Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 288:
Vương Kim ghé sát tai Tiêu Dương nói nhỏ: “Tiêu Tổng, số tiền mặt kia xử lý thế nào?”
Tiêu Dương vỗ đầu: “Suýt nữa thì quên mất chuyện này, tiểu thư Tôn, cô xem thể giúp xử lý được kh?”
Tôn Vân Vân đỏ mặt, đập bàn, hào sảng nói:
“Chuyện nhỏ như con thỏ! cử hai mang tiền mặt theo đến phòng tài vụ, sẽ bảo bên tài vụ chuyển khoản cho các !”
Vương Kim vội vàng vẫy tay, bảo hai trai trẻ chưa uống rượu mang vali hành lý theo Tôn Vân Vân đến phòng tài vụ.
Tiêu Dương th Tôn Vân Vân lại thoăn thoắt, kh hề vẻ say xỉn, lúc này mới yên tâm.
Trương Lộ từ đầu đến cuối kh uống rượu, vẫn luôn ngồi yên lặng bên cạnh Tiêu Dương.
Sau khi Tôn Vân Vân rời .
Trương Lộ vẻ mặt quan tâm: “Tiêu Tổng, kh uống nhiều chứ?”
Tiêu Dương về phía Tần Mộng Nghiên: “Chuyện nhỏ, kh uống nhiều.”
Trương Lộ đưa chai nước khoáng cho Tiêu Dương: “Uống chút nước sẽ dễ chịu hơn.”
Tiêu Dương kh nhận nước khoáng, mà th Tần Mộng Nghiên đang về phía .
Tần Mộng Nghiên th ánh mắt của Tiêu Dương, đứng dậy thướt tha về phía , một làn hương thơm tươi mát, th nhã thoảng qua.
Tần Mộng Nghiên lờ Trương Lộ bên cạnh Tiêu Dương:
“Tiêu Dương, ra đây một lát, chuyện muốn nói với .”
Giọng ệu của Tần Mộng Nghiên nói chuyện vừa kh quá xa lạ, cũng kh quá thân mật, tạo cho ta một cảm giác xa cách khó nắm bắt.
Tiêu Dương nhếch mép, thái độ lạnh nhạt: “ gì thì cứ nói ở đây.”
Tần Mộng Nghiên liếc Trương Lộ bên cạnh Tiêu Dương: “Sẽ kh làm mất quá nhiều thời gian của đâu.”
Tiêu Dương đứng dậy, theo Tần Mộng Nghiên ra khỏi phòng riêng, căn phòng nhỏ bên cạnh, hai cùng bước vào.
Trương Lộ th tình hình của hai vẻ kh ổn, qu, th kh ai chú ý đến .
Cô cũng lặng lẽ theo sau…..
Tiêu Dương ngồi trên sofa trong phòng riêng nhỏ, rút t.h.u.ố.c lá ra, dùng bật lửa châm: “Nói , chuyện gì?”
Tần Mộng Nghiên nhẹ nhàng mở lời: “ muốn đổi kh?”
Tiêu Dương cười khẩy: “Lâm Tiểu Phong nói hay Vương Kim nói? Kh ngờ cô xử lý mối quan hệ trên dưới tốt đ chứ.”
Giọng ệu Tần Mộng Nghiên nhẹ nhàng nhưng kiên định: “Tiêu Dương, cứ yên tâm, bộ phim này sẽ cố gắng hết sức để diễn….”
Tiêu Dương bất chợt đứng dậy, bước đến gần Tần Mộng Nghiên. Tần Mộng Nghiên kh thấp, lại còn giày cao gót, hai đối mặt nhau.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-288.html.]
“ tin chứ! Nói về diễn xuất, Tần Mộng Nghiên, tin tưởng cô nhất, sở trường của cô chẳng là diễn kịch …..”
Mùi t.h.u.ố.c lá và rượu trắng từ miệng Tiêu Dương khiến Tần Mộng Nghiên khẽ cau mày:
“Tiêu Dương… biết ý là gì, muốn nói với , những chuyện nghĩ kh hề tồn tại…..”
“Nhiều chuyện kh thể tự kiểm soát, chỉ thể làm những gì thể kiểm soát, thể cố gắng làm tốt…..”
“Quay phim là ều thích…. ư ư ư~~~~”
Tiêu Dương ngẩng đầu chằm chằm khuôn mặt xinh đẹp động lòng của Tần Mộng Nghiên, kh thể kiềm chế bản thân nữa…..
dùng hai tay ôm l đầu Tần Mộng Nghiên, cúi xuống hôn lên đôi môi đào của cô!
“Ư~m~ư~ư··~”
Tần Mộng Nghiên trong khoảnh khắc đó cảm th choáng váng, đầu óc trống rỗng…..
Đây là nụ hôn đầu của cô…..
Tần Mộng Nghiên nghiến chặt răng, sau khi kịp phản ứng, cô muốn đẩy Tiêu Dương đang dán chặt vào ra, nhưng sức lực của cô thể đẩy ra được…..
Ôm ngọc mềm hương ấm vào lòng, đầu lưỡi Tiêu Dương hé mở đôi môi và hàm răng của Tần Mộng Nghiên, thâm nhập vào bên trong. Môi mềm lưỡi trượt, hương thơm quyến rũ vương vấn chóp mũi Tiêu Dương.
Đây là lần đầu tiên Tần Mộng Nghiên tiếp xúc thân mật như vậy với khác giới…..
Tần Mộng Nghiên đỏ bừng mặt…. kh còn kháng cự nữa….. bu lỏng hai tay bất lực…..
Cô nhắm chặt đôi mắt đẹp, mặc cho lưỡi của Tiêu Dương hoành hành trong đôi môi đào của …..
Tiêu Dương bỏ tay xuống, ôm l vòng eo nhỏ n của Tần Mộng Nghiên, cảm nhận vòng eo thon gọn và bụng phẳng của cô, cảm nhận sự mềm mại trên cơ thể cô….
Dần dần cho đến khi cảm th sắp ngạt thở, cảm nhận đẹp trong lòng dường như thái độ kh đúng….
Tiêu Dương mới bu Tần Mộng Nghiên ra….
Tần Mộng Nghiên thờ ơ Tiêu Dương, làn má ửng hồng trên mặt vẫn chưa tan, toàn thân cô toát lên vẻ xa cách….
“Tại lại dừng lại? Đây kh ều muốn ?”
Giọng nói mềm mại của Tần Mộng Nghiên mang theo chút run rẩy, tiết lộ sự yếu đuối và bất lực trong nội tâm….
Tiêu Dương trong lòng khẽ rung động, khuôn mặt lạnh lùng kh biểu cảm, kh nói gì.
Tần Mộng Nghiên cười lạnh một tiếng châm biếm:
“Kh ngờ Tiêu Tổng của chúng ta phim còn chưa khởi quay, đã biết cách ‘quy tắc ngầm’ !”
“ còn muốn thế nào nữa? Ngủ với à? muốn những thứ này đúng kh?”
Khóe mắt Tần Mộng Nghiên ửng lệ, đôi mắt đẹp lộ vẻ bất lực, cô lê tấm thân mệt mỏi chậm rãi xoay rời …..
--- Chương 178: Quay lén ---
Chưa có bình luận nào cho chương này.