Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 291:
Tiêu Dương sờ túi, phát hiện gói t.h.u.ố.c lá của đã để quên ở nhà hàng, trong túi chỉ còn vài cái bật lửa “mượn” được.
Ông chủ lớn cỡ nào cũng kh bỏ được thói quen “mượn” bật lửa của khác.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
L bật lửa ra, nhấn hai cái, ngọn lửa yếu ớt sáng lên vụt tắt trong đêm...
Tiêu Dương l ện thoại ra, gọi cho Trịnh Hạo:
“Nhị ca, trạng thái kh tốt, hoạt động tối nay hủy...”
Trịnh Hạo nghe xong lời Tiêu Dương liền bùng nổ:
“Lão Tứ! Kh! Đại ca! đừng đùa chứ! đang ở cửa đây...”
Tiêu Dương kh để ý lời Trịnh Hạo, cúp ện thoại, bước vào xe.
Trương Lộ th Tiêu Dương vẻ kh ổn, quan tâm hỏi: “ kh chứ? vậy?”
Tiêu Dương lắc đầu: “Kh , vừa nãy hơi buồn nôn, bị gió thổi một cái hình như lại kh .”
Nói vỗ vai tài xế lái hộ: “Kh Rama CLUB nữa, đổi sang khách sạn Thánh Đình Viên .”
Chiếc Mercedes lao nh trên đường, cảnh vật bên đường kh ngừng lướt qua.
Tiêu Dương tựa vào ghế, mệt mỏi nhắm mắt. Đôi tay vừa siết chặt, giờ ngay cả một chút sức lực cũng kh thể tụ lại.
Trương Lộ bên cạnh lại lòng như tơ vò, đầu óc miên man suy nghĩ...
lại khách sạn ...
Lát nữa liệu ...
Nên từ chối hay đồng ý đây?
Tài xế lái xe vào bãi đậu xe ngầm của khách sạn Thánh Đình Viên rời .
Trong xe im lặng.
Tiêu Dương phá vỡ sự tĩnh mịch, thẳng vào Trương Lộ: “Nếu cô muốn về sẽ cho đưa cô về.”
Trương Lộ ngượng ngùng cúi đầu, kh dám ánh mắt nóng bỏng của Tiêu Dương, im lặng kh nói.
“Thứ cô muốn, thực sự thể cho cô, nếu cô muốn, thì xuống xe cùng lên lầu.”
“Nếu cô kh muốn, sẽ đưa cô về, kh thích lãng phí thời gian, đừng bắt đợi quá lâu.”
Tiêu Dương nói xong liền mở cửa xe bước xuống.
Trương Lộ cảm th mặt hơi nóng, cắn nhẹ đôi môi hồng hào, kh giằng co quá nhiều, liền theo Tiêu Dương xuống xe...
Tiêu Dương cười nhạt: “Cô đã đưa ra một lựa chọn sáng suốt.”
Cả hai thang máy đến sảnh khách sạn.
Tiêu Dương l gi tờ làm thủ tục nhận phòng, cô tiếp tân nói:
“Phòng suite hành chính, phòng 1808, chúc quý khách kỳ nghỉ vui vẻ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-291.html.]
Trương Lộ khoác tay Tiêu Dương, cảm th lời nói của cô tiếp tân ẩn ý, một vệt hồng nhạt dâng lên má, như đóa hoa đang nở rộ, kiều diễm động lòng .
Thủ tục nhận phòng xong, hai cùng thang máy lên lầu.
Tiêu Dương kh biết, phía sau còn khác theo dõi...
Chung Mạn Ngọc từ xa l ện thoại ra, chụp lại toàn bộ quá trình hai từ khi làm thủ tục nhận phòng cho đến khi cùng thang máy.
Mở ện thoại, lật album ảnh, xác nhận lại tất cả cảnh quay hôm nay đều đã được chụp lại, Chung Mạn Ngọc tắt ện thoại, quay rời khỏi khách sạn.
Đêm nay theo dõi cả đêm, đã kết quả kh tồi...
Tiêu Dương bước ra từ phòng tắm, cầm khăn tắm lau tóc, Trương Lộ đang ngồi bất an trên ghế sofa.
cười nhẹ: “Cô vẫn thể đổi ý, kh đâu.”
Nụ cười nhẹ của Tiêu Dương như lời mời gọi của quỷ, đêm nay dù kh uống rượu cũng như muốn say...
Gò má Trương Lộ thoáng chốc ửng lên màu hồng ngượng ngùng, khiến ta nảy sinh lòng thương yêu.
“Em... em... em sợ...”
Tiêu Dương cười lớn: “Cô tắm trước , bình tĩnh lại, xem xem rốt cuộc muốn ở lại kh.”
Trương Lộ cúi đầu bước vào phòng tắm...
Tiêu Dương đến bên cửa sổ, sự phồn hoa của Bằng Thành bên dưới khách sạn, tâm trạng từ từ bình tĩnh lại...
Trương Lộ mặc áo choàng tắm bước ra từ phòng tắm, làn da trắng nõn như tuyết lộ ra, mái tóc đen nhánh vẫn còn ướt sũng.
Tiêu Dương chăm chú ngũ quan tinh xảo của Trương Lộ, và khuôn n.g.ự.c kiêu hãnh kh bị áo choàng che lấp:
“Thế nào, đã nghĩ th suốt chưa?”
Trương Lộ kh trả lời, đôi mắt đẹp Tiêu Dương đầy dịu dàng, từ từ cởi dây áo choàng, chậm rãi kéo áo choàng xuống khỏi vai...
“Tiêu Dương, hãy yêu em thật tốt...”
Căn phòng tràn ngập kh khí ám ...
Tiêu Dương khóe môi mang theo ý cười, từ từ bước đến, đưa tay nắm l Trương Lộ, hai cùng về phía giường, nhẹ nhàng đẩy Trương Lộ ngả xuống.
Trương Lộ nằm ngửa trên giường, lộ ra thân hình kiêu hãnh, bụng phẳng lỳ, mái tóc che khuất khuôn mặt xinh đẹp, kh rõ biểu cảm của cô lúc này...
Tiêu Dương từ từ vén mái tóc ướt át của Trương Lộ sang một bên, từ từ cúi xuống...
Làn da Trương Lộ mịn màng, trắng hồng, hàng mi dài khẽ run rẩy, cơ thể mảnh mai cũng khẽ run lên theo hơi thở ngày càng gần của Tiêu Dương...
Trương Lộ từ từ vươn hai tay, ôm l lưng Tiêu Dương.
Hai nồng nhiệt hôn nhau, Trương Lộ mở hàm răng, vụng về đáp lại Tiêu Dương.
Tiêu Dương cảm nhận được Trương Lộ còn thiếu kinh nghiệm, đôi tay cô run rẩy, gò má cô đỏ bừng, rõ ràng thể nhận ra sự ngượng ngùng dâng trào kh ngừng của cô gái này.
Vẻ mặt Trương Lộ chút đau đớn.
Trong phòng vang lên những nốt nhạc du dương...
Mũi Trương Lộ lấm tấm mồ hôi...
Chưa có bình luận nào cho chương này.