Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 3:
Tiêu Dương hiểu ra, cái quái gì mà say rượu chứ, rõ ràng là bị đánh thuốc mê ! Say rượu cũng kh thể ngủ say đến vậy.
vào nhà vệ sinh l một cốc nước, trực tiếp hắt vào mặt Hoàng Hi Dung!
Lần này Hoàng Hi Dung cuối cùng cũng phản ứng, mơ màng mở mắt ra...
Th cô tỉnh lại, Tiêu Dương hưng phấn đến mức m.á.u dồn lên não, thở phào một hơi: “Hoàng Hi Dung!”
Trước mắt tối sầm, lại ngất .
Tiêu Dương đã một giấc mơ dài.
Trong mơ, Tiêu Dương làm việc ở Mỹ, sau khi tốt nghiệp thạc sĩ
Sau khi tốt nghiệp thì cầm thẻ x Mỹ, từng bước vươn lên, cho đến khi được thăng chức làm Giám đốc đầu tư tại phòng đầu tư của J.P. Morgan, cuối cùng cũng một văn phòng riêng thuộc về trong một tòa nhà chọc trời ở Mattan, New York, nơi đất đai tấc vàng.
một căn biệt thự lớn ở ngoại ô New York để nghỉ dưỡng, và một căn hộ 150 mét vu ở khu Tribeca. Đương nhiên, cả hai căn đều đã được th toán toàn bộ, kh chút áp lực.
Trong gara của căn biệt thự ngoại ô một chiếc F-150 Raptor, chuyên dùng để kéo mô tô nước khi nghỉ mát ở biển. Chiếc Ferrari F8 mà đặt mua cách đây kh lâu cũng đã về tới, đậu trong gara của căn hộ ở Tribeca.
Ngày thường Tiêu Dương lái Maybach làm. Chiếc xe đó đậu ở gara dưới tòa nhà văn phòng, phí đỗ xe 4.5 đô la Mỹ một giờ, số tiền đó chẳng đáng là gì đối với Tiêu Dương.
Tiêu Dương ba mươi bảy tuổi vẫn chưa muốn kết hôn, tìm một cô bạn gái là diễn viên hạng ba Hollywood, sống một cuộc sống hai kh con nhưng hạnh phúc.
Cô nàng tóc vàng mắt x, đôi tay trắng ngần, kh mùi khó chịu như phương Tây, cũng kh nhiều l trên cơ thể.
Khi cởi quần áo, đôi chân dài thẳng tắp thể kẹp chặt đến mức khiến thở kh ra hơi, đặc biệt là cặp 'đèn pha' đồ sộ ở phần trên thể làm ta lóa mắt, hai tay kh thể nắm hết.
Những tiếng rên rỉ mê hoặc trên giường thể khiến Tiêu Dương hưng phấn tột độ, chinh phục cô hết vòng này đến vòng khác.
Sân bay Quốc tế John F. Kennedy
Tiêu Dương đại diện J.P. Morgan cần bay về nước để đàm phán một dự án đầu tư mới.
Trên màn hình trước ghế ngồi khoang hạng nhất hiển thị máy bay hiện đang bay qua Thái Bình Dương. nhàn nhã nhấp một ngụm rượu vang trên bàn.
“Mr. Xiao, quý khách cần thêm kh?”
“Ông Tiêu, cần thêm chút nữa kh ạ?”
Cô tiếp viên hàng kh xinh đẹp của United Airlines đẩy xe đẩy đến bên ghế Tiêu Dương, lịch sự dùng song ngữ Trung – hỏi , bưng chai rượu vang trên xe lên.
“I need to...”
Khi Tiêu Dương đang định trả lời cô, máy bay bất ngờ gặp luồng khí lưu mạnh, chao đảo dữ dội và đột ngột hạ độ cao. Cô tiếp viên xinh đẹp phía trước bị chấn động và mất trọng lực mà ngã bật ra phía sau. Một hành khách khoang hạng nhất khác kh thắt dây an toàn bị hất văng khỏi ghế, cơ thể va thẳng vào trần cabin!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-3.html.]
Những chai đồ uống và rượu vang trên xe đẩy vỡ tung bên cạnh Tiêu Dương. đang thắt dây an toàn, hai tay nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn.
Là một do nhân thường xuyên máy bay, Tiêu Dương kh chưa từng gặp tình trạng máy bay gặp luồng khí lưu, nhưng mạnh mẽ đến mức này thì đây là lần đầu tiên.
Tiêu Dương tự nhủ trong lòng, lẽ chỉ là gặp luồng khí lưu mạnh thôi, kh cần quá lo lắng.
Nhưng tình hình sau đó ngày càng nghiêm trọng, máy bay rung lắc dữ dội và nhiều lần bị rơi xuống. Các hành khách trong khoang đều la hét, khóc lóc.
“Help!!!”
“Cứu mạng!!!”
Cùng với tiếng kim loại đứt gãy phát ra, Tiêu Dương quan sát th cánh máy bay bên trái đã gãy rời, cảm giác như
Tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực!
Trong khoảnh khắc, máy bay bắt đầu vỡ tan từ phần đầu. Tiêu Dương ngay lập tức bị luồng khí mạnh cùng với ghế khoang hạng nhất hút văng ra khỏi khoang...
“WTFK!!!”
“Mẹ kiếp!!! Mau kéo nó ra!”
“Nh lên! Tao sắp mù !”
“Tiêu Dương, tỉnh dậy !!”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch.”
Giấc mơ này thật dài...
Tiêu Dương nghe th giọng một cô gái gọi , nghe th tiếng "tít tít" của thiết bị...
Trên đường quốc lộ Ngỗng Thành, một chiếc xe máy Cà Ràng đang phóng nh. Nhị Hạo ngồi phía sau ôm chặt Long Ca cầu Tây Tước, vừa định mở miệng đã bị gió thổi lệch miệng.
“Mẹ kiếp! Mày cứ sờ eo tao mãi làm gì!” Long Vũ dừng xe mắng lớn.
“Long Ca! Chúng ta thật sự chạy trốn ngay trong đêm, Việt Nam trước, chuyển sang Lào, xe dù đến Campuchia, cuối cùng ngồi thuyền vượt biên sang Thái Lan ?”
“Em chưa từng Đ Nam Á. nói xem nên về nhà thu dọn hành lý, mang vài cái quần bơi kh, m nước này đều là ở biển mà!”
Nhị Hạo nghĩ đến việc thể cùng đại ca chạy trốn Đ Nam Á, kh biết là chuyến du lịch m ngày, vậy mà lại chút mong đợi.
Long Ca bị Nhị Hạo chọc đến cạn lời, rút thuốc ra, châm một ếu với vẻ thê lương: “Mày hộ chiếu kh?”
“Kh ! Chạy trốn cần hộ chiếu ạ?”
“Vậy mày biết tiếng Thái kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.