Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 236:
Tiêu Dương l ra thẻ ngân hàng:
“ đang ăn ở nhà hàng Nhất Hộ Đình, tìm một cái cớ nào đó sửa trị thằng gian phu kia một trận, để xem thực lực của võ quán các .”
“ sẽ đăng ký thêm một năm học nữa!”
đàn vạm vỡ suy nghĩ một lát: “Chuyện này kh khó, tùy tiện tìm một cái cớ thể sửa trị nó một trận, nhưng hai năm học thì hơi ít.”
ta giơ bốn ngón tay: “Bốn năm ! tặng thêm sáu năm, mười năm đều thể luyện quyền ở võ quán của chúng .”
Nói xong vẻ mặt đắc ý: “Chúng là dạy kèm một đối một. Kh quá năm năm, nhất định thể trở thành tuyệt thế cao thủ!”
--- Chương 146: Ai là trùm cuối của tổ chức áo đen? ---
Tiêu Dương bật cười ngây ngô, lão tử tiền mời một đống cao thủ võ lâm về diễn kịch với , thiên hạ đệ nhất cũng thể.
cần thiết trở thành tuyệt thế cao thủ kh?
Tuyệt thế cao thủ đáng giá bao nhiêu tiền?
Tuy nhiên bây giờ kh thời gian nói chuyện phiếm với gã vạm vỡ này, Tiêu Dương gật đầu:
“Tuyệt thế cao thủ?”
“Đó là ước mơ từ nhỏ của !”
“ rút tiền cho trước, giúp sửa trị tên đó một trận, để báo thù lớn.”
đàn vạm vỡ kéo Tiêu Dương lại: “Chuyện tiền bạc kh vội, dù đừng nghĩ đến chuyện quỵt nợ là được.”
“Nhưng cho dù thực sự quỵt nợ thì chúng cũng cách tìm ra !”
“ sẽ cho th thực lực của võ quán chúng trước.”
“ đang ăn ở nhà hàng Nhất Hộ Đình kh, đợi , nửa tiếng nữa là giải quyết xong.”
Nói xong đàn vạm vỡ biến mất tăm.
Tiêu Dương trở lại nhà hàng, Hoàng Hi Dung và Hoàng Đức Vũ đang nhau trừng trừng, kh biết trong khoảng thời gian vừa đã xảy ra chuyện gì.
Th Hoàng Hi Dung mắt đỏ hoe, Tiêu Dương khẽ hỏi:
“ thế?”
Hoàng Hi Dung lắc đầu kh nói gì.
Hoàng Đức Vũ mở lời:
“Em rể, mẹ bảo em mua cho Dao Dao một cái túi, quá đáng lắm kh?”
Nói xong ta càng thêm bất bình, trách móc Hoàng Hi Dung một tràng:
“Ở nhà em, em kh đồng ý. Em là em gái, mua cho chị dâu một món quà gặp mặt mà cũng bóng gió.”
“Hoàng Hi Dung, lại th em vong ơn bội nghĩa thế?”
Tiêu Dương trầm giọng nói: “Hoàng Đức Vũ, đủ đ!”
“ lại nói chuyện với em gái như thế hả?”
Vợ vừa nãy còn đang bị một đàn khác ôm hôn, sờ soạng cơ mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-236.html.]
Bây giờ lại trách móc em gái ruột của một tràng.
Hoàng Đức Vũ kh dám hỗn xược trước mặt Tiêu Dương, cúi đầu ăn cơm, kh nói thêm lời nào.
Tiêu Dương kh muốn ảnh hưởng đến kỳ thi buổi chiều của Hoàng Hi Dung, kh muốn dây dưa mãi, l ra tấm thẻ mà Dương Nhã Vân đã đưa.
Vừa nãy khi gọi ện, bộ phận VIP còn đặc biệt th báo.
Trong thẻ VIP mười vạn ểm tích lũy, thể quy đổi thành một vạn tệ.
Kh thể kh nói Dương Nhã Vân biết cách đối nhân xử thế.
Tiêu Dương l tấm thẻ thành viên đó đưa cho Hoàng Đức Vũ:
“ cầm tấm thẻ này , trong đó thể quy đổi một vạn tệ, tùy ý sử dụng ở trung tâm thương mại Nghi Thành.”
“Ngoài ra còn một số quyền lợi khác, hỏi nhân viên xem cách dùng nhé.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Hi Dung chiều nay thi, hai cứ dạo trung tâm thương mại .”
Phan Dao lúc này trở lại nhà hàng, vẻ vui mừng kh thể che giấu.
Hoàng Đức Vũ th Phan Dao quay lại, vẫy vẫy tấm thẻ mà Tiêu Dương vừa đưa cho Phan Dao.
“Em rể nói trong này một vạn tệ! Tùy ý sử dụng ở trung tâm thương mại Nghi Thành!”
Phan Dao vừa mới nhận được tấm thẻ năm vạn tệ nên chút mất hứng, nặn ra một nụ cười:
“Tiêu Dương, cảm ơn nhé.”
Tiêu Dương đầy vẻ trêu tức, cúi đầu ăn cơm, kh nói gì.
Bữa cơm đã gần xong, Hoàng Hi Dung quầy thu ngân tính tiền, Hoàng Đức Vũ vệ sinh.
Tiêu Dương và Phan Dao đứng ở cửa tiệm Nhất Hộ Đình.
“Phan Dao.”
Phan Dao tò mò Tiêu Dương, đây là lần đầu chủ động nói chuyện với cô.
“Cô nói với Hoàng Đức Vũ, bảo ta tự tìm chỗ ở, đừng làm phiền Hoàng Hi Dung nữa.”
Sắc mặt Phan Dao đỏ bừng: “… kh nhất định nghe lời .”
Tiêu Dương cười khẩy: “ lười diễn kịch với cô, cô với Thái Khánh quan hệ gì cũng kh muốn quản.”
Ánh mắt Phan Dao lóe lên vẻ kinh hãi, toàn thân run rẩy.
Tiêu Dương Phan Dao từ trên cao xuống, vẻ mặt thờ ơ, giọng ệu lạnh lùng:
“ kh muốn quản chuyện của cô và Thái Khánh. Chỉ một ều, đừng chọc ghẹo Hoàng Hi Dung.”
“Cô và Hoàng Đức Vũ tự tìm chỗ ở .”
Th Hoàng Hi Dung ra khỏi cửa nhà hàng, Tiêu Dương thu lại vẻ lạnh lùng, trở nên tươi cười hớn hở:
“? Nhà hàng kh chịu l tiền à?”
Phan Dao đột nhiên cảm th đàn trước mặt vô cùng đáng sợ.
Vừa nãy còn như giữa mùa đ lạnh giá, gặp Hoàng Hi Dung một cái đã biến thành giữa mùa hè nóng nực.
Hoàng Hi Dung gật đầu, cười nói: “Quản lý Vương đó nhất quyết kh chịu l tiền.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.