “Chỉ vì thằng đàn này?”

La Vũ sợ đến run rẩy khắp , khóc lóc thảm thiết: “Đại ca! Em thật sự kh biết cô là phụ nữ của mà.”

Thi Gia Mộc cười ha hả: “Kh biết là phụ nữ của tao thì mày thể muốn làm gì thì làm ?”

La Vũ vừa sụt sịt mũi vừa khóc: “Đại ca! Em chỉ nắm tay cô thôi! Hoàn toàn kh hề muốn làm gì thì làm!”

Tần Mộng Nghiên ngấn lệ, La Vũ bằng ánh mắt kh thể tin được, đột nhiên trong lòng cảm th trống rỗng, đàn này lại trở nên xa lạ đến vậy?

Đây là thích ?

Thi Gia Mộc hung bạo giơ gậy bóng chày lên, một gậy giáng thẳng vào lưng La Vũ đang khóc lóc thảm thiết đến c.h.ế.t sống lại!

“Mẹ kiếp! Nắm tay!”

“Để mày muốn làm gì thì làm!”

Thi Gia Mộc nói xong lại một gậy nữa giáng vào cánh tay của La Vũ đã ngã xuống đất!

“Ông đây còn chưa động vào cô ta! Mày mẹ nó lại chỉ nắm tay thôi!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-166.html.]

Đập hai gậy xong, Thi Gia Mộc thở hổn hển: “Mày quỳ xuống cho tao! Dập ba cái đầu,

tao thả mày !”

--- Chương 101 Tần Mộng Nghiên Bị Đánh ---

La Vũ co quắp nằm dưới đất, vừa run rẩy vừa nức nở khóc kh ngừng.

Thi Gia Mộc đã mất kiên nhẫn, dùng chân đạp lên mặt La Vũ:

“Tao cho mày cơ hội cuối cùng. Dập ba cái đầu cho tao, tao thả mày , chuyện hôm nay đến đây là hết.”

Nói xong lạnh lùng Tần Mộng Nghiên với đôi mắt trống rỗng: “Muốn tính sổ, cũng là tính với cô ta!”

La Vũ nghe nói cần tính sổ kh , ánh mắt lóe lên sự may mắn, kh hề che giấu khỏi mắt Tần Mộng Nghiên.

La Vũ đột nhiên bật dậy, quỳ rạp xuống đất dập ba cái đầu “bụp bụp bụp” thật mạnh trước mặt Thi Gia Mộc!

“Đại ca! Đại ca! Em sai ! Em thật sự kh biết cô bạn trai! Cô kh nói với em là cô bạn trai mà!!!”

La Vũ nước mũi chảy đến khóe miệng, tức giận chỉ vào Tần Mộng Nghiên, lớn tiếng la hét:

“Đều là cô ! Đều là cô ! Kh liên quan gì đến em hết!!! Cầu xin thả em !!!”

Thật đúng là chướng mắt!

Tất cả những mặt đều kinh ngạc!

Ngay cả Tiêu Dương cũng hít một hơi khí lạnh, bình thường mọi hay nói “đàn quỳ gối dưới chân vàng”, chỉ cần thể biến thành tiền, quỳ thế nào cũng được.

Đó chỉ là lời tự trêu chọc thôi mà!

Má nó, Tiêu Dương trợn tròn mắt, đúng là kh thể tin được!

Cái loại như này mà Tần Mộng Nghiên cũng trúng được!

Thi Gia Mộc dường như kh muốn dây dưa với cái thứ rác rưởi này, nhíu mày, ghét bỏ phẩy tay:

“Cút ! Nếu mày còn để tao th mày nữa, tao đảm bảo mày sẽ kh may mắn như vậy đâu!”

Thi Gia Mộc nói là làm, bỏ qua La Vũ cái thứ kh xương sống đó.

“Đại ca! Cảm ơn đại ca! Em đảm bảo sau này sẽ kh xuất hiện trước mặt nữa!!”

Kh thể kh nói La Vũ thằng nhóc này khả năng chịu đòn khá tốt, ăn hai gậy mà vẫn vịn cánh tay bị đánh, loạng choạng bỏ .

Tiêu Dương đã chứng kiến khá nhiều và sự việc, nhiều lúc cũng sẽ đặt vào vị trí của khác để suy nghĩ.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Nhưng bỏ mặc dù kh là bạn gái nữa, một đàn trưởng thành lại quỳ xuống cầu xin bỏ chạy, thật sự kh thể chấp nhận được.

“Má nó, đúng là mở mang tầm mắt.”

“Đời lắm loại thật!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...