Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 227:
Tiêu Dương vẫn gọn gàng nhẹ nhàng, xuống máy bay, vừa đến cửa ra đã lập tức th Hoàng Hi Dung xinh đẹp như chim hồng trong đám đ.
Tiêu Dương dang rộng vòng tay, Hoàng Hi Dung mỉm cười chạy đến ôm l , đám đ đón khách ở cửa ra đều ngưỡng mộ Tiêu Dương.
“Em nhớ lắm.”
“ cũng vậy.”
Hai kh bận tâm đến ánh mắt xung qu, ôm chặt l nhau, lần gặp gỡ ngắn ngủi hôm cứ như thể mới ngày hôm qua.
Nắm tay nhau đến bãi đậu xe, lên chiếc Volkswagen POLO.
Hoàng Hi Dung biết tính Tiêu Dương, th xách túi liền hỏi:
“ là đã vứt hết quần áo ở Thượng Hải kh?”
Tiêu Dương cười nhẹ: “Mua m bộ, để ở c ty tại Thượng Hải, đỡ mua lại nếu quay lại đó.”
Hoàng Hi Dung nhíu chiếc mũi nhỏ xinh lại hít hít: “Bộ đồ đang mặc chưa giặt kh?”
Tiêu Dương kêu oan: “Làm thể, hôm qua mới cho giặt bộ này ở tiệm giặt ủi của khách sạn.”
Hoàng Hi Dung khởi động xe: “Mai em đưa mua quần áo, tối nay muốn ăn gì?”
Tiêu Dương: “Dạo này đặc biệt muốn uống c em nấu.”
Hoàng Hi Dung kh Nam Việt, nhưng lại nấu c ngon. kh Nam Việt sẽ kh hiểu được, cảm giác kh uống c một thời gian là như thế nào.
Trên đường hai vừa nói chuyện phiếm, vừa lái xe đến chợ.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tiêu Dương kh hiểu, rõ ràng môi trường mua sắm ở siêu thị tốt hơn nhiều, tại cứ nhất thiết đến cái chợ nhếch nhác.
“Cô Hoàng, nếu nói buổi sáng chợ thì đồ tươi, em thể hiểu. Bây giờ đã là buổi chiều , tại kh siêu thị?”
Hoàng Hi Dung nghe Tiêu Dương gọi “cô Hoàng”, liếc mắt một cái:
“Ở chợ đa dạng loại hàng hơn, nhiều lựa chọn mà lại rẻ hơn siêu thị.”
Tiêu Dương đề cao hiệu quả, kh muốn lãng phí thời gian vào những việc như thế này, nhưng vẫn kiên nhẫn cùng Hoàng Hi Dung tỉ mỉ lựa chọn.
Mắt kh ngừng quét qua xung qu, chuyện gặp kẻ móc túi ở chợ lần trước vẫn còn ám ảnh.
“Em mua rau nhất định chú ý an toàn đ.”
Hoàng Hi Dung đang chọn xương lớn: “Bình thường em với Vi Vi hai đứa ăn ít lắm, chỉ mua chút rau ở dưới nhà thôi. lúc lười làm thì gọi đồ ăn ngoài.”
Cô dịu giọng nói: “Em ít khi đến chợ lắm, kh bảo muốn uống c nên em mới đến mua rau .”
Mua rau xong, hai lái xe về chỗ ở.
Chỗ Khang Vi Vi thuê là một căn hộ chung cư, ngoài cửa chính trực, phòng giám sát sảnh lớn cũng bảo vệ, ra vào thang máy đều quẹt thẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-227.html.]
Về mặt an ninh, Khang Vi Vi vẫn tính toán khá chu đáo.
Trong thang máy, Hoàng Hi Dung hỏi: “Vi Vi nói với em là cô thể sẽ c tác một thời gian dài?”
Tiêu Dương gật đầu: “Chắc c là vài tháng.”
Nói xong, cười hì hì: “Kh vừa hay cho chúng ta chút kh gian riêng .”
Đều là lớn, những lời kh cần nói quá rõ ràng, Hoàng Hi Dung đỏ mặt kh nói gì.
Mở cửa bằng chìa khóa, Hoàng Hi Dung xách rau vào bếp nấu cơm.
“ cứ tự xem TV ở sofa , em nấu cơm trước, nấu c sẽ tốn thời gian hơn một chút, đói thì ăn trái cây trước nhé.”
“Được, em cứ làm việc của em, kh cần để ý đến .”
Tiêu Dương đáp một tiếng, qu căn nhà.
Đây là một căn nhà ba phòng ngủ hai phòng khách, chỉ một phòng đặc biệt nhỏ, đến chiếc giường một mét hai cũng kh đặt vừa.
Bên trong vài tủ quần áo, bên ngoài bày đầy những chiếc vali đủ màu sắc, dọn dẹp cũng khá gọn gàng.
So với việc tùy tiện vứt đồ lung tung thì đúng là khác một trời một vực.
Tiêu Dương tiện tay mở tủ quần áo, phong cách chắc là quần áo của Khang Vi Vi, những chiếc vali này chắc cũng là của cô dùng.
Bước ra khỏi căn phòng nhỏ, đẩy cửa một căn phòng khác.
Vừa mở cửa đã ngửi th mùi hương quen thuộc, đó là mùi hương trên Hoàng Hi Dung.
Căn phòng gọn gàng ngăn nắp, hai tủ quần áo, một chiếc giường đôi, và một chiếc bàn học lớn, trên đó bày đầy các loại sách giáo trình và tài liệu bồi dưỡng.
Tiêu Dương ngả xuống giường, l gối che lên đầu, ngửi mùi hương quen thuộc, từ từ chìm vào giấc ngủ.
--- Chương 140: hình như đã tìm được phù hợp hơn ---
Kh biết đã ngủ bao lâu, Tiêu Dương ngửi th mùi hương quen thuộc từ lỗ mũi, nhắm mắt ôm l Hoàng Hi Dung.
“Cơm làm xong à?”
“ muốn ngủ thêm chút nữa kh? Vốn dĩ em kh định gọi đâu.”
Tiêu Dương mở mắt ra, vẻ mặt cười gian: “Kh ngủ nữa đâu, ngủ nữa thì tối nay em đừng hòng ngủ được.”
đứng dậy, choàng tay qua cổ Hoàng Hi Dung bước ra khỏi phòng.
Trên bàn ăn bày ba món và một món c, cơm cũng đã được dọn sẵn.
Cảm giác quen thuộc này cứ như thể quay lại những ngày hai bên nhau ở Bằng Thành.
Tiêu Dương ngồi xuống, bưng bát c lên uống một ngụm, nhắm mắt cảm thán:
Chưa có bình luận nào cho chương này.