Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam

Chương 239:

Chương trước Chương sau

Hoàng Hi Dung dứt khoát lắc đầu, kh kh coi trọng tình thân, mà là nghĩ đến việc sau khi Giang Mỹ Lệ đến đây, Hoàng Đức Vũ khó tránh khỏi việc cũng sẽ chạy đến ba ngày hai bữa.

thật sự sợ .

Tiêu Dương: “Nếu thật sự muốn đến, đến lúc đó cứ giao cho . Em an tâm chuẩn bị cho bài thi ngày mai.”

Ăn xong cơm, dọn dẹp một chút, hai dạo một vòng dưới lầu.

Về đến nhà tắm rửa xong, hai nằm trên giường, Hoàng Hi Dung rõ ràng kh hứng thú.

Tiêu Dương kh muốn miễn cưỡng, ôm cô chầm chậm ngủ .

Sáng sớm.

Hai dậy sau khi ăn sáng, Tiêu Dương đưa Hoàng Hi Dung về trường thi, Hoàng Hi Dung bước vào khuôn viên trường.

Tiêu Dương nhấc ện thoại của Văn phòng Thám tử Conan gọi :

“Địa chỉ.”

Đầu dây bên kia đọc địa chỉ văn phòng.

Trời đất, trùng hợp vãi.

Hóa ra lại cùng tòa nhà với studio mà Vương Kim thuê.

Tiêu Dương quen đường quen lối, trực tiếp thẳng đến đó.

Ở tầng mười tám cuối cùng, Tiêu Dương th một tấm biển hiệu rách nát trên tường.

“Văn phòng Thám tử Conan”

Tiêu Dương đẩy cửa kính ra, đập vào mắt là tượng sáp Quan Nhị Gia.

Bên trái treo một bức tr vẽ tay Sherlock Holmes ngậm tẩu thuốc.

Đi sâu vào bên trong, cuối cùng cũng th được những vật phẩm liên quan đến văn phòng thám tử, trên giá sách lộn xộn đặt mô hình Ran Mouri.

Một đàn trung niên mặt đầy sẹo rỗ, dầu mỡ Tiêu Dương bước vào văn phòng:

là Fujiwara Takumi?”

“Đúng vậy.”

Tiêu Dương th ta râu ria xồm xoàm, vừa mở miệng đã nồng nặc mùi rượu, hai mắt sưng húp:

“Ông là Kudo Shinichi?”

“Đúng vậy.”

Kudo Shinichi đưa tay ra, Tiêu Dương móng tay đen kịt, hơi do dự một chút, nhưng vẫn đưa tay ra bắt tay với ta.

Bắt tay xong, Kudo Shinichi chỉ vào chiếc ghế kh tựa lưng: “Mời ngồi, đừng khách sáo.”

Tiêu Dương dùng tay thử xem, th chiếc ghế vẫn khá chắc c, liền ngồi xuống:

“Văn phòng của các chỉ một thôi à?”

Kudo Shinichi cười toe toét, để lộ hàm răng ố vàng: “Binh quý tinh mà kh quý nhiều.”

--- Chương 148 kiểm soát thực tế của Quỹ đầu tư Hằng Cửu ---

Kudo Shinichi th Tiêu Dương vẻ mặt nghi ngờ, liền mở miệng nói: “Ngài Fujiwara.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-239.html.]

Tiêu Dương khoát tay cắt ngang lời ta: “Gọi là Thác Hải.”

“Được , Thác Hải. Mặc dù văn phòng của chúng chỉ một , nhưng trình độ nghiệp vụ của văn phòng chúng thì tuyệt vời luôn.”

Kudo Shinichi th Tiêu Dương ánh mắt châm biếm, cũng kh để bụng: “Hay là nói xem muốn làm gì?”

Tiêu Dương cười khẩy: “Làm gì à? Nạp tiền ện thoại được kh?”

Kudo Shinichi bị Tiêu Dương châm chọc cũng kh giận: “Cũng kh là kh được, nhưng một trăm lẻ sáu tệ chỉ nạp được một trăm.”

Tiêu Dương mỉa mai: “Dám chắc là tiêu chuẩn thu phí của các kh hề thấp. sẽ để làm một việc đơn giản trước, nếu năng lực của đúng như nói...”

Tiêu Dương hơi do dự: “...tuyệt vời luôn... thì sau này còn việc giao cho làm.”

Kudo Shinichi ngồi thẳng dậy: “Thác Hải, nói . Là việc gì?”

Tiêu Dương nhấc cây bút máy trên bàn, viết một cái tên lên gi: “Gã này là tổng giám đốc chi nhánh Hợp T.”

“Ông giúp ều tra xem vợ là ai.”

Kudo Shinichi ngạc nhiên: “Chỉ thế thôi à?”

Tiêu Dương gật đầu: “? Chuyện đơn giản thế này cũng kh ều tra được ?”

Kudo Shinichi trên khuôn mặt dầu mỡ đầy tự tin: “Năm phút.”

Nói xong liền mở màn hình máy tính, gõ vài cái lạch cạch trên bàn phím.

Chưa đầy hai phút.

Kudo Shinichi màn hình, đọc th tin bên trong cho Tiêu Dương nghe:

Lãnh Hàn Hạ Vũ

“Vợ của Thái Khánh tên là Tề Quyên, họ kết hôn hai năm trước.”

“Tề Quyên trước đây làm việc ở nhà máy tại Đ Quan, là c nhân nhà máy, sau đó cặp với chủ nhà máy, chủ đó là một già.”

“Ba năm trước già đó qua đời, hai năm trước thì kết hôn với Thái Khánh.”

Tiêu Dương trợn mắt: “Ông ều tra ra bằng cách nào?”

Kudo Shinichi để lộ hàm răng ố vàng: “ đã nói văn phòng của chúng trình độ tuyệt vời mà. Bây giờ thể tin tưởng văn phòng của chúng chứ?”

Tiêu Dương hơi kh dám tin: “Lợi hại. Vậy ều tra thương mại thể ều tra kh?”

Kudo Shinichi kiêu hãnh gật đầu: “Chỉ cần là thứ thể ều tra được, đều thể ều tra.”

Tiêu Dương mừng rỡ: “Vậy giúp ều tra một việc khác.”

Kudo Shinichi đưa tay ra.

Tiêu Dương kh hiểu: “Làm gì?”

Kudo Shinichi: “Vụ vừa coi như tặng kèm, bây giờ bắt đầu tính tiền.”

Tiêu Dương nổi giận: “Mẹ kiếp! còn chưa hỏi! Ông thu tiền kiểu gì, tiêu chuẩn thu phí kh hả? Cẩn thận cục quản lý giá cả tố cáo đ!”

Kudo Shinichi hì hì cười: “Bất kể ều tra gì, phí tư vấn của chúng đều là hai trăm tệ. Các chi phí khác tính riêng!”

Tiêu Dương sờ sờ túi, ví tiền hình như để trên xe:

“Ví tiền ở trên xe, hỏi trước, ều tra xong nói cho , xuống xe l ví lên trả tiền!”

Kudo Shinichi gật đầu: “Kh vội, chúng ta trước tiên hãy xây dựng sự tin tưởng lẫn nhau. giao tiền mới làm việc.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...