Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 27:
Chu Văn Bân lại rót thêm một ly: "Thằng nhóc ! Đừng mà trêu chọc , tài giỏi đến m cũng chỉ thể làm tài xế cho thôi!"
Tiêu Dương cười ha hả: "Chuyện cũ thôi mà, vì kiếm tiền thôi, kh gì đáng xấu hổ!"
Chu Văn Bân giơ ly: "Thôi được , bên chúng còn khách, ly cuối cùng này, uống xong là chúng ."
Cụng ly xong, Chu Văn Bân và Vương Hưng Minh chào Tiêu Dương ra về, Chu Văn Bân thậm chí còn th toán cả tiền phòng.
Điều này khiến Đổng Hạo vui mừng khôn xiết, lại tiết kiệm được một khoản!
Đổng Hạo ôm l Tiêu Dương, vui vẻ nói: "Được lắm! Tiêu Dương, quen biết rộng rãi thật đó. Vừa nãy th m nói chuyện làm ăn gì, còn làm ăn nữa à?"
Chung Mạn Ngọc và Châu Vĩnh cũng tò mò dựng tai lên, muốn nghe Tiêu Dương nói gì.
Tiêu Dương lắc đầu, nói lấp lửng: "Kh gì đâu, chỉ là giúp họ một chút việc nhỏ thôi."
" nghe nói m nói chuyện thị trường Trung Đ gì đó..."
Đổng Hạo còn chưa nói xong, cửa phòng hát bị mở ra, ba nam sinh xuất hiện ở cửa.
Hạ Tiểu Ba x đến thì thầm vào tai Tiêu Dương: "Thằng đẹp trai đó chính là Lưu Khải! Hì hì hì..."
Tiêu Dương liếc một cái, đẹp trai cái khỉ mốc, bằng nửa tao còn kh được!
Chung Mạn Ngọc th Lưu Khải bước vào, bất giác về phía Tiêu Dương...
Vẻ mặt Tiêu Dương kh bất kỳ thay đổi nào.
Thật lòng mà nói, Lưu Khải là đội trưởng đội bóng rổ của trường, tr khá cao ráo và đẹp trai.
Việc đầu tiên Lưu Khải làm sau khi đẩy cửa vào là tìm bóng dáng Chung Mạn Ngọc, ta quét một vòng, lập tức th vị trí của Chung Mạn Ngọc.
Lưu Khải dẫn hai khác đến trước mặt Tiêu Dương, giọng ệu kiêu căng:
" bạn, tránh ra một chút."
Tiêu Dương vốn đã kh muốn đến gần Chung Mạn Ngọc, lười chấp nhặt với Lưu Khải, nghiêng về phía Châu Vĩnh một chút.
Lưu Khải tưởng Tiêu Dương sợ hãi, liền ngồi phịch xuống chỗ trống mà Tiêu Dương vừa nhường ra, quay đầu định nói chuyện với Chung Mạn Ngọc.
Hai cùng Lưu Khải sau khi th Châu Vĩnh thì mắt sáng rực, một thản nhiên ngồi xuống bên cạnh Châu Vĩnh, còn lại lạnh lùng nói với Tiêu Dương:
"Mày cút ."
Đây là đang biến lòng tốt của thành sự yếu đuối ?
Tiêu Dương đang chuẩn bị đối đáp, mở miệng mỉa mai.
Châu Vĩnh sợ hãi nép sát vào Tiêu Dương.
Châu Vĩnh kh muốn tiếp xúc với hai xa lạ này.
Tiêu Dương dừng lời, kéo Châu Vĩnh chuẩn bị đứng dậy, Tiêu Dương kh muốn Châu Vĩnh bị kẹp giữa hai này.
Kh ngờ.
ngồi cạnh Châu Vĩnh lại trực tiếp nắm l cổ tay còn lại của Châu Vĩnh.
Hét vào mặt Tiêu Dương: "Ê! Mày ý gì?"
Tiêu Dương đầy vẻ khinh miệt, nhe răng cười: "Tốt nhất mày nên bu cái móng vuốt của mày ra!"
Trái tim đang hoảng sợ của Châu Vĩnh nghe th giọng Tiêu Dương thì ổn định lại, trong mắt dâng lên một tia hy vọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-27.html.]
"Mày mẹ kiếp muốn c.h.ế.t kh?"
đứng trước mặt Tiêu Dương kh nói một lời đã nhấc chân đá về phía Tiêu Dương!
Tiêu Dương đang nắm tay Châu Vĩnh, sợ cú đá này sẽ làm liên lụy đến cô, đành cứng rắn chịu đựng cú đá đó, bụng lập tức đau quặn thắt!
Tiêu Dương nổi ên!
chộp l chai rượu trên bàn, một chai rượu nện thẳng vào vừa ra chân.
Đồng thời, kia đang nắm tay Châu Vĩnh, bu Châu Vĩnh ra, cách Châu Vĩnh vung nắm đ.ấ.m về phía Tiêu Dương!
Tiêu Dương tránh được một cú đấm, trực tiếp túm l tóc của đó, một cú tát văng tới, mặt đối phương lập tức sưng vù.
"Ôi, chắc mày sẽ c.h.ế.t trước tao thôi!"
Mẹ kiếp, ở đây mà giỡn mặt với tao, ta học tự do đối kháng lâu như vậy kh vô ích .
Dám chơi tay bo với lão tử à?
"Mẹ kiếp, qu rối bạn học nữ, còn dám động tay động chân với lão tử ở đây à?"
Tiêu Dương nói xong đứng dậy túm tóc hai đó, kéo ra giữa khoảng trống trong phòng hát.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Hai đó ôm đầu, kh ngừng kêu la.
Mọi chuyện diễn ra quá nh, Lưu Khải còn chưa kịp phản ứng hoàn toàn.
Th Hạ Tiểu Ba và Từ Dương x tới, mỗi đ.ấ.m một cái, Lưu Khải mới hoàn toàn phản ứng lại, lớn tiếng quát:
"Dừng tay! Đừng đánh!"
Lưu Khải lao tới ôm chầm l Từ Dương.
Tiêu Dương kh để ý đến Lưu Khải, chăm chú hai kẻ đang nằm dưới đất, lạnh lùng nói:
“Hai đứa mày xin lỗi bạn tao!”
“Xin lỗi cái đầu mày!”
“Mày đợi c.h.ế.t !”
Th hai thằng khốn đó vẫn còn vênh váo, Tiêu Dương kh nu chiều, ra tay liên tục, mỗi đứa một bạt tai rõ mạnh.
“ kh?”
Ánh mắt Tiêu Dương tóe lửa, như muốn g.i.ế.c .
Cả hai bị ánh mắt Tiêu Dương trấn áp, kh dám vênh váo nữa, cũng kh dám hé răng.
Lưu Khải bu Từ Dương ra, đến trước mặt Tiêu Dương:
“ em, vừa thôi! đừng quá đáng. biết là ai kh, nhà ....”
“Mày là cái thá gì? Câm miệng! Tao kh muốn nói lại lần nữa, hai đứa mày xin lỗi bạn tao!”
Hai kẻ ngã dưới đất lúc này mới đứng dậy, lí nhí hướng về phía Chu Dĩnh:
“Xin lỗi..!”
“Xin lỗi!”
Tiêu Dương phẩy tay: “Cút!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.