Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 197:
Mạc Phỉ x đến trước mặt Tiêu Dương: “Tiêu Dương! thể như vậy! xứng đáng với Châu Dĩnh kh?!”
Tiêu Dương muốn xem rốt cuộc
Mạc Phỉ muốn nói gì: “ làm gì lỗi với cô ?”
Mạc Phỉ tức giận chỉ vào Tiêu Dương: “Tại lại chở một cô gái trên xe, cô ta là ai?”
Tiêu Dương nghe Mạc Phỉ nói vậy, lập tức th vui. Chính cô ta là ‘tố giác’ mà.
còn chưa tìm cô tính sổ, vậy mà cô lại chủ động nhắc đến chuyện này!
Tiêu Dương l thuốc ra, thản nhiên nói:
“Bạn học khó khăn, đây vốn hay làm việc thiện, tiện đường đưa cô về trường, vấn đề gì à?”
Mạc Phỉ mắt đỏ hoe: “Tiêu Dương, cuối cùng cũng rõ bộ mặt thật của !”
Tiêu Dương khó hiểu: “Bộ mặt thật của là gì? Kim Thành Vũ của Bằng Đại à?”
Mạc Phỉ khinh bỉ nói: “Phỉ! Kim Thành Vũ mà lại ‘bóc bánh trả tiền’ ư?!”
Tiêu Dương vừa tức vừa buồn cười: “Đó là tin đồn!”
Mạc Phỉ coi thường nói: “Tin đồn? Ruồi kh bu trứng thối, tin đồn lại dính vào ?”
Tiêu Dương cố gắng giải thích: “Đó là hiểu lầm! Bạn học trêu chọc thôi, dù nhu cầu cũng sẽ tìm em mà, sẽ tìm những phụ nữ đó ?”
Mạc Phỉ tức đến run , một cái tát liền giáng xuống mặt Tiêu Dương!
“ vô sỉ!”
Tiêu Dương ôm mặt: “Đủ đ, đây là lần thứ hai ! Chuyện kh quá ba, lần này kh chấp nhặt với cô.”
Mạc Phỉ tức giận nói: “Dựa vào đâu mà lại so sánh với m cô ‘gái’ đó... m phụ nữ đó!”
Tiêu Dương: “ muốn chở ai thì chở, cô quản được à? Cô quan hệ gì với ?”
Mạc Phỉ tức giận: “ là bạn trai của bạn thân , nên quản được!”
Tiêu Dương cười khẩy: “Thôi , cô nghĩ gì trong lòng thì tự cô rõ nhất.”
Nói Tiêu Dương quay bỏ , lười đôi co với cô ta.
Mạc Phỉ ở phía sau tức đến chảy nước mắt:
“Tiêu Dương! đúng là đồ khốn nạn!”
Tiêu Dương ôm mặt, trên đường trong trường, liên tục bị khác chỉ trỏ.
“Mày xem, cái thằng bị bắt ở ‘phòng bay’ nó kh?”
“ bóng lưng thì giống! Chắc c là vậy!”
Xem ra lần này đúng là bị Lâm Thiên Thiên hại thảm , mẹ kiếp, làm rùm beng đến mức ai cũng biết...
Vừa đến cửa ký túc xá, ện thoại nhận được tin n của Hoàng Hi Dung:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-197.html.]
“Tiêu Dương, em về Dương Thành , cứ yên tâm học, kh cần tiễn em đâu.”
Tiêu Dương vội vàng gọi lại cho Hoàng Hi Dung, phát hiện cô đã lên đường cao tốc !
Haiz!
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tiêu Dương đột nhiên nhớ ra còn mua một chiếc vòng tay muốn tặng cho Hoàng Hi Dung!
Kết quả lại quên kh l ra...
Tiêu Dương đẩy cửa ký túc xá.
Cả ba đều mặt trong ký túc xá, Trịnh Hạo vẻ mặt hả hê, trong mắt Lôi Ân cũng đầy vẻ bất lực.
Trịnh Hạo trêu chọc: “Lão
Tứ, giờ thành nổi tiếng trong trường đ.”
Tiêu Dương cười khổ lắc đầu: “Đừng nhắc nữa! Lần này đúng là bị Lâm Thiên Thiên hại c.h.ế.t !”
“Vừa nãy về ký túc xá, trên đường bị ta chỉ trỏ suốt.”
Tiêu Dương phịch một cái ngồi xuống ghế, hôm nay đúng là một ngày kịch tính hơn cả tàu lượn siêu tốc!
Đoạn Hoành Bác từ nhà vệ sinh bước ra ký túc xá: “Được , đã bảo đừng chấp nhặt phụ nữ làm gì. đã cho gỡ bài viết xuống .”
Tiêu Dương kh vui nói: “Gỡ bài viết là thể vãn hồi d dự của à? mau bảo ‘bà xã’ của đưa ra một lời tuyên bố đính chính cho .”
Đoạn Hoành Bác bật cười: “Lão Tứ, tức đến hồ đồ à? Chuyện này còn thể đính chính ?”
Tiêu Dương nghĩ một lát, đúng là vậy, chuyện này giống như bùn lầy dính vào quần, càng giải thích càng kh rõ ràng.
Đoạn Hoành Bác nói: “Gần đây áp lực dư luận trong trường quá lớn, giữa lúc ‘đầu sóng ngọn gió’ thế này, khuyên nên tránh mặt một thời gian .”
Tiêu Dương cũng ý đó: “Cũng được! Quân tử tàng khí ư thân, đợi thời mà động.”
Vừa hay cũng kiếm được một gi chứng nhận nghỉ ốm từ bệnh viện, đưa cho Đoạn Hoành Bác.
“Lão Tam, chuyện xin nghỉ phép thời gian này giao cho đ!”
--- Chương 119 Máy bay riêng ---
Ngay khi Tiêu Dương đang bị dư luận tấn c, suýt chút nữa là một “trường Shura” bùng nổ, một nhóm nam th nữ tú bước đến sân đỗ máy bay riêng của sân bay Bằng Thành.
Thi c tử ôm cô sinh viên năm ba Mễ Tuyết, chính là cô gái hôn nhau ở trung tâm thương mại hôm đó.
Dưới sự vây qu của một đám ‘phú nhị đại’ Bằng Thành, ta đắc ý bước về phía sân đỗ máy bay riêng của sân bay Bằng Thành.
Một chiếc máy bay riêng với thân máy bay màu trắng tinh, cửa sổ và các sọc x lam đang lặng lẽ đậu ở vị trí chờ.
Đây là một chiếc máy bay thương gia Challenger 850 do c ty Bombardier của Canada sản xuất.
Lâm Lập khoa trương há to miệng: “Gia Mộc! Đây chính là máy bay riêng của bố ?”
Thi Gia Mộc cười nhạt: “Nhiều chúng ta cùng Hokkaido, kh máy bay riêng thì bất tiện.”
Từ Hàng ‘nịnh hót’ vỗ m.ô.n.g ngựa: “Thi c tử quả là thực lực thâm sâu khó lường!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.