Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 251:
Tiêu Dương buồn cười: “À cái gì mà à, mua kh để kiếm tiền.”
Hạ Thụ càng ngạc nhiên hơn: “Thế thì vì cái gì?”
Tiêu Dương vẻ mặt mơ màng: “Kết bạn thôi.”
Mạc Phi đẩy cửa kính, Chu Dĩnh theo vào quán cà phê Mộng Du Thời, dừng bước, ánh mắt lập tức th Tiêu Dương đang ngồi ở góc.
Chu Dĩnh Tiêu Dương, trong khoảnh khắc vẻ mặt chút hoảng loạn lại chút mờ mịt.....
M ngày nay kh gặp, vẫn phong trần như trước....
Vẻ mặt phóng khoáng, khóe môi cong lên, vẫn tùy tiện và bất cần như xưa.
Tiêu Dương kh chú ý đến Chu Dĩnh đang ở cửa, đút tay vào túi, dáng vẻ thong dong:
“Hạ Thụ, đây là một cơ hội tốt, cơ hội được độc lập ều hành một dự án lớn như vậy trong đời kh nhiều. khuyên cô nên suy nghĩ kỹ.”
Hạ Thụ quay lưng về phía Chu Dĩnh và Mạc Phi, cúi đầu suy nghĩ, một lát sau, Hạ Thụ ngẩng đầu lên:
“Tổng giám đốc Tiêu, đã nghĩ kỹ , sau Tết thể bắt đầu làm việc!”
Hạ Thụ đã gặp quá nhiều tài sản ròng cao ở bộ phận khách hàng VIP, cô hiểu rõ, cơ hội trong đời kh nhiều.
Thường thì cơ hội sẽ vụt qua trong tích tắc, nếu kh nắm bắt được sẽ mãi mãi mắc kẹt ở tầng lớp hiện tại.
Nhưng, chỉ cần nắm bắt được, cuộc đời sẽ những khả năng khác biệt.
Tiêu Dương đưa tay ra: “Quyết định này của cô sẽ thay đổi cả cuộc đời cô, hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ.”
Hạ Thụ mỉm cười đưa tay ra: “Hy vọng Tổng giám đốc Tiêu sau này chiếu cố nhiều hơn!”
Tiêu Dương tiễn Hạ Thụ , th Chu Dĩnh đang đứng ở cửa, ánh mắt lướt qua một tia kinh ngạc, nh khôi phục bình thường.
“Hai cô cũng đến uống cà phê à?”
Giọng Tiêu Dương tựa như dòng suối trong vắt, tĩnh lặng mà dịu dàng.
Chu Dĩnh hai tay ôm chặt l ngực, những cảm xúc dồn nén b lâu cuối cùng cũng bùng nổ ngay khoảnh khắc nghe th giọng Tiêu Dương.
Nước mắt kh ngừng trào ra, lăn dài trên gương mặt th tú hoàn hảo kh tì vết kia.
Mạc Phi ôm Chu Dĩnh, từ từ đến trước mặt Tiêu Dương, cô muốn mở miệng hỏi vừa uống cà phê với Tiêu Dương là ai.
Tuy nhiên, cảm xúc của Chu Dĩnh dường như kh thể kiểm soát được.
“Hai cứ nói chuyện . Tớ về trước đây.”
Nhẹ nhàng gỡ tay Chu Dĩnh ra, để lại kh gian cho hai , Mạc Phi lặng lẽ bước ra khỏi quán cà phê.
Cô kh để ý khóe mắt cũng đã hơi đỏ hoe.
Chu Dĩnh vịn vào lưng ghế, đứng đó Tiêu Dương kh nói một lời, mặc cho nước mắt lăn dài từng giọt.
Tiêu Dương chú ý th trên cổ tay Chu Dĩnh đeo chiếc vòng tay Cartier LOVE mà đã mua.
“Gần đây em sống tốt kh?”
Nghe th lời Tiêu Dương, Chu Dĩnh kh kìm nén được nữa, lao tới ôm chặt l .
“Kh tốt!”
“Em sống chẳng tốt chút nào cả!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-251.html.]
“Tiêu Dương, em nhớ lắm!”
Tiêu Dương đỡ Chu Dĩnh, từ từ đứng dậy, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.
“ xin lỗi...”
Chiếc Mercedes-Benz G trắng lao nh trên đường.
Tiêu Dương nắm tay Chu Dĩnh, Chu Dĩnh gương mặt góc cạnh sắc sảo của Tiêu Dương, trong mắt, trong tâm trí cô, chỉ duy nhất đàn này.
Ý thức của Chu Dĩnh dần trở nên kh còn rõ ràng nữa.
Chẳng biết từ lúc nào, hai đã nằm trên chiếc giường trắng ở khách sạn quen thuộc.
Chu Dĩnh bị Tiêu Dương đè lên, ánh mắt vừa chứa dục vọng vừa mềm mại.
Chu Dĩnh cảm th hơi thở bên tai ngày càng nóng bỏng, cảm th ánh mắt Tiêu Dương như muốn nuốt chửng , cảm th linh hồn dường như đang bùng cháy.
Nụ hôn nóng bỏng của Tiêu Dương rơi khắp cơ thể Chu Dĩnh, bàn tay kh ngừng vuốt ve trên cô.
Tiêu Dương một tay cởi từng chiếc cúc áo sơ mi.
Chu Dĩnh cảm th cơ thể lạnh , kh biết từ lúc nào, hai đã kh còn một mảnh vải che thân, thành thật đối diện với nhau.
Hương thơm trên cơ thể lan tỏa trong kh khí.
Tiêu Dương ôm chặt Chu Dĩnh, hai cơ thể quấn quýt l nhau, như hai thỏi nam châm, kh thể tách rời.
“A~”
Đầu ngón tay Chu Dĩnh lướt trên lưng Tiêu Dương, từng đợt va chạm tựa như ện giật, cô cảm th toàn thân sôi sục.
“Tiêu Dương, em yêu ~”
Từng lần thân mật.
Từng lần yêu đương.
Hai dán chặt vào nhau.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Tiêu Dương~ đừng rời xa em nữa~”
Trời tháng mười hai, nhiệt độ trong phòng kh ngừng tăng lên, kh gian tràn ngập mùi vị của tình yêu.
Mây trôi lững lờ, ánh hoàng hôn dần phai, đèn đóm bắt đầu lên, thỉnh thoảng vài vì ểm xuyết trên màn đêm.
Tiêu Dương nhẹ nhàng đến bên cửa sổ sát đất, mở hé cửa sổ nhỏ.
Đốt một ếu thuốc.
Chu Dĩnh kéo chăn cao hơn một chút, che n.g.ự.c , ánh mắt lấp lánh, khẽ mím môi:
“Tiêu Dương, em đói .”
Tiêu Dương quay đầu lại, khóe mắt ánh lên vẻ ám , môi nở nụ cười:
“Hình như là vất vả hơn thì .”
Mắt Chu Dĩnh cong thành hình trăng khuyết, giọng nói mềm mại như mật ngọt:
“Em cũng phối hợp mà~”
Chu Dĩnh khoác tay Tiêu Dương, hai trên đường lớn, hai bên đường kh ít cửa hàng đặt cây th Noel, trên đó treo đèn màu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.