Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 187:
Tiêu Dương quay đầu , thề thốt trong lòng, việc đầu tiên khi l lại ện thoại là xóa con khốn này !
xưa quả kh lừa ta, “kỹ nữ vô tình”!
Đợi chưa đến nửa tiếng, một cảnh sát gọi ở cửa:
“Hà Lực! Ra đây! nhà đến đón !”
Tiêu Dương liếc “Hà Lực” thật, vẫn đang ngủ ngáy khò khò.
ưỡn ngực, bước ra khỏi đại sảnh, th Đoàn Hoành Bác ở bên ngoài đang với vẻ mặt mỉa mai.
“ thân ơi ~ cuối cùng mày cũng đến !”
Tiêu Dương dang rộng hai tay, muốn ôm Đoàn Hoành Bác một cái thật chặt.
Đoàn Hoành Bác đẩy mạnh Tiêu Dương ra:
“Mẹ kiếp, mày chơi thì chơi, nhưng tự làm vào chỗ này, kh là quá đáng lắm !”
Tiêu Dương liếc m cảnh sát xung qu, nhỏ giọng nói:
“ ra ngoài nói chuyện.”
Đoàn Hoành Bác hiểu ý, theo Tiêu Dương ra khỏi cổng đồn c an.
Tiêu Dương muốn hút một ếu thuốc, sờ túi quần, lúc vào đồn đã bị tịch thu , thở dài một tiếng:
“Tao kh vì mua dâm mà vào đây!”
--- Chương 113 Sự hiểu lầm tai hại ---
Đoàn Hoành Bác tưởng Tiêu Dương “cứng họng” kiểu c.h.ế.t đuối với miệng cứng đơ, sĩ diện hão, kh chịu nói thật.
Đâu chưa từng cùng nhau hộp đêm đâu.
Đoàn Hoành Bác: “Thôi , mày nói cái này cho quỷ nghe tao còn tin.”
Tiêu Dương: “Nói ra thì dài dòng lắm, đoạn này bỏ qua . Tao nói trọng ểm, là Thi Gia Mộc đã hãm hại tao, đụ má nó.”
“Mẹ kiếp, cái thằng khốn nạn này đúng là rác rưởi, kh biết chơi ra làm , còn dùng thủ đoạn bỉ ổi, dám tố cáo tao cố ý gây thương tích.”
“Chiều nay tao đã bị gọi đến để phối hợp ều tra, ều tra đến bây giờ mẹ nó gần sáng !”
“Tao ở trong đó chán muốn chết, một thằng tên Hà Lực vừa hay mua dâm bị bắt vào đây, cảnh sát gọi làm lời khai thì ngủ gật.”
“Kh còn cách nào khác, tao mới mạo d gọi ện cho mày.”
Đoàn Hoành Bác dường như đã hiểu ý Tiêu Dương: “Thế mày muốn chạy trốn tội?”
Tiêu Dương “phì” một tiếng: “Chạy trốn cái quần què!”
“Là Thi Gia Mộc động thủ trước! Tao là phòng vệ cấp thiết, nghiêm trọng lắm thì cùng lắm là phòng vệ quá mức!”
“Tao chỉ đạp một phát, còn chẳng đáng gọi là thương tích nhẹ, vậy mà lại làm được cái gi giám định thương tích nhẹ, mày nói vô lý kh chứ!”
“Lão Tam, sáng mai mày đến bệnh viện Đồng Tân tìm Tần Mộng Nghiên, cô biết rõ tình hình cụ thể.”
“Tao sợ Thi Gia Mộc kh theo đúng quy trình, làm trò lừa bịp, mày tìm hiểu rõ tình hình kéo tao ra ngoài!”
Đoàn Hoành Bác lúc này mới hoàn toàn hiểu ý Tiêu Dương:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-187.html.]
“Thế mày cũng đâu cần tự tạo ra cái vụ mua dâm bất thành gì chứ!”
Tiêu Dương lườm một cái: “Tao cách nào đâu, ện thoại bị tịch thu, ngồi trên ghế sắt đợi cả ngày, dù được ra ngoài hít thở chút cũng tốt.”
Đoàn Hoành Bác cạn lời: “Mày biết kh, vừa nãy cảnh sát nói mày mua dâm bất thành, ai ngồi cạnh tao kh.”
Nói đến đây, Tiêu Dương nhớ lại tiếng kêu kinh ngạc của một cô gái trong ện thoại vừa , cười dâm ô:
“Lão Tam, kh ngờ mày lại mạnh mẽ đến vậy, im hơi lặng tiếng đã hạ gục Lâm Thiên Thiên, còn là cú home run luôn!”
Đoàn Hoành Bác hì hì cười, vừa định khiêm tốn vài câu, một bóng từ ven đường lao ra.
Là Lâm Thiên Thiên!
Lâm Thiên Thiên che miệng nhỏ, ngón trỏ run rẩy chỉ vào Tiêu Dương, ánh mắt tràn đầy vẻ khó tin:
“Tiêu Dương! Hóa ra là ?! còn mua dâm?!”
“Còn dùng nick phụ để mua dâm nữa?!”
Tiêu Dương và Đoàn Hoành Bác nhau, kinh hãi kêu lên: “Đù má!”
Đúng là cảnh tượng muốn “độn thổ”.
Tiêu Dương vừa định mở lời giải thích.
Lâm Thiên Thiên đã kích động la lớn:
“Tiêu Dương, là cái đồ khốn nạn đê tiện bẩn thỉu! Uổng c Chung Mạn Ngọc vẫn luôn nhắc tốt về với , kh ngờ lại là loại này!”
“Đúng là vô liêm sỉ đến cực ểm!”
Đoàn Hoành Bác muốn tới giúp Tiêu Dương giải thích, vừa được hai bước.
Lâm Thiên Thiên lắc đầu ên cuồng, càng trở nên mất kiểm soát:
“Đoàn Hoành Bác! đừng qua đây! ta với đồng lõa, cũng chẳng đồ tốt đẹp gì!”
“Nói kh chừng cũng đã từng bị bắt vào đây !”
“ đúng là mù mắt ! Huhuuhuu~~~~”
“Còn lừa kh cần dùng bao nữa!”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Lâm Thiên Thiên nói xong thì nước mắt giàn giụa, ôm mặt chạy như bay…
Tiêu Dương và Đoàn Hoành Bác nhau: “Chuyện gì thế này?”
Đoàn Hoành Bác hiếm khi mất tự chủ: “Mẹ kiếp. Lão Tứ, tao bị mày hại thảm !”
Tiêu Dương cũng đầy vẻ xấu hổ và phẫn nộ: “Lão Tam, mày đưa cô đến đây làm gì!”
Đoàn Hoành Bác vội nói: “Tao làm thể đưa cô đến đây, là cô theo dõi tao!”
Tiêu Dương vỗ đùi: “Giờ làm đây?”
Đoàn Hoành Bác: “Thà c.h.ế.t bạn còn hơn c.h.ế.t , tao giờ còn lo cho bản thân chưa xong, tao dỗ cô trước đã.”
“Tao sẽ đẩy hết mọi tội lỗi lên đầu mày, là em thì gánh giùm tao nhát d.a.o này! Tất cả tội nghiệt mày tự gánh l.”
“Mày tự liệu mà làm.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.